Chỉ Số Hảo Cảm Tăng Vọt

Chương 6



Lúc ốm, vẻ mặt cậu ta dịu đi rất nhiều.

Tóc mềm mại rủ xuống, nhìn vừa đáng thương vừa vô hại.

Tôi ngập ngừng nói.

"Trừ một bữa sáng."

Rồi quay đầu chạy thẳng ra ngoài.

Mấy ngày Cố Nguyên bị ốm, trong trường lan truyền đủ loại tin đồn.

Diễn đàn trường gần như nổ tung.

Tất cả đều xoay quanh Cố Nguyên.

Cậu ta bị nghi ngờ đạo văn trong cuộc thi Challenge Cup vừa tổ chức.

Sự việc bắt đầu từ một bài đăng dài ngoằng.

Người đăng viết rất chi tiết, tố cáo Cố Nguyên đã ăn cắp ý tưởng cốt lõi của nhóm khác rồi lồng ghép vào đề tài của mình.

Nói có sách mách có chứng, giống như tận mắt chứng kiến toàn bộ quá trình.

Phía dưới bài đăng đã có mấy chục nghìn bình luận.

Dù sự thật thế nào thì ai cũng hóng chuyện.

"Cố Nguyên bình thường học giỏi lắm mà, tớ thấy cậu ta không giống người làm chuyện này."

"Người học giỏi thì không đạo văn được à?"

"Bây giờ còn chưa ra mặt giải thích, tám chín phần là thật rồi."

"Tôi sớm thấy cậu ta giả tạo rồi, chuyện này xảy ra cũng không lạ."

"Bài của chủ thớt đầy sơ hở, chẳng lẽ cậu theo dõi người ta 24/24 à?"

"Tôi đã nói rồi, sao lại có người thông minh đến thế được."

"Biết đâu thành tích của cậu ta đều là giả."

"Nói thật tôi rất muốn biết nhóm bị đạo văn là nhóm nào."

"Chủ thớt biết nhiều vậy, cậu là thành viên nhóm của Cố Nguyên hay là người bị đạo văn?"

Độ hot của bài đăng càng lúc càng cao.

Tôi thấy hơi chán nên thoát ra.

Trong tay xách bữa sáng vừa mua, chuẩn bị hoàn thành chuyến giao cuối cùng.

Mấy ngày qua đi lại liên tục nên tôi cũng quen phòng ký túc xá của Cố Nguyên rồi.

Tôi mở cửa bước vào.

Đúng lúc cậu ta vừa tắm xong.

Những giọt nước từ đuôi tóc trượt qua xương quai xanh, men theo đường cơ bụng xuống dưới rồi biến mất sau chiếc khăn tắm quấn quanh người.

Hơi nóng từ phòng tắm tỏa ra.

Môi cậu ta hơi đỏ.

Tim tôi đập nhanh thêm vài nhịp, trong đầu thầm mắng cái vỏ bọc chết tiệt.

Tôi đặt bữa sáng vào tay cậu ta.

"Cậu khỏe chưa?"

Cậu ta cúi đầu uống một ngụm sữa đậu nành.

Vẻ mặt suy nghĩ một lúc rồi mới nói.

"Vẫn chưa."

Biểu cảm đó nhìn rất vô tội.

Đôi mắt long lanh như chẳng biết chuyện gì.

Nhưng bảng thuộc tính bên cạnh lại hiển thị rõ ràng.

Chỉ số sức khỏe: 100.

Tôi buột miệng nói.

"Nếu cậu dùng vẻ mặt này để thanh minh với mấy người trên diễn đàn, biết đâu họ sẽ mủi lòng mà tin đấy."

Nói xong tôi đứng đơ tại chỗ.

Bắt đầu hối hận vì lỡ miệng.

Nhưng Cố Nguyên dường như không bị chuyện này ảnh hưởng.

Ít nhất là nhìn bề ngoài.

Thực tế thì chỉ số cảm xúc vừa tăng lúc nãy đã tụt xuống, còn giảm thêm 30 điểm.

Từ nhỏ đến lớn, Cố Nguyên luôn giống như được ánh hào quang chiếu vào.

Những lời bàn tán về cậu ta đủ loại.

Tôi luôn nghĩ cậu ta là kiểu người làm gì cũng thuận lợi, chẳng bao giờ bị ảnh hưởng bởi mấy thứ này.

Cho đến gần đây tôi mới phát hiện.

Bề ngoài bình tĩnh không có nghĩa là trong lòng không buồn.

"Không thể nào, Cố Nguyên, cậu lại bị mấy thứ này ảnh hưởng sao?"

Tôi nhìn cậu ta với vẻ khó tin.

Cậu ta đột nhiên nhìn tôi.

Ánh mắt mang theo chút dò xét.

Tôi bĩu môi.

"Mặc dù cậu không phải người tốt lành gì, nhưng quen biết nhau bao nhiêu năm rồi, tôi ít nhiều cũng hiểu cậu."

"Với cái vẻ kiêu ngạo đó của cậu, cậu mới chẳng thèm làm mấy chuyện này. Hơn nữa trình độ của ai cao đến mức để cậu phải đi đạo văn chứ?"

Dù khen cậu ta ngay trước mặt khiến tôi thấy hơi buồn nôn, nhưng ghét thì ghét, bao nhiêu năm nay tôi vẫn luôn công nhận thực lực của cậu ta.

Từ nãy đến giờ, Cố Nguyên vẫn nhìn tôi rất chăm chú.

Cuối cùng cậu ta nói.

"Lâm Trì, cậu dường như vẫn không thay đổi."