Chỉ Số Hảo Cảm Tăng Vọt
Cậu ta nhặt lên nhìn một lúc rồi hài lòng kẹp vào sách làm bookmark.
Ánh mắt chúng tôi chạm nhau.
Tôi trốn sau gốc cây nhưng hình như vẫn bị cậu ta phát hiện.
Cậu ta hỏi.
"Tại sao cứ đi theo tớ?"
"Tình cờ gặp thôi được chưa."
"Nhà thi đấu bóng rổ hôm kia, siêu thị, tiết học tự chọn hôm qua, sân tập lúc mười một giờ tối cũng là tình cờ à?"
"Trùng hợp quá rồi còn gì."
Tôi mặt không đỏ tim không đập.
Cậu ta chỉ vào tay tôi.
"Cậu cũng thích lá phong à?"
Đó là chiếc lá tôi vô thức hái xuống trong lúc đang nhìn Cố Nguyên, thật ra tôi cũng chẳng hứng thú gì với nó.
"Không thích."
Tôi buông tay.
Chiếc lá phong lảo đảo rơi xuống đất.
"Lâm Trì, đừng đi theo tớ nữa, cũng đừng học theo tớ nữa."
Giọng cậu ta lạnh lùng, giống như đẩy người ta ra xa cả ngàn dặm.
"Cố Nguyên, cậu đừng tự mình đa tình."
Cả người tôi như nổ tung, mặt đỏ bừng vì xấu hổ và bực bội.
Rõ ràng trong đầu có cả đống lời muốn phản bác, nhưng cuối cùng lại không nói được câu nào.
Cố Nguyên mấp máy môi, dường như còn muốn nói gì đó.
Nhưng tôi đã quay đầu bỏ đi, để lại cho cậu ta một bóng lưng đầy tức giận.
Cảm xúc hồi nhỏ luôn mãnh liệt và nhanh chóng như vậy.
Đó cũng chính là khởi đầu cho sự chán ghét của tôi dành cho Cố Nguyên.
Từ đó về sau, cấp ba rồi đại học tôi đều học cùng trường với cậu ta.
Lúc nào cũng có cảm giác bị cậu ta áp đảo hoàn toàn.
Càng lớn lên, với gương mặt đẹp trai đó, xung quanh cậu ta càng có nhiều cô gái thích.
Nhưng cậu ta vẫn luôn như vậy, lạnh lùng khó gần.
Còn Tần Vân hình như là cô gái đầu tiên có thể đến gần cậu ta như vậy.
Tiếng sấm ầm ầm vang lên trên bầu trời, kéo tôi trở lại thực tại.
Không ngờ chỉ là chạy bộ buổi tối thôi mà tôi lại vô thức nhớ lại nhiều chuyện xa xôi như vậy.
Mới vào thu được vài ngày mà thời tiết đã trở nên khó đoán.
Dù vừa nghe thấy tiếng sấm là tôi đã chạy về ký túc xá ngay, nhưng vẫn không thoát khỏi cơn mưa như trút nước.
Hạt mưa to như hạt đậu nện xuống người tôi mấy cái, rồi bỗng nhiên dừng lại giữa chừng.
Tôi ngẩng đầu lên.
Trên đầu là một chiếc ô đen lớn.
Người cầm ô là Cố Nguyên.
Mưa rơi càng lúc càng dày.
Gió cuốn nước mưa tạo thành một bức màn mưa bên ngoài mép ô, như thể nhốt chúng tôi lại dưới chiếc ô này.
Bảng dữ liệu bên cạnh Cố Nguyên sáng chói đến mức tôi muốn lờ đi cũng không được.
Biết cậu ta cao 186 rồi, cũng không cần làm hẳn một cái tag nhắc nhở tôi mãi thế chứ.
Tôi cao 181 cũng đâu có thấp.
Nhưng lần nào cũng phải ngẩng đầu nhìn cậu ta, thật khó chịu.
"Tớ còn tưởng con khỉ nào chạy như bay trong mưa, hóa ra là cậu."
Những lời châm chọc của Cố Nguyên tuy đến muộn nhưng vẫn đến.
Chỉ số cảm xúc +10.
Mỉa mai tôi một câu mà vui đến thế cơ à, tôi thầm nghĩ.
"Cố cẩu, cậu làm gì ở đây?"
"Như cậu thấy đấy, vừa làm xong thí nghiệm."
Cậu ta ra hiệu về phía tòa nhà thí nghiệm phía trước.
"Hôm nay tan sớm, định ra ngoài ăn khuya, tiếc là trời mưa."
Giờ này mà còn sớm à?
Gần một giờ sáng rồi còn gì.
Hình như có cuộc thi Challenge Cup, tuần này là hạn chót.
Xem ra mấy hôm trước cậu ta cũng thức đêm không ít, vậy mà mỗi ngày vẫn có thể đến lớp đúng giờ.
Tên này đúng là không tiếc sức để đè bẹp tất cả mọi người.
Lúc này tôi mới để ý, quầng thâm mắt cậu ta khá rõ, mắt cũng đỏ ngầu tia máu, trông cực kỳ mệt mỏi.
Ô của Cố Nguyên rất to, nhưng che cho hai thằng cao lớn như chúng tôi thì vẫn hơi chật.
Bạn đang đọc truyện trên Truyencom.com