Chỉ Số Hảo Cảm Tăng Vọt
Tôi đảo mắt nhìn quanh, cuối cùng chỉ thấy một chỗ trống duy nhất bên cạnh Cố Nguyên.
Cố Nguyên ngồi dựa tường ở góc lớp, trên ghế bên cạnh đặt balo của cậu ta.
Cậu ta cúi đầu viết gì đó, ánh nắng buổi sáng chiếu xuống, cả khung cảnh trông yên tĩnh đến mức hơi đẹp trai quá mức.
Không ngoài dự đoán, tôi lại nhìn thấy bảng thuộc tính của cậu ta.
Chỉ số cảm xúc lúc này là 50.
Quả nhiên cao hơn nhiều so với hôm cậu ta cõng tôi đến phòng y tế.
Tôi bĩu môi.
Xem ra cậu ta cũng ghét tôi lắm.
Thấy thầy giáo đã đứng trên bục giảng, tôi đành bước tới hỏi.
"Bạn học, chỗ này có ai ngồi không?"
Cố Nguyên nghe vậy cũng chẳng buồn ngẩng đầu.
"Có."
Đừng tưởng tôi không biết cậu ta không thích tiếp xúc với người khác, thường dùng chiêu này để giữ khoảng cách.
"Không có ai đúng không."
Tôi bước lên ôm balo của cậu ta, đặt mông ngồi xuống.
Trong lúc cậu ta quay đầu nhìn tôi, tôi còn tiện tay nhét balo vào ngăn bàn của cậu ta.
Vẻ mặt Cố Nguyên thoáng lộ ra chút khó chịu.
Nhưng chỉ số cảm xúc của cậu ta lại tăng lên.
Tăng một mạch tới 65 mới dừng.
Tôi nhíu mày, không chắc chắn lắm hỏi.
"Cố Nguyên, có phải tinh thần của cậu không ổn định lắm không?"
Cậu ta nhìn tôi bằng ánh mắt kỳ quái.
"Não còn chưa khỏi thì về nghỉ ngơi đi."
Quả nhiên bảng thuộc tính này không đáng tin lắm.
Khó mà tưởng tượng được cậu ta nói mấy lời như vậy khi tâm trạng đang tốt.
"Xem như nể tình cậu đã cứu tôi hôm đó nên tôi không so đo với cậu."
Dù gì hôm đó đúng là nhờ cậu ta.
Lúc này giáo sư đã bắt đầu giảng bài, tôi hạ thấp giọng.
"Trưa nay tôi mời cậu ăn cơm, đi không?"
"Không đi."
Cố Nguyên tiếp tục ghi chép, từ chối cực kỳ dứt khoát.
Tôi nhịn rồi lại nhịn, cuối cùng vẫn thấp giọng nói.
"Cố cẩu, cậu đúng là giả vờ thanh cao."
Bị ép phải gầm gừ nhỏ như vậy khiến tôi càng bực.
"Biết là đã hiểu lầm ba ba hôm đó rồi chứ?"
Cố Nguyên vẫn chăm chú đọc sách, thản nhiên nói thêm.
"Lâm Trì, thái độ cảm ơn người khác của cậu vẫn ngang ngược như hồi nhỏ."
Có vài câu muốn bật ra khỏi miệng, nhưng tôi vẫn nhịn xuống.
Sau đó tôi đảo mắt, bắt đầu nghiêm túc nghe giảng.
Mười phút sau.
"Anh Cố, đi ăn cơm không?"
"Ăn cơm thì khỏi."
Vẻ mặt Cố Nguyên rõ ràng giãn ra.
Không cần nhìn bảng thuộc tính cũng biết tâm trạng cậu ta đang khá tốt.
"Mua bữa sáng cho tôi một tháng đi."
"Nếu cậu thật sự muốn cảm ơn tôi."
Cậu ta bổ sung thêm.
Tôi không thích nợ ân tình của người khác, nhất là của Cố Nguyên.
Tôi nghiến răng.
"Nhiều nhất là hai tuần."
"Thành giao."
Bề ngoài Cố Nguyên vẫn bình tĩnh như nước, nhưng chỉ số cảm xúc lại tăng thêm 9 điểm.
Tên này đúng là giỏi giả vờ.
Thế là suốt một tuần sau đó, ngày nào tôi cũng mang bữa sáng cho cậu ta.
Tôi vốn là người rất khó dậy sớm, vậy mà tuần này ngày nào cũng ăn sáng đầy đủ, sắc mặt cũng tốt lên hẳn.
Chỉ là vì đi muộn không còn chỗ ngồi nên tôi bị ép phải ngồi chung bàn với Cố Nguyên suốt một tuần.
Sau đó tôi phát hiện ra một chuyện.
Mỗi ngày sau khi tan học, chỉ số cảm xúc của Cố Nguyên đều tăng thêm từ 10 đến 20 điểm.
Tôi tự thấy xấu hổ.
Đúng là học bá có khác, ngay cả việc nghe giảng cũng có thể khiến cậu ta vui vẻ như vậy.
Chiều hôm đó tan học, tôi mới phát hiện mình để quên điện thoại trong lớp.
Tiết cuối buổi sáng vừa kết thúc, mọi người đều chạy thẳng xuống canteen.
Khi tôi quay lại, lớp học đã trống trơn.
Nhưng Cố Nguyên vẫn còn ở đó.
Bên cạnh cậu ta còn có một nữ sinh.
Bạn đang đọc truyện trên Truyencom.com