Chiếc Ghế Phụ Không Thuộc Về Em

Chương 9



 

“Ba mẹ, con xin lỗi.”

“Tối nay hai người cứ về trước đi, sau này con sẽ giải thích rõ.”

Ba mẹ tôi vẫn còn ngơ ngác, nhưng thấy sắc mặt tôi không ổn nên cũng không hỏi thêm.

Sau khi tiễn hai người vào ga, tôi quay đầu lại.

Tạ Phong vẫn đứng phía sau.

Ánh mắt anh nhìn tôi đầy thấp thỏm.

“Là ai bảo anh tới đây?”

Tôi hỏi.

Anh im lặng vài giây rồi đáp:

“Anh là bạn trai em.”

“Cô chú tới đây mà anh không xuất hiện thì quá thất lễ.”

Tôi bật cười nhạt.

“Bây giờ anh mới biết phép lịch sự à?”

“Trước đây anh đâu nghĩ vậy.”

Sắc mặt Tạ Phong thoáng tái đi.

Một lúc sau, anh thấp giọng:

“Ý Nhi…”

“Trước đây là anh chưa trưởng thành.”

“Anh sai rồi.”

“Anh xin lỗi em.”

Tôi nhìn anh thật lâu.

Rồi khẽ nói:

“Về nhà đi.”

“Em có chuyện muốn nói với anh.”

Về đến nhà, tôi ngồi xuống sofa.

Không vòng vo thêm nữa.

“Thật ra trước đây em luôn tự lừa mình.”

“Giả vờ như giữa chúng ta không có vấn đề.”

“Nhưng thật ra… mối quan hệ này đã rạn nứt từ rất lâu rồi.”

“Mấy ngày qua em đã suy nghĩ rất kỹ.”

“Và em cũng đã có quyết định.”

“Tạ Phong, chúng ta.....”

“Ý Nhi.”

Anh bất ngờ cắt ngang lời tôi.

Sau đó lấy từ trong túi áo ra một chiếc hộp nhung màu đen.

Tôi sững lại.

Tạ Phong chậm rãi mở hộp.

Bên trong là một chiếc nhẫn kim cương.

Thiết kế hình trái tim.

Là kiểu tôi từng thích nhất.

Tim tôi khẽ chấn động.

Tôi nhớ rất rõ.

hằng nguyễn

Trước đây, khi xem tạp chí cưới, tôi từng chỉ vào mẫu nhẫn tương tự rồi hỏi anh:

“Đẹp không?”

Khi ấy tôi thật ra chỉ muốn dò xét thái độ của anh về chuyện kết hôn.

Nhưng anh chỉ lạnh nhạt liếc qua một cái rồi đáp:

“Xấu.”

Sau đó tiện tay đóng tạp chí lại.

Hôm đó tôi đã thất vọng rất lâu.

Bởi vì khi ấy…

Tôi thật sự rất muốn gả cho anh.

Thậm chí từng mơ tới cảnh anh cầu hôn tôi vô số lần.

Không ngờ tới hôm nay, anh thật sự quỳ trước mặt tôi.

Cầm chiếc nhẫn mà tôi từng thích nhất.

Thế nhưng…

Tôi lại không còn cảm giác mong đợi nữa.

Hóa ra có những thứ một khi đến quá muộn…

Sẽ không còn ý nghĩa.

Tạ Phong ngẩng đầu nhìn tôi.

Đôi mắt đỏ hoe.

“Ý Nhi.”

“Mấy ngày nay anh không về nhà… là vì anh nghĩ nên cầu hôn em thế nào.”

“Anh đi rất nhiều nơi mới tìm được chiếc nhẫn này.”

“Anh nhớ em từng thích kiểu này.”

“Anh biết trước đây anh làm em thất vọng rất nhiều.”

“Nhưng em cho anh thêm một cơ hội được không?”

“Chúng ta kết hôn đi.”

Anh nhìn tôi chăm chú.

Giọng nói khàn đặc:

“Ý Nhi…”

“Em bằng lòng lấy anh không?”

Tôi im lặng rất lâu.

Cuối cùng khẽ lắc đầu.

“Không.”

Tạ Phong nhìn tôi.

Anh không tỏ ra quá bất ngờ.

Giống như đã sớm đoán được đáp án này.

Chỉ là bàn tay cầm hộp nhẫn của anh vẫn run lên rất khẽ.

Một lúc sau, anh cong môi cười.

Nụ cười ấy khó coi hơn cả khóc.

“Là vì…”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

“Em thật sự không còn yêu anh nữa rồi đúng không?”

Tạ Phong nhìn tôi rất lâu.

Trong mắt anh là sự hoang mang mà tôi chưa từng thấy.

