Chim Én Trước Nhà Vương, Tạ Năm Xưa

Chương 2



Nhà anh rất lớn, lớn đến choáng ngợp. Giữa sân có một đài phun nước bằng đá cẩm thạch trắng, bên trên điêu khắc hình một đứa trẻ da trắng trần truồng.

Lần đầu đi ngang qua, tôi thấy mặt mình nóng bừng. Vừa định dời mắt đi chỗ khác, tôi lại bắt gặp tượng một người đàn bà không mảnh vải che thân. Nhìn những bức tượng ấy, mặt tôi đỏ rực lên như tôm luộc. Vốn dĩ chân bó đi đứng đã không vững, giờ tôi bủn rủn cả chân tay, suýt chút nữa là quỵ xuống.

Cũng may cô hầu nhỏ bà nội phái đến luôn túc trực bên cạnh, kịp thời đỡ lấy tôi. Cô bé ấy còn nhỏ tuổi hơn tôi nhưng đã là người thạo việc. Vừa chạm vào tay tôi, cô bé chợt ngẩn ngơ vì mùi hương trên người tôi, rồi nhìn tôi với ánh mắt như thể đang trách tiểu thiếu gia thật không biết nhìn người.

Tôi bị cưỡng ép ở lại. Cha mẹ tôi ở quê thì mang ơn đội nghĩa, tuyệt nhiên không nhắc đến chuyện đón tôi về. Bà nội nắm tay tôi, uống liền một mạch ba bát canh sâm, tinh thần phấn chấn tuyên bố sẽ đấu tới cùng với đứa cháu nội.

Tôi thấy hổ thẹn vô cùng. Trai chưa vợ, gái chưa chồng ở chung một nhà là trái với luân thường đạo lý. Nhưng bà nội lại gạt đi:

"Nó chẳng phải luôn miệng đòi tân thời đó sao? Đàn ông đàn bà cứ ôm nhau nhảy đầm đấy thôi, con việc gì phải sợ? Có bà ở đây, đố nó dám làm gì!"

Bà nội thương tôi, nhưng đôi khi tôi cảm giác mình giống như một món công cụ để bà dùng kháng cự lại tư tưởng mới của anh vậy.

Mẹ anh diện một chiếc sườn xám xẻ cao đến tận đùi. Lần đầu nhìn thấy đôi chân thấp thoáng sau tà áo, tôi thấy thật kỳ lạ. Mẹ anh không còn trẻ, sao da chân lại mịn màng đến thế? Thấy tôi nhìn, bà mỉm cười kéo tay tôi lại và tặng tôi một đôi tất kính thời thượng. Tôi chạm vào đôi tất trơn láng, mát rượi ấy, rồi lại nhìn xuống đôi chân bó của mình, cuối cùng cũng không dám giữ lại.

Mỗi ngày tôi đều dùng dầu chải tóc thật mượt, ngay cả phần mái trước trán cũng ngay ngắn chỉnh tề. Trên ống tay áo rộng thêu những đóa hoa mai. Cái dáng vẻ cổ hủ ấy giờ chỉ còn tôi và bà nội là còn mặc. Phía sau đầu, tôi cài búi tóc bằng một chiếc trâm bạc đơn giản.

Khi tôi bước ra khỏi cửa, cánh phòng bên cạnh cũng vừa mở.

Là anh.

4

Anh thực sự rất khôi ngô, dáng cao, da trắng, không thô ráp như cha tôi. Anh cũng không đối xử quá tệ với tôi, chỉ là ít nói, gặp tôi thì chỉ gật đầu một cái rồi nhìn thẳng đi thẳng. Tôi thấy trong lòng dâng lên một nỗi hụt hẫng khó tả.

Sự kháng cự của anh dường như đã dịu lại. Hai người ngẩng đầu không gặp thì cúi đầu thấy, lại thêm tính tôi vốn dịu dàng, nên dù anh có chán ghét cuộc hôn nhân này đến đâu cũng không thể tiếp tục nặng lời. Mỗi khi nhìn vào đôi mắt tôi, anh dường như cảm thấy có lỗi.

