Từ khi còn là những cô bé, người phụ nữ trong nhà sẽ tiến hành bó chân. Bàn chân người bình thường phải được xòe ra, để đi, để chạy, để nhảy. Nhưng phụ nữ bó chân thì không. Xương bàn chân họ đã biến dạng, bốn ngón chân bị bẻ gập vào lòng bàn chân, mu bàn chân nhô cao như một cây cầu bằng xương, chỉ còn ngón cái giữ nguyên hình dạng để tạo thành cái chóp nhọn.
Về phòng, anh thử gập các ngón chân mình lại rồi dồn trọng lượng cơ thể xuống, nhưng còn chưa kịp đứng lên anh đã phải gào lên vì đau đớn. Vậy mà tôi, mỗi ngày, mỗi bước đi, đều phải chịu đựng sự gian nan ấy.
Lòng anh nặng trĩu như bị tảng đá đè nén. Anh nhớ lại cô tiểu thư hôm ấy chỉ trỏ vào chân tôi như xem một món đồ lạ. Anh nhớ lại sự kiêng dè của tôi. Anh nhớ về việc ban đầu anh đã chán ghét đôi chân này đến nhường nào. Dù giờ đây anh đã chấp nhận tôi, nhưng bạn bè anh vẫn không ngừng châm chọc.
Đôi chân tôi không thể xỏ vào những đôi giày cao gót lộng lẫy, chỉ có thể mang những đôi hài thêu mềm mại. Tôi không thể mặc những bộ đồ Tây rườm rà vì váy của họ đều ngắn trên mắt cá, mà tôi thì chẳng có đôi giày nào phù hợp. Nực cười là anh từng nghĩ đến việc thả chân cho tôi, nhưng bà nội đã cảnh báo: phụ nữ đã bó chân rồi mà thả ra còn đau đớn hơn bội phần.
"Thế nên đàn bà bó chân mới biết nghe lời, ngoan ngoãn, chung thủy, tuyệt đối không hai lòng," bà nội đắc ý nói.
Nhưng người anh cần không phải là một người đàn bà ngoan ngoãn chỉ vì đôi chân bị xiềng xích. Chính anh cũng chẳng rõ mình thực sự muốn gì.
9
Anh ra ngoài rồi. Nghe đâu là đi khiêu vũ.
Tôi vẫn ngồi trong phòng thêu thùa. Nghe đám người hầu bàn tán, tôi bỗng giật mình để kim đâm vào ngón tay. Một giọt máu đỏ tươi ứa ra, rơi xuống mặt bàn. Tim tôi thắt lại. Kể từ sau sự cố với gã người Tây đó, anh luôn tìm cách né tránh tôi. Tôi vốn chẳng phải hạng người chua ngoa, cùng lắm cũng chỉ tự hờn dỗi một mình.
Tôi nhớ nhà. Dù ở nhà cả ngày chẳng nói được mấy câu, nhưng dù sao đó cũng là nhà của mình. Tôi viết mấy lá thư gửi về cho cha mẹ, nhưng tất cả đều như đá chìm đáy bể, không một lời hồi âm. Ngay cả việc muốn tự mình quay về, tôi cũng không làm được. Tất cả chỉ vì đôi chân này.
Chưa kịp bước ra khỏi cửa, tôi đã thở dốc, mồ hôi đầm đìa, nói gì đến chuyện đi thuê xe ngựa. Tôi chết lặng ngậm lấy ngón tay bị thương, trong đầu hiện lên hình ảnh anh đang ôm ấp những người đàn bà khác, say sưa nhảy múa cùng họ. Tôi lại muốn khóc. Nhìn quanh bốn bức tường, tôi thấy mình như cánh bèo không rễ, chẳng thể bám víu vào đâu.
Không biết từ lúc nào, anh đã về. Anh say khướt, la hét ầm ĩ, nồng nặc mùi rượu. Anh đâm sầm vào thứ gì đó, tiếng đổ vỡ loảng xoảng vang lên. Ở trong phòng, tôi nghe thấy hết. Mẹ anh chạy ra mắng mỏ, không cho anh làm ồn sợ bà nội thức giấc. Anh lầm bầm điều gì đó không rõ tiếng.
Tim tôi như muốn bay sang phía anh, tôi căng tai nghe ngóng nhưng mọi thứ cứ mờ mịt. Một lát sau, tiếng động nhỏ dần rồi tắt hẳn. Tôi thở phào, nhưng lòng lại thấy trống rỗng. Sự cô đơn như một bàn tay vô hình bóp nghẹt lấy tôi. Tôi cười khổ, tự tay xõa tóc rồi chải mượt. Mẹ thường khen tóc tôi mềm mượt như lụa hảo hạng. Vừa chải, tôi vừa hoài niệm về những ngày xưa cũ.
Thế nhưng, hồi ức của tôi bị cắt ngang bởi tiếng cửa phòng bị đạp tung.
Anh đứng đó, đôi mắt đỏ ngầu, nút áo trước ngực phanh ra, để lộ cả xương quai xanh và lồng ngực. Nhìn anh như vậy, tay cầm lược của tôi run bần bật. Có người định vào kéo anh ra nhưng bị anh đẩy ngã. Anh quay người, chốt cửa lại.
Tiếng chốt cửa "cạch" một cái làm tôi rùng mình. Anh nhìn thấy tôi trong bộ dạng không son phấn, tóc xõa ngang vai, cơn say dường như tan biến phân nửa. Gương mặt tôi lúc ấy trắng ngần như trứng gà bóc, đôi mắt trong veo như mặt hồ, và làn môi như trái anh đào chín mọng đang chờ người hái. Chẳng biết có phải do men rượu hay không, nhưng anh biết lúc này mình đang rất tỉnh táo. Anh nhìn tôi, nuốt nước miếng ực một cái, hệt như một con sói đang đói khát.
10
Đến khi anh tỉnh táo hẳn, tôi đã nằm gọn trong vòng tay anh. Tôi thật gầy gò, mỏng manh nhưng cũng thật nhẫn nhịn. Anh cuồng nhiệt chiếm lấy đôi môi tôi. Tôi vùng vẫy, kháng cự nhưng bị anh khóa chặt đôi tay lên đỉnh đầu. Hơi thở đàn ông từ anh xâm chiếm lấy tôi, tim tôi đập loạn nhịp. Ngọn lửa tưởng chừng đã tắt lịm từ lâu trong tôi dường như đang bùng cháy, thiêu đốt khắp toàn thân.
Tôi ú ớ trong cổ họng, nhưng sức con gái làm sao địch lại anh. Môi anh lạnh ngắt, mang theo nồng nặc mùi rượu, nụ hôn ấy như một chiếc móc sắt, móc chặt lấy trái tim tôi. Không biết qua bao lâu, lâu đến mức tôi tưởng mình sắp nghẹt thở, anh mới buông ra. Lạ thay, tôi không khóc, chỉ mở to mắt thở hổn hển nhìn anh.
Anh tì trán vào trán tôi, dường như vẫn chưa thỏa mãn, lại hôn thêm một cái thật mạnh làm người tôi ngửa ra sau, suýt ngã xuống đất. May mà anh nhanh tay đỡ lấy sau đầu tôi. Tôi giơ tay tát anh một cái thật đau. Anh xoa mặt, dù đau rát nhưng lại mỉm cười mãn nguyện.