Lòng tôi hoang mang cực độ. Anh vẫn thường bảo sắp có chiến tranh rồi. Dù chưa từng trải qua lầm than súng đạn, nhưng tôi biết, ng nhỡ đánh nhau thật, một người đàn bà bó chân như tôi làm sao mà chạy cho xa được? Những gã mắt xanh mũi lõ kia trông chẳng khác nào ác quỷ chốn địa ngục.
Nghe tôi bày tỏ nỗi lo, anh lại được một trận cười nghiêng ngả. Cười chán chê, anh nhìn tôi bằng ánh mắt đầy thương cảm, ánh mắt ấy dịu dàng như làn lông vũ lướt nhẹ qua tim. Anh bảo tôi rằng, người Tây chẳng có gì đáng sợ, thứ đáng sợ nhất chính là lòng người.Tôi nghe mà nửa hiểu nửa không, trong đầu giờ đây chỉ toàn hình bóng của anh. Mặc kệ ngoài kia sóng gió, cuộc sống của những người khác dường như chẳng mấy ảnh hưởng. Càng là kẻ có tiền có quyền, họ càng chẳng mảy may bận tâm.
Nhà anh sắp tổ chức vũ hội, tôi chẳng biết mình nên xuất hiện với tư cách gì. Vả lại, vũ hội sao... Tôi ôm quyển sách, ngẩn ngơ nhìn những hoa văn chạm trổ trên cánh cửa.
Nhà anh là một tòa nhà hai tầng kiểu Tây. Tầng một được trang hoàng theo lối tân thời, đâu đâu cũng là những bức phù điêu trắng muốt dát vàng, sàn nhà lát đá cẩm thạch lộng lẫy đến mức soi rõ được bóng người. Tay vịn cầu thang nhẵn bóng, uốn lượn tinh tế.
Được sự dìu dắt của cô hầu nhỏ, tôi chậm rãi bước xuống cầu thang. Đám đông đang ồn ào bỗng chốc im bặt. Có lẽ tôi xuất hiện không đúng lúc rồi. Lòng tôi thắt lại, một cảm giác khó tả dâng lên.
Tôi vẫn mặc bộ đồ mình mang từ quê lên, ống tay rộng, ống quần cũng rộng, che đi đôi bàn chân nhỏ. Nhưng đôi hài thêu đỏ "tam thốn kim liên" ấy cứ thoắt ẩn thoắt hiện theo từng nhịp bước. Nước mắt chực trào nơi khóe mắt, tôi thấy nhục nhã như thể mình bị lột trần rồi ném giữa đám đông vậy.
Đúng lúc ấy, anh – trong bộ Tây phục sang trọng, tay chống gậy ba-toong – đột nhiên đưa tay về phía tôi: "Lại đây, để tôi giới thiệu cô với bạn bè của tôi."
Trái tim tôi bỗng chốc nhẹ nhõm hẳn. Mẹ anh chỉ bảo tôi tham gia cho biết, đừng tự giam mình trong phòng. Bà nội tuổi cao không muốn góp mặt vào chốn giao tế này nhưng cũng đồng ý để tôi ra ngoài cho mở mang tầm mắt.
Thú thật, lòng tôi như đánh trống lảng, tôi thực sự không muốn mặc chiếc sườn xám mà mẹ anh chuẩn bị. Những đường xẻ tà ấy cao đến mức gần như chạm tới ngực tôi. Thế nhưng, giữa một rừng những quý cô diện đồ Tây, tôi lại là người nổi bật nhất. Những trang phục cũ kỹ thế này giờ chẳng còn ai mặc, đến cả nữ công gia chánh như thêu thùa cũng chẳng mấy tiểu thư đài các nào mặn mà học nữa.
Hôm nay tôi mặc bộ đồ màu hạnh nhạt, thêu hoa văn bướm trắng. Đôi cánh bướm được tôi khéo léo điểm xuyết vài sợi chỉ màu, khiến nó không quá đơn điệu mà cũng chẳng quá lòe loẹt.
Bất chợt, một tiểu thư diện đồ Tây, đầu đội mũ đính mạng che mặt khoa trương, vạch phắt ống quần của tôi lên. Cô ta che miệng, cất giọng lanh lảnh: "Mọi người xem này! Cô ta bó chân!"
Tất cả ánh mắt đổ dồn vào chân tôi. Tôi vốn đang im lặng nghe anh giới thiệu, thi thoảng mỉm cười gật đầu, nào ngờ lại bị người ta phơi bày đôi chân ra giữa thanh thiên bạch nhật như thế. Mắt tôi đỏ hoe ngay lập tức. Cô tiểu thư kia như vừa tìm thấy lục địa mới, giọng nói sắc lẹm như bị xương cá đâm vào cổ họng. Những cô chiêu cậu ấm khác cũng vây quanh, xì xào bàn tán điều gì đó.
Tôi cúi gầm mặt, xấu hổ đến cùng cực. Tôi muốn chạy, nhưng đôi chân này sao chạy được xa. Tôi nhìn cô hầu nhỏ cầu cứu, nhưng chỉ bắt gặp một ánh mắt đầy phẫn nộ từ phía anh.
"Mọi người làm thế này có lịch sự không?"
Gương mặt anh thoáng hiện vẻ giận dữ. Đám người này đều là bạn học cùng cảnh ngộ với anh, cùng đi du học, cùng học tiếng Tây, thấm nhuần tư tưởng Tây phương, vậy mà anh không ngờ những người bình thường trông rất quý ông này, giờ đây lại chẳng khác gì đám bà già buôn chuyện đầu đường xó chợ.
Anh cứ ngỡ tổ chức bữa tiệc này sẽ khiến tôi vui, muốn kéo tôi vào cuộc sống này để tôi hiểu phụ nữ thời đại mới tự do phóng khoáng thế nào. Nào ngờ, anh đã tính sai. Anh nắm lấy bàn tay nhỏ bé lạnh ngắt của tôi, trong lòng trào dâng một nỗi phẫn uất và bực dọc khó gọi tên. Anh muốn ôm chặt lấy tôi, muốn hôn lên làn môi nhợt nhạt vì sợ hãi kia, muốn vỗ về trái tim đang dậy sóng của tôi.
6
Cô tiểu thư khơi mào chuyện đó vẫn chẳng nhận ra mình sai ở đâu. Cô ta che miệng cười, đôi mắt cong tít: "Chúng tôi chỉ tò mò về đôi chân bó thôi mà, anh việc gì phải hốt hoảng thế?"
Cuối cùng anh cũng hiểu ngọn lửa giận trong lòng mình là từ đâu mà có. Tôi lạc lõng giữa họ. Tôi đã rất nỗ lực để hòa nhập. Bình thường gặp người lạ, tôi nhát như thỏ đế. Khi tôi thêu thùa, gương mặt nghiêng của tôi thành kính như một nhà thơ lang thang. Gương mặt tôi vốn dĩ nên có ánh sáng rạng ngời. Thế giới của tôi chỉ nhỏ hẹp chừng ấy, chính anh là người ép tôi phải bước ra ngoài. Anh quên mất rằng, đôi cánh của tôi sớm đã bị cắt đứt, vậy mà những người kia lại đang cười nhạo đôi cánh tàn tật của tôi.