Chỉ Số Hảo Cảm Tăng Vọt

Chương 3



Cô ấy mặc váy voan trắng, trông vừa xinh vừa dịu dàng. Hình như tên là Tần Vân.

Lúc này cô ấy đang đứng cạnh chỗ ngồi của tôi, nghiêng đầu nói gì đó với Cố Nguyên.

Cố Nguyên cũng dịu giọng đáp lại vài câu.

Thực ra tôi không nên làm phiền cảnh tượng này.

Nhưng điện thoại quan trọng hơn.

"Phiền cậu cho tôi qua một chút được không?"

"Trước đó chỗ này là chỗ của tôi... Xin lỗi nhé."

Cố Nguyên nghe vậy, tay đang viết bỗng dừng lại.

Khi nhìn về phía tôi, lông mày cậu ta hơi nhíu.

Gương mặt Tần Vân hơi đỏ lên, có chút ngại ngùng xin lỗi tôi.

"Không sao."

Tôi nhanh chóng cúi xuống nhặt điện thoại rồi ra hiệu với cô ấy.

"Tôi đi trước nhé, không làm phiền hai người nữa."

"Chờ đã."

Giọng Cố Nguyên lập tức vang lên.

Nhưng tôi chân dài tay dài, đã đi được mấy mét.

"Không chờ không chờ, thời gian không chờ người."

Tôi không muốn nghe thêm gì nữa, ba bước gộp hai bước rời khỏi lớp.

Tối hôm đó, Cố Nguyên nhắn tin cho tôi.

Cố cẩu: Lâm Trì, tuần sau không cần mua bữa sáng cho tôi nữa.

Tôi chợt nhớ ra, thành tích của Tần Vân hình như cũng nằm trong top đầu khoa.

Muốn đuổi tôi đi rồi chứ gì.

Trì đại gia: Là tuần sau không cần mua nữa hay sau này cũng không cần mua nữa vậy? [Vỗ tay khen hay]

Cố cẩu: Nghĩ hay lắm, sau này phải bù lại cho tôi.

Bên kia hiện đang nhập tin nhắn.

Tôi đảo mắt.

Trì đại gia: Quá hạn không chờ!

Cố cẩu: [Nụ cười chết chóc]

"Lâm Trì, sao cậu không ngồi cùng bàn với Cố Nguyên nữa?"

Ở hàng cuối lớp học, Trình Vũ vừa nhai bánh bao vừa quay sang hỏi tôi.

Tôi nhìn theo ánh mắt của cậu ta. Ở vị trí trước kia của tôi, balo của Cố Nguyên đang đặt gọn trên bàn.

Tần Vân ngồi ở hàng phía trước cậu ta, thỉnh thoảng lại quay đầu nói chuyện với cậu ta.

Ngồi xa quá nên tôi không nhìn rõ bảng thuộc tính của Cố Nguyên, nhưng chắc hẳn bây giờ chỉ số cảm xúc của cậu ta đang rất cao, ít nhất cũng cao hơn lúc tôi ngồi cạnh cậu ta.

"Đó là vì trời sinh tôi đã ghét cậu ta."

Tôi bấm nắp bút kêu lách cách.

"Thấy hai người ngày nào cũng ngồi cạnh nhau, tớ còn tưởng hai người làm hòa rồi chứ."

"Chưa từng làm hòa, lấy đâu ra làm hòa."

"Nói sao nhỉ anh bạn."

Trình Vũ nhìn tôi với vẻ mặt khó tả.

"Cậu như vậy có hơi giống oán phụ đấy."

"Nói bậy bạ gì thế? Chỉ là tôi không ưa cái vẻ giả tạo của cậu ta thôi."

Trình Vũ nhét nốt nửa cái bánh bao còn lại vào miệng.

"Rồi rồi rồi."

Mấy ngày tiếp theo, ngoài việc nhìn thấy bóng lưng cậu ta trong giờ học, tôi và Cố Nguyên gần như không có bất kỳ cuộc chạm mặt nào.

Nhưng như vậy tôi lại thấy thoải mái.

Hai đứa mà tiếp xúc nhiều quá, kiểu gì cũng cãi nhau.

Năm cấp hai, Cố Nguyên chuyển đến lớp chúng tôi.

Cậu ta đúng chuẩn con nhà người ta.

Không chỉ đứng nhất toàn bộ các môn, còn đẹp trai nữa.

Hồi nhỏ tôi còn không biết trà xanh là gì, chỉ biết Cố Nguyên là kiểu trước mặt người lớn thì ngoan ngoãn lễ phép, còn đối với tôi thì cao cao tại thượng, lạnh lùng mỉa mai.

Lúc đó ngày nào tai tôi cũng bị bố mẹ và thầy cô nhồi nhét.

"Con nhìn Cố Nguyên nhà người ta xem."

"Học tập Cố Nguyên nhiều vào."

Tôi lúc ấy thật sự không hiểu tại sao cậu ta lại được nhiều người yêu quý đến vậy.

Thế là tôi bắt đầu quan sát cậu ta.

Quan sát từng chút một.

Tôi phát hiện ra cậu ta thích chống cằm bằng tay trái khi làm bài tập, thích học vật lý, mỗi ngày đều chạy bộ đúng giờ, và không thích đứng quá gần người khác.

Còn có một lần cậu ta đọc sách dưới gốc cây, một chiếc lá phong vừa chuyển đỏ nhẹ nhàng rơi xuống trang sách đang mở.