Chiếc Ghế Phụ Không Thuộc Về Em

Chương 10



 

“Chúng ta không còn yêu nhau nữa.”

hằng nguyễn

“Chia tay… là kết quả tốt nhất.”

Tạ Phong lập tức ngẩng đầu.

“Không.”

“Ý Nhi, anh còn yêu em.”

“Anh vẫn luôn yêu em.”

Tôi nhìn anh rất bình tĩnh.

“Xin lỗi.”

“Nhưng em chưa từng cảm nhận được tình yêu đó.”

“Tất cả những gì em cảm nhận được… chỉ là sự lạnh nhạt, thờ ơ và tổn thương.”

“Tạ Phong, người anh thật sự để tâm trước giờ vẫn luôn là Trương Minh Nguyệt.”

“Đối với cô ấy, anh gần như đáp ứng mọi yêu cầu.”

“Cô ấy gọi là anh tới.”

“Muốn ăn gì anh cũng chiều.”

“Muốn anh đi cùng, anh lập tức bỏ mọi thứ để tới bên cô ấy.”

“Còn em thì sao?”

“Em phải đợi.”

“Phải nhẫn nhịn.”

“Phải tự dỗ dành bản thân hết lần này đến lần khác.”

Tạ Phong đau đớn nhắm mắt.

“Không phải…”

“Trước đây anh cũng từng nghĩ mình còn tình cảm với cô ấy.”

“Nhưng sau này anh mới biết đó chỉ là chấp niệm.”

“Là cảm giác không cam lòng vì năm đó không có được.”

“Cho đến khi em bắt đầu rời xa anh…”

“Anh mới nhận ra người anh yêu thật sự vẫn luôn là em.”

Anh nhìn tôi, đáy mắt đỏ hoe.

“Ý Nhi…”

“Chỉ cần nghĩ đến việc sẽ mất em, anh đã thấy đau đến không chịu nổi.”

“Trương Minh Nguyệt quen bao nhiêu người bạn trai anh cũng chưa từng có cảm giác đó.”

“Nhưng chỉ cần nhìn thấy em ở cạnh người đàn ông khác…”

“Anh đã ghen đến phát điên.”

“Anh biết…”

“Anh biết mình không thể mất em.”

Tôi lặng im nghe anh nói xong.

Rồi nhẹ giọng đáp:

“Có lẽ điều anh không chấp nhận được… không phải mất em.”

“Mà là mất đi cảm giác có một người luôn vô điều kiện yêu anh.”

“Anh quen với việc em luôn ở đó.”

“Cho nên khi em muốn rời đi, anh mới hoảng hốt.”

“Tạ Phong.”

“Em không còn muốn tiếp tục yêu một người khiến mình phải tự hạ thấp bản thân nữa.”

“Em cũng không muốn sống mãi trong cảm giác chờ đợi và bất an.”

“Em nghĩ anh thật ra là một người tốt.”

“Anh xứng đáng gặp được người phù hợp với mình.”

“Còn em…”

“Cũng xứng đáng có được một tình yêu trọn vẹn hơn.”

Tạ Phong cúi gập người.

Hai tay ôm lấy đầu.

Lần đầu tiên tôi nhìn thấy anh tuyệt vọng đến vậy.

Đúng lúc ấy....

Chuông cửa vang lên dồn dập.

Tôi bước tới mở cửa.

Trương Minh Nguyệt gần như lập tức xông vào.

Cô ta đỏ mắt, trong tay còn cầm điện thoại.

“A Phong!”

“Anh xóa WeChat của em?”

“Em gọi điện anh cũng không nghe!”

“Rốt cuộc anh có ý gì?”

Cô ta vừa nói vừa lao thẳng về phía Tạ Phong.

“Bạn trai cũ em lại tới tìm em.”

“Em chỉ còn mình anh để dựa vào thôi.”

“Anh sao có thể đối xử với em như vậy?”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

Nói đến đây, cô ta mới như vừa nhận ra sự tồn tại của tôi.

Ánh mắt lập tức trở nên cảnh giác.

“Đây là nhà của A Phong.”

“Cô không có quyền đuổi tôi.”

Tôi nhìn cô ta vài giây rồi bật cười nhạt.

“Yên tâm.”

“Tôi chưa từng định ngăn cản hai người.”

Nói xong, tôi xoay người đi thẳng vào phòng ngủ.

Bắt đầu thu dọn đồ đạc của mình.

Phía sau nhanh ch.óng vang lên giọng nói tức giận của Tạ Phong.

“Trương Minh Nguyệt!”

“Ai cho em tới đây?”

“Anh đuổi em?”

Trương Minh Nguyệt mở to mắt, không thể tin nổi.

“Tạ Phong, anh chưa từng nói nặng lời với em!”

“Anh vì cô ta mà đuổi em sao?”

Tạ Phong đứng giữa phòng khách.

Sắc mặt lạnh tới đáng sợ.

“Tôi không muốn nói lần thứ hai.”

“Nhà tôi không chào đón cô.”

“Cút ngay.”

Không khí lập tức rơi vào yên lặng.

Trương Minh Nguyệt sững sờ nhìn anh.

Có lẽ đến chính cô ta cũng không ngờ sẽ có ngày Tạ Phong nói chuyện với mình bằng giọng điệu như vậy.

Một lúc lâu sau, cô ta đỏ mắt, siết c.h.ặ.t túi xách rồi quay người bỏ đi.

Cửa bị đóng sầm lại.

Trong căn nhà chỉ còn lại sự im lặng ngột ngạt.

Tôi không quan tâm bên ngoài xảy ra chuyện gì nữa.

Chỉ lặng lẽ thu dọn đồ đạc.

Tôi không mang theo nhiều.

Chỉ lấy những thứ thật sự quan trọng.

Quần áo còn lại, đồ đôi, những món đồ từng cùng anh mua…

Tôi đều để lại.

Cuối cùng chỉ còn hai chiếc vali.

Giống như bảy năm tình cảm ấy, đến lúc kết thúc, hóa ra cũng chỉ gói gọn trong vài món đồ đơn giản như vậy.

Khi tôi kéo vali bước ra ngoài, Tạ Phong vẫn đứng trong phòng khách.

Anh nhìn tôi.

Ánh mắt hoảng loạn đến mức gần như tuyệt vọng.

Ngay lúc tôi đi ngang qua, anh bỗng lao tới giữ c.h.ặ.t t.a.y kéo vali.

“Đừng đi…”

Giọng anh run đến khàn đặc.

“Ý Nhi…”

“Xin em…”

“Đừng rời xa anh.”

Tôi cúi mắt nhìn bàn tay anh đang nắm lấy vali mình.

Rồi chậm rãi gỡ ra.

“Tạ Phong.”

“Chúng ta kết thúc rồi.”

Anh vẫn không chịu buông tay.

Hốc mắt đỏ bừng.

“Em thật sự… không thể tha thứ cho anh sao?”

Tôi im lặng vài giây.

Sau đó ngẩng đầu nhìn anh.

Ánh mắt rất bình tĩnh.

“Tạm biệt, Tạ Phong.”

“Tạm biệt người mà em từng yêu bằng cả trái tim.”

Khoảnh khắc ấy, sắc mặt anh hoàn toàn trắng bệch.

Tôi kéo vali xoay người rời đi.

Không quay đầu lại thêm lần nào nữa.

Lời tạm biệt này…

Tôi hy vọng từ nay về sau, chúng tôi sẽ thật sự mỗi người một ngả.

Không còn gặp lại nhau nữa.