Chiếc Ghế Phụ Không Thuộc Về Em

Chương 8



 

Ban đầu, sự xuất hiện của Trương Minh Nguyệt thật ra chưa đủ để ảnh hưởng đến mối quan hệ giữa chúng tôi.

Vấn đề nằm ở chỗ…

Tạ Phong chưa từng thật sự buông bỏ cô ta.

Bất kể là lúc nào.

Chỉ cần một cuộc điện thoại của Trương Minh Nguyệt, anh đều có thể lập tức bỏ tôi lại mà rời đi.

Tôi từng cãi nhau với anh.

Từng làm ầm ĩ.

Từng khóc lóc hỏi anh rốt cuộc xem tôi là gì.

Nhưng kết quả chỉ khiến anh ngày càng mất kiên nhẫn.

Ánh mắt anh nhìn tôi từ dịu dàng biến thành mệt mỏi.

Từ đau lòng biến thành chán nản.

Không phải tôi chưa từng nghĩ tới chuyện chia tay.

Chỉ là tôi không cam lòng.

Tôi đã làm sai điều gì đâu?

Vì sao người phải buông tay lại là tôi?

Cho nên dù cãi nhau dữ dội đến đâu, tôi cũng chưa từng chủ động nói ra hai chữ “chia tay”.

Bởi vì tôi sợ.

Tôi sợ nếu thật sự nói ra…

Tạ Phong sẽ đồng ý.

Mà một khi anh đồng ý rồi, tôi sẽ không còn cơ hội hối hận nữa.

Khi ấy tôi vẫn còn yêu anh.

Vẫn còn luyến tiếc.

Vẫn còn cố chấp tin rằng chỉ cần tôi đủ kiên trì, một ngày nào đó anh sẽ quay đầu nhìn tôi.

Tôi từng cho rằng mình sẽ mãi mãi ở bên cạnh anh như vậy.

Cho đến khi tôi phát hiện…

Tình yêu cũng sẽ cạn kiệt.

Thì ra tình cảm từng mãnh liệt đến thế cũng có ngày bị tiêu hao sạch sẽ.

Nó không biến mất ngay lập tức.

Mà giống như nước trong một chiếc cốc bị nghiêng đi từng chút một.

Mỗi lần thất vọng.

Mỗi lần bị bỏ lại.

Mỗi lần tủi thân.

Đều khiến nó vơi đi thêm một ít.

hằng nguyễn

Cho đến một ngày…

Chiếc cốc hoàn toàn trống rỗng.

Khi tôi nhận ra Tạ Phong đã không còn ảnh hưởng tới cảm xúc của mình nữa…

Tôi mới hiểu.

Tôi không còn yêu anh nữa.

Điều kỳ lạ là tôi không hề đau khổ như tưởng tượng.

Ngược lại, tôi cảm thấy nhẹ nhõm.

Giống như cuối cùng cũng có thể buông xuống một thứ đã đè nặng trong lòng suốt quá lâu.

Quyết định chia tay không phải vì nhất thời tức giận.

Mà là kết quả của rất nhiều ngày tỉnh táo suy nghĩ.

Nếu đã không còn yêu nữa…

Vậy cũng không cần tiếp tục miễn cưỡng ở bên nhau.

Trước đây tôi từng nghĩ chúng tôi sẽ kết hôn.

Sẽ sinh con.

Sẽ cùng nhau già đi.

Tôi từng vô số lần tưởng tượng về tương lai của hai đứa.

Một căn nhà nhỏ.

Một bàn ăn tối có ánh đèn vàng.

Những ngày bình thường nhưng yên ổn.

Nhưng hóa ra…

Không phải mọi tình yêu đều có thể đi tới cuối cùng.

Tôi năm nay hai mươi tám tuổi.

Không còn là cô sinh viên ngây thơ năm nào nữa.

Có lẽ sau này tôi sẽ không gặp được người khiến mình yêu sâu đậm như từng yêu Tạ Phong.

Nhưng vậy thì sao chứ?

Cuộc sống đâu chỉ có tình yêu.

Hai mươi tám tuổi cũng chưa phải quá muộn.

Tôi vẫn còn công việc.

Vẫn còn tương lai.

Vẫn còn cơ hội bắt đầu lại cuộc đời mình.

Lần này…

Tôi muốn sống cho chính bản thân tôi.

Đối với đoạn tình cảm này, thật ra tôi chưa từng hối hận.

Chúng tôi đã từng bắt đầu rất đẹp.

Tôi từng được yêu thương thật lòng.

Cũng từng yêu một người bằng tất cả nhiệt huyết của tuổi trẻ.

Trong mối quan hệ ấy, tôi đã chân thành, đã say đắm, đã hết lòng hết dạ.

Có cho đi.

Cũng từng được đáp lại.

Vì thế tôi chưa bao giờ cảm thấy thanh xuân của mình bị lãng phí.

Ngược lại, chính trải nghiệm này khiến tôi trưởng thành hơn rất nhiều.

Tôi học được cách yêu người khác.

Cũng học được cách yêu chính mình.

