Chim Én Trước Nhà Vương, Tạ Năm Xưa

Chương 6



Anh thốt ra ba chữ nhẹ tênh, nhưng lại khiến trái tim vốn đã loạn nhịp của tôi lại một phen chao đảo.

"Vừa rồi cô không hề cắn lưỡi tôi."

Anh cười xấu xa, trông như đứa trẻ vừa trộm được kẹo. Tôi vừa thẹn vừa giận, đuổi anh cút ra ngoài. Anh không đi, cứ như gã vô lại chiếm lấy giường của tôi.

"Tôi mệt rồi, muốn nghỉ ngơi một chút."

"Không, không được đâu!" Tôi đỏ mặt, giữ chặt cổ áo.

"Cô nghĩ gì thế? Tôi chỉ là nhớ cô đến mức không ngủ được, nên cô hãy nằm cạnh tôi, đừng bắt tôi chỉ được gặp cô trong mộng nữa."

Lời nói của anh như có ma lực cuốn hút tôi. Dù biết thế này là trái quy củ, là đáng bị khinh bỉ, nhưng tôi vẫn không kìm lòng được mà bước lại gần. Vừa chạm vào mép giường, tôi đã bị anh kéo phắt vào lòng. Tôi kêu lên một tiếng, chưa kịp mở miệng đã bị anh bịt miệng lại.

"Đừng kêu, người ta nghe thấy đấy."

Anh cười khẽ, thì thầm bên tai làm tôi sợ tới mức không dám cử động. Hai chúng tôi dính chặt lấy nhau. Rất lâu sau, khi tôi tưởng anh đã ngủ, định khẽ nhúc nhích thì nghe tiếng anh thì thầm:

"Tôi đang làm một việc lớn, một việc cực kỳ lớn."

"Tôi sẽ không để những người phụ nữ trong tương lai phải chịu khổ như cô nữa. Tôi muốn phụ nữ nước mình ai nấy đều có thể bước đi khỏe mạnh."

"Để nhân dân ta không còn bị bóc lột và áp bức nữa."

11

Anh và cha mẹ đã nổ ra một trận cãi vã nảy lửa. Chẳng ai biết lý do là gì, mọi người trong nhà đều im như phắc. Tôi cũng chẳng buồn dò hỏi, chỉ lẳng lặng thêu thùa, đọc sách. Thi thoảng, tôi nghe thấy tiếng động cơ gầm rú từ trên cao. Đó là tiếng máy bay. Tôi sợ lắm, không biết thế giới này đang xảy ra chuyện gì nữa.

Anh bị nhốt trong phòng. Anh tuyệt thực, không ăn không uống, đôi môi khô nẻ đến rướm máu. Đêm đó, tôi lén bò sang. Chẳng ai biết bằng cách nào tôi có thể dùng đôi chân bó ấy để xách cái lồng ấp nặng trịch đi một quãng xa như vậy. Qua khe cửa, anh thấy bóng dáng nhỏ bé của tôi. Mồ hôi trên trán tôi lấp lánh dưới ánh đêm, mang một vẻ đẹp kỳ lạ.

"Sao cô lại đến đây?" Anh hỏi khẽ, như sợ làm tôi giật mình.

Tôi thở hổn hển đặt lồng ấp xuống đất, nhìn cửa sổ cao tít rồi lại nhìn cánh tay gầy guộc của mình, nấc nghẹn: "Làm sao bây giờ? Tôi không nhấc lên nổi."

Nhìn tôi lo lắng cho mình như vậy, mọi uất ức khi bị cha giam cầm trong lòng anh tan biến sạch. Anh cười khẽ, ánh mắt tràn đầy nhu tình:

"Cái đồ ngốc này, lồng ấp làm bằng gỗ đặc, cô xách được đến đây đã là giỏi lắm rồi!"

Nói đoạn, anh đưa bàn tay trắng trẻo qua khe cửa, bẹo nhẹ cái má đẫm mồ hôi của tôi. Tôi cắn môi, mắt lại đỏ hoe. Tôi vốn là đứa mau nước mắt.

"Đừng khóc, vốn đã xấu rồi, khóc lại càng xấu hơn." Anh trêu tôi.