Thời gian trôi qua, chúng tôi bắt đầu có những cuộc trò chuyện ngắn. Khi tôi đọc sách, anh cũng tò mò ghé lại hỏi: "Cô đang đọc gì thế?"

Tôi thẹn thùng đáp: "Dạ, Liệt nữ truyện."

Anh xì một tiếng khinh bỉ, bảo đó toàn là sách vở vùi dập phụ nữ. Tôi đỏ mặt, lần đầu tiên đánh bạo tranh luận, dù giọng vẫn nhỏ như muỗi kêu: "Phận làm đàn bà... sống trên đời phải có khí tiết chứ!"

Anh nhìn tôi đầy ngạc nhiên vì thấy tôi có cảm xúc mạnh như vậy, rồi bỗng nảy ý trêu chọc: "Cái đồ bé tí teo này mà cũng bày đặt nói chuyện khí tiết cơ đấy?"

Tôi biết anh đang đùa cợt mình, liền xấu hổ quay đi không thèm nói chuyện nữa. Anh tiu nghỉu, lặng lẽ chuồn mất. Tôi ngoảnh lại nhìn bóng lưng anh, lén thè lưỡi một cái tinh nghịch.

Ở đây cái gì cũng mới mẻ. Thi thoảng anh hứng chí đòi ăn đồ Tây. Tôi bảo bụng dạ mình chỉ hợp món ăn quê nhà, sợ không quen món Tây. Anh nhìn tôi với ánh mắt đầy ý cười, làm hai gò má tôi lập tức nóng bừng.

Có lần anh cố tình chơi xấu, bảo đầu bếp bưng lên cho tôi một miếng bít tết mới chín ba phần. Nhìn miếng thịt còn rướm máu, tôi thấy buồn nôn, dạ dày cồn cào. Nhưng vì anh đang quan sát, tôi nhắm mắt, run run cầm chiếc nĩa bạc đâm vào miếng thịt, máu tươi lập tức rỉ ra. Vừa thấy mặt tôi tái nhợt đi, anh liền ôm bụng cười ngặt nghẽo.

"Đồ... đồ ngốc, ha ha, cô đúng là một đồ ngốc nghe lời!" – Anh cười đến chảy cả nước mắt.

Tôi vừa thẹn vừa giận. Từ xưa đã dạy "xuất giá tòng phu", vợ không được cãi chồng, nên tôi chỉ biết phụng phịu phồng má đầy giận dỗi.

Anh lau nước mắt, rồi đổi miếng bít tết chín hoàn toàn của mình cho tôi, còn ân cần dạy tôi cách cầm dao nĩa. Bà nội vừa giận vừa cười, chỉ tay vào hai đứa bảo: "Cái thằng khỉ con này! Suốt ngày bắt nạt vợ, giờ lại cuống quýt dạy người ta ăn thịt bò. Mấy cái thứ loằng ngoằng này làm ta chóng mặt quá, lấy đũa cho ta!"

Mặt tôi vẫn đỏ bừng. Anh vòng tay qua người tôi, cầm tay tôi dạy cách cắt thịt. Tôi chỉ cảm thấy bàn tay anh ấm áp lạ thường, bao bọc lấy cả bàn tay nhỏ bé của tôi. Lòng tôi xao động, còn anh dường như cũng khác lạ. Anh không còn nhìn tôi như một "bà cụ non" nữa.

Khoảnh khắc anh nắm chặt lấy tay tôi, hơi thở của anh phảng phất một mùi hương thoang thoảng – không phải mùi nước hoa nồng nặc, mà là một mùi hương gợi nhớ về một ký ức dịu êm nào đó.

Dường như, anh cũng không muốn buông tay tôi ra nữa.

5

Bên ngoài đang loạn lắm. Tôi nghe người ta kháo nhau rằng học sinh đang xuống đường biểu tình, cảnh sát đã bắt đi vài người cầm đầu, phía nhà trường thì đang nỗ lực thương thuyết để bảo vệ đám học trò.