Chiếc Ghế Phụ Không Thuộc Về Em

Chương 11



 

Một năm sau

Một năm sau ngày rời khỏi căn hộ ấy, cuộc sống của tôi đã hoàn toàn khác trước.

Tôi chuyển đến một căn hộ nhỏ gần công ty. Không quá rộng, nhưng sạch sẽ và yên tĩnh. Ban công hướng nam, mỗi sáng đều có ánh nắng chiếu vào phòng khách, trải dài trên sàn gỗ màu nhạt.

Tôi rất thích cảm giác đó.

Mỗi sáng thức dậy, pha cho mình một ly cà phê nóng, kéo rèm cửa nhìn dòng người bên dưới, tôi mới thật sự cảm nhận được thế nào là cuộc sống thuộc về chính mình.

Không còn phải đoán hôm nay Tạ Phong có về ăn cơm không.

Không còn phải thấp thỏm nhìn điện thoại chờ tin nhắn.

Cũng không còn phải vì một người mà thay đổi toàn bộ cảm xúc trong ngày.

Ban đầu vẫn có chút không quen.

Bảy năm yêu một người, thói quen ấy không thể biến mất chỉ sau một đêm.

Có những hôm tan làm về nhà, tôi theo bản năng mua thêm một phần cơm. Lúc mở cửa bước vào căn hộ yên tĩnh, tôi mới chợt nhớ ra…

À.

Mình đã chia tay rồi.

Nhưng may mắn là, thời gian thật sự có thể chữa lành mọi thứ.

Sau khi thi lấy chứng chỉ thành công, tôi được điều sang bộ phận mới. Công việc bận rộn hơn trước rất nhiều, nhưng cũng khiến tôi cảm thấy bản thân đang dần tiến lên.

Tôi bắt đầu học cách đi du lịch một mình.

Học cách tận hưởng cuối tuần.

Học cách dành thời gian cho bạn bè, đồng nghiệp.

Cuộc sống không còn chỉ xoay quanh tình yêu nữa.

Mà tôi cũng không còn là cô gái từng xem tình yêu là toàn bộ thế giới của mình.

Cuối năm, công ty tổ chức tiệc liên hoan.

Nhà hàng nằm cạnh bờ sông, ánh đèn đêm phản chiếu trên mặt nước lấp lánh.

Hiếm khi tôi tham gia đông đủ như vậy nên mọi người đều rất hào hứng kéo tôi uống rượu.

“Chị Ý Nhi, hôm nay không được trốn nhé!”

“Đúng đấy, trưởng nhóm mới thăng chức phải uống ba ly!”

Tiếng cười nói rộn ràng vang lên khắp bàn tiệc.

Tôi bị mọi người ép uống vài ly vang đỏ, đầu óc bắt đầu lâng lâng.

Lúc tiệc tan đã gần mười giờ đêm.

Gió cuối năm rất lạnh.

Vừa bước ra khỏi nhà hàng, tôi theo bản năng kéo c.h.ặ.t áo khoác trên người.

“Để tôi đưa chị về nhé?”

Một giọng nam trầm ổn vang lên phía sau.

Tôi quay đầu.

Là Chu Dịch.

Quản lý dự án mới chuyển tới công ty khoảng nửa năm trước.

Anh cao ráo, đeo kính, tính cách điềm đạm và rất kiên nhẫn. Trong công ty anh không quá nổi bật, nhưng làm việc cực kỳ đáng tin.

Mấy tháng gần đây chúng tôi hợp tác khá nhiều.

Anh ấy là kiểu người khiến người khác cảm thấy thoải mái khi ở cạnh.

Tôi cười lắc đầu.

“Không cần đâu, tôi gọi xe rồi.”

“Giờ này khó gọi lắm.”

Chu Dịch dừng một chút rồi cười:

“Với lại… tôi cũng tiện đường.”

Tôi còn chưa kịp trả lời thì điện thoại rung lên.

Xe tới rồi.

Tôi cúi đầu nhìn màn hình, vừa định bước xuống bậc thềm thì ánh mắt bỗng khựng lại.

Bên kia đường.

Dưới ánh đèn vàng nhạt của phố đêm.

Có một người đang đứng lặng im nhìn tôi.

Là Tạ Phong.

Khoảnh khắc ấy, tôi hơi thất thần.

Anh gầy hơn trước rất nhiều.

Chiếc áo khoác đen mặc trên người rộng hẳn đi, gương mặt cũng sắc nét hơn trước.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

Một năm không gặp.

Dường như cả người anh đều mang theo cảm giác mệt mỏi và cô độc.

Anh đứng ở đó, lặng lẽ nhìn tôi.

Ánh mắt rất sâu.

Không còn sự lạnh nhạt, thờ ơ hay cao ngạo như trước kia nữa.

Chỉ còn lại sự bình lặng đến đau lòng.

Chu Dịch nhận ra tôi đang đứng yên nên khẽ hỏi:

“Sao thế?”

Tôi hoàn hồn.

“Không có gì.”

Tạ Phong cũng nhìn thấy Chu Dịch đứng cạnh tôi.

Ánh mắt anh khẽ d.a.o động.

hằng nguyễn

Tôi nhìn thấy tay anh siết c.h.ặ.t lại rồi lại chậm rãi buông ra.

Giống như cuối cùng cũng hiểu rõ…

Bây giờ người đứng cạnh tôi đã không còn là anh nữa.

Đèn xanh bật sáng.

Dòng người bắt đầu đi qua đường.

Tôi tưởng anh sẽ bước tới.

Nhưng không.

Anh chỉ đứng nguyên tại chỗ.

Rất lâu.

Rồi chậm rãi nở một nụ cười nhạt.

Nụ cười ấy rất nhẹ.

Nhẹ đến mức gần như tan biến trong gió lạnh.

Nhưng tôi lại cảm thấy nơi đáy mắt anh có thứ gì đó đang vỡ vụn.

Có lẽ…

Đến giờ phút này anh mới thật sự chấp nhận rằng chúng tôi đã kết thúc.

Tôi cũng không bước về phía anh.

Giữa chúng tôi chỉ còn lại một con đường.

Không xa.

Nhưng cũng không thể quay lại nữa.

Có những người từng nghĩ sẽ đi cùng mình cả đời.

Nhưng cuối cùng chỉ có thể đồng hành một đoạn.

Không phải không yêu.

Cũng chẳng phải hận.

Chỉ là đã đi lạc khỏi nhau quá lâu.

Xe dừng trước mặt.

Chu Dịch lịch sự mở cửa xe cho tôi.

Trước khi lên xe, tôi vô thức quay đầu nhìn lại.

Tạ Phong vẫn đứng nơi đó.

Một mình giữa phố đêm đông lạnh giá.

Bóng dáng cô đơn đến mức khiến người khác nghẹn lòng.

Rất lâu sau....

Anh khẽ cúi đầu về phía tôi.

Giống như một lời chào.

Cũng giống như…

Lời tạm biệt cuối cùng dành cho đoạn thanh xuân kéo dài suốt bảy năm của chúng tôi.

Tôi thu ánh mắt lại.

Cúi người ngồi vào xe.

Chiếc xe chậm rãi lăn bánh.

Qua lớp cửa kính mờ hơi nước, bóng dáng anh dần nhỏ lại phía sau.

Cho đến khi hoàn toàn biến mất trong gương chiếu hậu.

Lần này

Tôi thật sự không quay đầu nữa.