Chỉ Là Đối Tượng Công Lược Thôi, Chẳng Lẽ Các Anh Đều Tưởng Là Thật Sao?

Chương 172: Kỳ Ngôn thẹn thùng



Vị cục trưởng này vừa dứt lời, không khí trong phòng thẩm vấn hệt như đông cứng lại.

Bạch Thư cũng không biết rốt cuộc chuyện này là thế nào, cô còn chưa kịp phản ứng thì đã được người nọ cung kính mời ra ngoài.

Có hai viên cảnh sát đích thân mở cửa cho cô, thái độ so với lúc nãy đúng là một trời một vực, cung kính đến mức thái quá.

Kỳ Ngôn lập tức bước theo sau, bảo vệ cô thật c.h.ặ.t, cánh tay gần như chắn ngang trước người cô.

Vị cảnh sát đưa cô đến đây lúc nãy cũng ngơ ngác, không hiểu nổi tình huống này là sao.

"Cô Ninh, mời cô đi lối này."

Hai người được dẫn vào một phòng nghỉ một cách đầy kính trọng.

Căn phòng tuy không lớn nhưng được bài trí rất tinh tế.

Trên bàn bày vài đĩa bánh ngọt nhỏ xinh xắn cùng hai tách cà phê bốc khói nghi ngút.

Góc tường còn có cả những bó hoa tươi, rõ ràng là đã được đặc biệt chuẩn bị từ trước.

Khi Bạch Thư ngồi xuống, cục trưởng đích thân rót nước, ngữ khí vô cùng ôn hòa:

"Cô cứ yên tâm, chúng tôi đã điều tra rõ ràng, trách nhiệm thuộc về phía nhà hàng và hai vị khách kia, chúng tôi sẽ cho cô một lời giải thích thỏa đáng."

Kỳ Ngôn cúi đầu nhìn Bạch Thư, cả người vẫn chưa kịp thoát ra khỏi sự kinh ngạc.

Bạch Thư đón lấy ly nước, khẽ gật đầu, gương mặt vẫn giữ vẻ lịch sự đúng mực, nhưng trong lòng đã đoán được là ai đã ra tay.

...

Bạch Thư không phải đợi quá lâu.

Tầm khoảng một tiếng đồng hồ, người của phía cục trưởng đã mang kết quả điều tra tới.

Thân phận của hai người đàn ông Nhật Bản kia nhanh ch.óng được làm sáng tỏ.

Hai người đàn ông này hóa ra lại là một cặp đôi!

Nghe thấy câu này, Kỳ Ngôn suýt chút nữa thì sặc trà, Bạch Thư cũng ngẩn người mất vài giây, suýt nữa thì không kịp phản ứng.

Hai người đó tranh cãi đòi bằng được chiếc bàn kia là vì đó là vị trí cố định mỗi khi họ đến đây hẹn hò.

Cục trưởng lộ vẻ mặt lúng túng ho một tiếng, thấp giọng giải thích:

"Họ thuộc về một... Vòng tròn xã giao riêng tư tại địa phương. Quản lý nhà hàng đó cũng quen biết họ, là thành viên trong hội đó nên mới thiên vị như vậy."

Bạch Thư trong lòng bừng tỉnh, khóe môi khẽ giật giật.

Thảo nào thái độ của hai người kia lại hống hách đến mức đó.

Kỳ Ngôn nghe xong vẫn còn ngơ ngác, đến khi định thần lại thì tức đến mức bật cười:

"Vậy nên, chúng tôi bị bắt tới đồn cảnh sát là vì một cặp đôi tranh giành cái bàn ăn?"

Cục trưởng vẻ mặt đầy hối lỗi gật đầu:

"Đúng là do sự sơ suất trong cách xử lý của chúng tôi, đã gây rắc rối cho hai vị rồi."

Bạch Thư nhấp một ngụm trà, tiếp lời một cách dịu dàng và đắc thể:

"Chỉ cần làm rõ được sự trong sạch của chúng tôi là tốt rồi."

Cục trưởng liên tục gật đầu, không ngớt lời xin lỗi, còn bày tỏ rằng tối nay nhất định sẽ cách chức những viên cảnh sát đã bắt cô.

Kỳ Ngôn nhìn dáng vẻ điềm tĩnh và thong dong này của Bạch Thư, trong lòng không nhịn được có chút tự hào.

Đây chính là người chị mà anh yêu thích, bất kể ở quốc gia hay địa điểm nào cũng đều có thể tỏa ra khí chất ngời ngời.

Thế nhưng anh cũng rất thắc mắc, quyền lực của cô ở nước ngoài lớn đến vậy sao?

Vốn dĩ Kỳ Ngôn muốn hỏi, nhưng lúc này không phải là môi trường thích hợp để đặt câu hỏi.

Bạch Thư và Kỳ Ngôn được vị cục trưởng cung kính tiễn ra tận cửa.

Bên ngoài đã chuẩn bị sẵn xe, tài xế chính là người của sở cảnh sát, ngay cả lộ trình cũng đã được sắp xếp trước.

Cửa xe vừa đóng lại, làn gió lạnh bên ngoài bị ngăn cách, khoang xe tức khắc trở nên yên tĩnh.

Bạch Thư không quay về khách sạn của mình mà trực tiếp đến chỗ ở của Kỳ Ngôn.