“Anh không hiểu…”

Giọng anh khàn đặc.

“Rõ ràng trước đây em còn rất yêu anh.”

“Chỉ sau đêm hôm đó… mọi thứ đều thay đổi.”

“Anh lỡ hẹn.”

“Hôm sau em không làm bữa sáng cho anh nữa.”

“Không chủ động nhắn tin.”

“Anh ra ngoài với bạn, em cũng không gọi hỏi anh đang ở đâu.”

“Ngay cả khi Minh Nguyệt xuất hiện bên cạnh anh…”

“Em cũng không còn giận nữa.”

Anh ngẩng đầu nhìn tôi.

Giống như thật sự không hiểu nổi.

“Ý Nhi…”

“Rốt cuộc là từ khi nào?”

Tôi khẽ lắc đầu.

“Không phải chỉ vì đêm hôm đó.”

“Tối hôm đó chỉ giống như giọt nước cuối cùng làm tràn ly thôi.”

“Giữa chúng ta vốn đã có quá nhiều vấn đề.”

“Chỉ là em luôn giả vờ không nhìn thấy.”

“Ngày này qua ngày khác tích tụ lại… cuối cùng mới hoàn toàn sụp đổ.”

Tạ Phong im lặng.

Một lúc sau anh mới thấp giọng:

“Anh biết trước đây mình có rất nhiều chỗ làm chưa tốt.”

“Em giận là đúng.”

“Nhưng Ý Nhi…”

“Em cho anh thêm một cơ hội được không?”

“Anh sẽ thay đổi.”

“Anh sẽ trở thành kiểu bạn trai mà em mong muốn.”

Anh nói rất gấp.

Giống như sợ chỉ cần chậm thêm một giây, tôi sẽ thật sự rời khỏi anh.

“Sau này mỗi sáng anh sẽ làm bữa sáng cho em.”

“Đưa em đi làm.”

“Ghế phụ xe anh sẽ không để bất kỳ ai ngồi nữa.”

“Em thích ăn tôm, sau này anh sẽ bóc vỏ cho em.”

“Nghỉ lễ anh sẽ đi du lịch cùng em.”

“Em muốn đi đâu chúng ta sẽ đi đó.”

“Anh sẽ không tụ tập với bạn bè nữa.”

“Mỗi tối đều về nhà ăn cơm với em.”

“Anh sẽ không quên sinh nhật em.”

“Không bỏ lỡ bất kỳ ngày kỷ niệm nào.”

Anh dừng lại vài giây.

Rồi như nhớ ra điều gì, vội vàng bổ sung:

“Còn Minh Nguyệt…”

“Anh sẽ không gặp cô ấy nữa.”

“WeChat, số điện thoại, tất cả phương thức liên lạc anh đều có thể xóa.”

“Ý Nhi…”

“Anh thật sự biết sai rồi.”

Tôi lặng lẽ nhìn anh.

Rất lâu sau mới nhẹ giọng nói:

“Thật ra anh biết hết.”

Tạ Phong khựng lại.

Tôi nhìn thẳng vào mắt anh.

“Không phải anh không hiểu thế nào mới là một người bạn trai tốt.”

“Anh cũng không phải không biết chuyện gì nên làm, chuyện gì không nên làm.”

“Anh biết rõ.”

“Chỉ là trước đây… anh không để tâm tới em thôi.”

“Anh biết em thích anh.”

“Biết em không nỡ rời xa anh.”

“Cho nên anh mới mặc định rằng dù anh đối xử với em thế nào, em cũng sẽ luôn ở đó.”

“Tạ Phong.”

“Anh không phải không hiểu.”

“Anh chỉ là ỷ vào việc em yêu anh mà thôi.”

Câu nói ấy khiến sắc mặt anh lập tức trắng bệch.

Tôi vẫn bình tĩnh nhìn anh.

“Lúc em vì Trương Minh Nguyệt mà đau lòng…”

“Anh không hề dỗ dành em.”

“Ngược lại còn trách em nhạy cảm, vô lý, thích gây chuyện.”

“Anh chưa từng đứng ở góc độ của em để nghĩ.”

“Cũng chưa từng thật sự tôn trọng cảm xúc của em.”

“Bởi vì anh cảm thấy em sẽ không rời đi.”

“Người được yêu… luôn có cảm giác không sợ mất.”

Tạ Phong cúi đầu.

Hai tay siết c.h.ặ.t đến run lên.

Rất lâu sau, anh mới nghẹn giọng nói:

“Xin lỗi…”

“Anh xin lỗi…”

Ngoài câu đó ra, dường như anh cũng không biết mình còn có thể nói gì nữa.