Ngày hôm sau, Tạ Phong vẫn không về nhà.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

Tôi không biết anh còn đang trốn tránh hay đơn giản là chưa chuẩn bị xong để đối mặt với tôi.

Tôi vốn định tan làm sẽ đi tìm anh nói chuyện rõ ràng.

Nhưng đúng lúc đó, mẹ gọi điện tới.

Mẹ nói dạo gần đây chân ba thường xuyên đau nhức.

Đi khám ở bệnh viện huyện nhưng mãi vẫn không đỡ.

Tôi nghe xong liền thấy lo.

“Ngày mai ba mẹ lên đây đi.”

“Con đưa hai người đi khám tổng quát ở bệnh viện lớn luôn.”

“Tiện thể mẹ cũng kiểm tra sức khỏe luôn nhé.”

Ba mẹ tôi sống ở một thị trấn nhỏ cách thành phố không xa.

Hôm sau, tôi xin nghỉ phép hai ngày rồi ra ga tàu đón họ.

May mắn là kết quả kiểm tra của ba không quá nghiêm trọng.

Chỉ cần chú ý nghỉ ngơi và điều dưỡng đúng cách.

Mẹ tôi cũng không có vấn đề gì lớn.

Vừa hay còn dư thêm một ngày nghỉ nối với cuối tuần.

Tôi quyết định dẫn hai người đi chơi quanh thành phố.

Ba ngày đó trôi qua rất vui vẻ.

Tôi đưa ba mẹ đi ăn những món ngon, tham quan vài địa điểm nổi tiếng, còn chụp rất nhiều ảnh.

Trên đường tiễn hai người ra ga tàu về quê, tôi chọn một tấm ảnh gia đình rồi đăng lên vòng bạn bè.

Không ngờ vừa đăng xong…

Tạ Phong đã gọi tới.

“Cô chú lên đây à?”

“Ừ.”

“Sao em không nói với anh?”

Tôi im lặng hai giây rồi hỏi ngược lại:

“Vì sao phải nói với anh?”

Bên kia nghẹn lại.

Một lúc sau anh mới thấp giọng:

“Anh có thể cùng em đưa cô chú đi chơi.”

Tôi bật cười nhạt.

“Không phải trước đây anh nói mình chưa chuẩn bị tâm lý gặp phụ huynh sao?”

“Cũng nói anh không giỏi giao tiếp với người lớn.”

Đầu dây bên kia lập tức im lặng.

Một lát sau, anh mới khàn giọng nói:

“Tối nay chúng ta gặp nhau nói chuyện đi.”

“Cứ kéo dài thế này cũng không giải quyết được gì.”

“Được.”

Nói xong tôi cúp máy.

Tôi và Tạ Phong yêu nhau bảy năm.

Nhưng chưa từng chính thức gặp phụ huynh hai bên.

Những năm đầu là vì còn trẻ.

Sau này…

Là vì anh luôn né tránh.

Qua tuổi hai mươi lăm, tôi từng nghiêm túc nghĩ tới chuyện kết hôn.

Tết năm kia, tôi từng thử hỏi anh có muốn cùng tôi về quê không.

Anh từ chối.

Nói quá đột ngột.

Nói chưa chuẩn bị tâm lý.

Năm ngoái ba mẹ lên thành phố chơi, tôi cũng từng muốn anh đi ăn cùng gia đình tôi một bữa.

Anh vẫn từ chối.

Anh nói mình không giỏi ứng xử với người lớn tuổi.

Còn trách tôi tạo áp lực cho anh.

Từ đó về sau, tôi không nhắc lại chuyện gặp phụ huynh nữa.

Đến ga tàu, vì còn một lúc nữa mới tới giờ lên tàu nên tôi ngồi nói chuyện với ba mẹ.

Mãi đến khi loa thông báo chuẩn bị kiểm vé vang lên, tôi mới đứng dậy đưa hai người tới cửa soát vé.

Đúng lúc đó....

“Ý Nhi.”

Một giọng nói quen thuộc vang lên phía sau.

Tôi quay đầu lại.

Tạ Phong đang đứng cách đó không xa.

Trên tay anh xách đầy túi quà.

Có trái cây.

Có thực phẩm chức năng.

Còn có cả đặc sản địa phương.

Anh rõ ràng là vội vàng chạy tới.

Ngay cả tóc cũng còn hơi rối.

Tạ Phong bước nhanh đến trước mặt ba mẹ tôi, hơi cúi người:

“Cô chú, cháu là bạn trai của Ý Nhi.”

“Mấy ngày nay cháu có việc gấp nên không thể đi cùng cô chú.”

“Xin lỗi hai người.”

“Cháu chuẩn bị chút quà nhỏ, mong cô chú đừng chê.”

Ba mẹ tôi ngạc nhiên nhìn anh.

Rồi lại quay sang nhìn tôi.

Ánh mắt mẹ tôi rõ ràng mang theo ý cười.

Còn tôi…

Chỉ đứng đó, nhất thời không biết trong lòng mình là cảm giác gì.