Chỉ Số Hảo Cảm Tăng Vọt

Chương 5



Chúng tôi đứng rất gần nhau.

Gần đến mức hơi thở dường như hòa vào nhau.

Cánh tay ấm áp của cậu ta chạm vào tay áo ướt mưa của tôi, xua đi chút lạnh lẽo.

Tiếng mưa quá lớn, tôi ghé sát lại hỏi.

"Này, không phải cậu không thích tiếp xúc gần với người khác sao?"

"Lâm Trì, đó là trong trường hợp chúng ta không cần dựa vào một chiếc ô để vượt qua cơn mưa bão."

Tôi ngẩn người, rồi đột nhiên thấy hơi buồn cười.

Chỉ là tôi không để ý rằng trong bảng thuộc tính của cậu ta, một ổ khóa nhỏ màu xám đang khẽ rung lên như sắp mở ra.

Tôi và Cố Nguyên ở cùng một tòa ký túc xá.

Tôi tầng mười ba, cậu ta tầng mười bốn.

Khi chúng tôi đến nơi thì đã quá giờ giới nghiêm.

Tôi bám vào cửa, thành thạo năn nỉ bác bảo vệ mở cửa cho.

Bác ấy nhìn tôi với vẻ mặt chán ghét.

Nhưng khi nhìn thấy Cố Nguyên phía sau, bác ấy lập tức đổi thái độ.

"Cố Nguyên à, hôm nay về sớm thế?"

"Vâng ạ, đề tài đã làm xong rồi, mấy hôm nay làm phiền bác rồi."

"Không phiền không phiền, bây giờ là lúc các cháu phải học hành cho tốt."

Bác bảo vệ vừa nói vừa mở cửa.

Đây là lần đầu tiên tôi được vào ký túc xá dễ dàng như vậy, nhất thời còn thấy hơi khó tin.

Cố cẩu đúng là có bản lĩnh.

Bên ngoài quá tối, vào trong rồi tôi mới phát hiện nửa bên phải áo phía sau vai của Cố Nguyên đã ướt sũng, nước nhỏ tong tong xuống đất.

Nhìn lại mình, ngoài ống quần bị nước bắn lên thì gần như không bị ướt chỗ nào.

Tôi ngẩn người hỏi.

"Kỹ thuật cầm ô kém thế?"

Cậu ta liếc tôi một cái.

Buổi tối không có ai nên thang máy rất nhanh đã lên đến tầng mười ba.

"Ngày mai có thể tiếp tục mua bữa sáng cho tớ không?"

Giọng cậu ta nghe có vẻ khá tha thiết.

Cộng thêm dáng vẻ lúc này trông hơi chật vật.

Tôi theo bản năng gật đầu.

Khi bước ra khỏi thang máy, tôi còn thấy chỉ số cảm xúc của cậu ta tăng thêm 10 điểm.

Đến lúc đó tôi mới chậm chạp nhận ra.

Chết tiệt.

Ngày mai là thứ bảy.

Sáng sớm hôm sau, tôi vừa ngáp vừa đứng trước cửa phòng Cố Nguyên.

Gõ cửa mấy lần không thấy ai ra mở.

Tôi thử vặn tay nắm cửa.

Không ngờ cửa lại mở thật.

Trong phòng rất tối, hình như chỉ có mỗi Cố Nguyên.

Cậu ta ở cùng ba anh khóa trên, xem ra họ đều đi thực tập hết rồi.

Cậu ta vẫn đang ngủ.

Người bắt tôi dậy sớm mang bữa sáng vậy mà còn ngủ say như chết.

Tôi sải bước tới định lay cậu ta dậy.

Nhưng lại nhìn thấy chỉ số cảm xúc của cậu ta hiển thị là 0.

Chẳng lẽ đang gặp ác mộng?

"Cạch."

Một ổ khóa nhỏ màu xám trên bảng thuộc tính của cậu ta đột nhiên mở ra.

Mở khóa thuộc tính mới.

Chỉ số sức khỏe: 43.

Nếu tối đa là 100 thì con số này rõ ràng là đang ốm rồi.

Nhớ đến vạt áo ướt sũng hôm qua, cộng thêm mấy đêm thức trắng trước đó, cũng không có gì lạ.

Tôi đưa tay sờ lên trán cậu ta.

Quả nhiên nóng ran.

Chính hành động này làm Cố Nguyên tỉnh dậy.

Vẻ mặt cậu ta hơi ngơ ngác, như thể hồn còn chưa về.

Ánh mắt dần dần tập trung vào tôi.

Chỉ số cảm xúc +10.

Chỉ số cảm xúc +10.

Chỉ số cảm xúc +10.

Chỉ trong hai giây, từ 0 vọt thẳng lên 80.

Xem ra đúng là vừa gặp ác mộng.

Tỉnh dậy mà vui đến vậy.

"Cậu sốt rồi."

Cậu ta nhíu mày như lúc này mới cảm thấy khó chịu.

"Hình như vậy."

Giọng cậu ta hơi khàn, trầm hơn bình thường.

"Cảm ơn bữa sáng của cậu, về đi."

Tôi xua tay, khô khan hỏi.

"Cần mua thuốc cho cậu không?"

"Không phải quan tâm cậu đâu, chỉ là sợ cậu chết một mình ở đây, đến lúc đó lại đổ lên đầu tôi."

"Cần, cảm ơn."