Tôi bướng bỉnh dùng tay áo lau nước mắt, giận dỗi ném một miếng bánh qua khe cửa. Giống như cho chó ăn vậy. Anh nhìn miếng bánh dưới chân, dở khóc dở cười. Một lát sau, xung quanh anh đã đầy ắp các loại đồ ăn thơm phức. Hai ngày không ăn uống, anh không kìm được mà nuốt nước miếng ực một cái.

"Anh ăn đi! 'Thân thể tóc da là do cha mẹ ban, không được làm tổn hại, ấy là khởi đầu của đạo hiếu'. Anh bỏ đói chính mình là bất hiếu với cha mẹ. Nếu anh có mệnh hệ gì, bà nội làm sao sống nổi?"

Giọng tôi bình thản, nhưng anh đã nghe lọt tai.

"Hồi nhỏ tôi bó chân, đau đến mức mất ngủ cả đêm còn chẳng dám làm loạn với cha mẹ. Anh dù là người học rộng tài cao, cũng không được vứt bỏ đạo hiếu."

Giọng tôi thanh thoát như tiếng chim oanh. Anh không nói gì, dùng những ngón tay thon dài cầm miếng bánh lên, nuốt xuống cùng với nước mắt.

Ngày hôm sau, anh như có thêm sức mạnh. Anh đập cửa, đòi tôi vào bầu bạn. Cha mẹ anh mừng rỡ, chỉ cần anh không ra ngoài gây rắc rối thì muốn gì cũng được. Thừa thắng xông lên, cha mẹ anh tức tốc về quê để bàn chuyện cưới xin với cha mẹ tôi. Nghĩ bụng, có đứa con sớm chắc anh sẽ bớt lông bông đi. Nhưng cả hai chúng tôi đều không hay biết chuyện này.

Anh mang rất nhiều sách vở ngày trước ra, nghiêm túc đòi dạy tôi tiếng Tây. Tôi hoảng hốt, thấy mình không phải hạng người có tư chất:

"Con gái không cần tài cán chính là đức, tôi... tôi không làm được đâu."

Tôi xua tay như cái quạt đồng, luôn dùng đủ mọi lý do kỳ quặc để thoái thác. Anh nổi tính ương ngạnh, hết lần này đến lần khác kéo tôi từ khung thêu sang bàn học, ép tôi ngồi xuống.

"Cái gì mà 'con gái không tài chính là đức'? Đó là luận điệu sai lầm của thời phong kiến để kìm kẹp phụ nữ! Nữ hoàng nước ngoài ai chẳng tài đức vẹn toàn? Học! Từ nay về sau, cô phải học cho bằng được cho tôi!"

Anh hăm dọa. Tôi cầm quyển sách, nhìn những dòng chữ Tây lòng vòng mà nhức cả đầu. Tôi định khóc thì anh dọa sẽ đập nát khung thêu, xé sạch mấy cuốn Liệt nữ truyện, Nữ huấn cổ hủ trong phòng tôi. Vì bảo vệ "sinh mạng" của mình, tôi đành khóc lóc mà thỏa hiệp.

Dần dà, tôi cũng thấy cái thú của việc học. Hóa ra chữ Tây cũng không khó học đến thế, bút máy cũng chẳng khó dùng. Tôi cùng anh đắm mình trong biển kiến thức, vui đến quên cả ngày tháng. Thi thoảng nhìn nhau, ánh mắt chúng tôi tràn đầy niềm vui thầm kín.

Nhưng những ngày vui chẳng tày gang. Dưới quê đã thất thủ. Cha mẹ tôi đã tử nạn dưới những đợt oanh tạc của máy bay và đại bác, xác thân chẳng còn vẹn nguyên.

12

Tôi đã không ngã gục.

Sau khi nghe tin dữ, tôi nhất quyết đòi về quê nhặt xác cho cha mẹ. Dù đã học không ít thứ tân thời từ anh, nhưng những luân triết đã ngấm vào xương tủy thì chẳng bao giờ mất đi được. Người chết không thể sống lại, nhưng là phận làm con, tôi phải lập cho cha mẹ một ngôi mộ di vật để họ được yên nghỉ.