Vị cục trưởng lập tức gật đầu đồng ý, còn đích thân dặn dò tài xế nhất định phải đưa đón an toàn.

Xe từ từ khởi hành, Kỳ Ngôn cả người vẫn chưa thoát khỏi sự chấn động vừa rồi.

Anh nghiêng người, nhìn gương mặt bình thản của Bạch Thư, đáy mắt đầy vẻ ngưỡng mộ:

"Chị ơi, chị oai thật đấy. Chị quen cả cục trưởng cục cảnh sát sao?"

Bạch Thư bị anh nhìn đến mức có chút ngượng ngùng, chỉ đành cười gượng gạo.

"Chị đâu có quen ông ấy."

Cô thở dài một tiếng, cân nhắc từ ngữ.

"Chắc là... Bạn chị biết chị gặp chuyện nên đã giúp gọi một cuộc điện thoại thôi."

Kỳ Ngôn vừa nghe thấy hai chữ "bạn chị", ánh mắt lập tức thay đổi.

Anh chớp mắt, ngữ khí mang theo chút tò mò vô tội: "Vị bạn nào thế ạ? Em có quen không?"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Bạch Thư khẽ khụ một tiếng, nghiêng đầu nhìn cảnh đêm ngoài cửa sổ:

"Em không quen đâu."

Không khí trong xe bỗng chốc có một khoảnh khắc im lặng đầy vi diệu.

Kỳ Ngôn tựa vào ghế không hỏi thêm nữa, nhưng nụ cười kia rõ ràng là có chút không vui, hệt như đang lầm bầm gì đó trong lòng.

Bạch Thư liếc mắt thấy vậy, thầm thở dài.

Cô biết lời này chắc chắn anh sẽ không tin.

...

Khách sạn Kỳ Ngôn ở cũng không phải nhỏ, nhưng so với căn hộ cao cấp bên phía Bạch Thư thì đúng là giản dị hơn nhiều.

Tuy thiếu đi vẻ xa hoa lộng lẫy nhưng lại có thêm phần yên tĩnh.

Lần này cùng Kỳ Ngôn đến nước Y xem trình diễn thời trang là trợ lý của anh, Trần Gia.

Cửa thang máy vừa mở ra, Trần Gia đang cúi đầu xem lịch trình, nhìn thấy Bạch Thư khoảnh khắc đó liền đờ người ra.

"Chị Ninh Thư." Anh lập tức chào hỏi.

Bạch Thư cũng gật đầu với anh.

Trần Gia không nói gì thêm, có điều vẫn nhắc nhở một câu:

"Anh ơi, máy bay tám giờ sáng mai nhé."

Nói xong liền biết ý mà cáo từ.

Kỳ Ngôn chau mày, anh rất bực mình trước lời nhắc nhở của trợ lý.

Bạch Thư bước vào phòng của Kỳ Ngôn, vốn tưởng sẽ thấy áo khoác vứt lung tung, kịch bản chưa dọn dẹp hay vỏ lon nước ngọt vứt vất vưởng.

Kết quả vừa mở cửa, bên trong lại sạch sẽ ngăn nắp.

Ga trải giường phẳng phiu, trên bàn trà không một hạt bụi, ngay cả dép đi trong nhà cũng được xếp ngay ngắn bên cửa.

Bạch Thư không nói gì thêm, đi thẳng vào phòng tắm.

Khi tiếng nước vang lên, Kỳ Ngôn cả người đứng hình tại chỗ.

Anh vốn tưởng cô sẽ e dè, thẹn thùng một chút như trước đây.

Ai mà ngờ cô ở chỗ anh lại tùy ý đến thế.

Kỳ Ngôn ngồi trên sofa, ngón tay có chút căng thẳng vê vê vành ly, đầu óc rối thành một nùi.

Cô hiện tại đang ở trong phòng tắm, chỉ cách anh có vài bước chân.

Nghe thấy tiếng động bên trong, anh nghĩ đến việc phòng tắm này chính mình cũng đã từng dùng qua.

Vì vậy có thể dựa vào âm thanh mà biết được người chị bên trong đang tắm thế nào.

Kỳ Ngôn càng nghĩ gương mặt càng bắt đầu nóng bừng lên.

Anh thẹn thùng dùng hai tay che lấy gò má, khẽ thở dài một tiếng.

Nửa tiếng sau.

Bạch Thư khoác áo choàng tắm bước ra, thuận tay đưa bộ quần áo đã thay ra cho nhân viên phục vụ phòng mang đi giặt sấy.

"Có nước khoáng không em?"

Cô hỏi một cách tự nhiên, ngay cả tóc cũng chưa lau khô hoàn toàn.

Kỳ Ngôn ngẩn ra hai giây mới vội vàng đáp lời: "Dạ có, có! Để em lấy cho chị."

Anh gần như nhảy dựng lên, lấy chai nước từ tủ lạnh nhỏ ra.

Chút căng thẳng, chút nhịp tim bị cô vô tình làm loạn đều viết rõ trên từng động tác.

Bạch Thư mỉm cười, ngồi xuống sofa, hai chân khép lại.

"Em không đi tắm sao?"

Kỳ Ngôn vội vàng gật đầu, ngữ khí dịu dàng đến mức tan chảy:

"Vậy chị ơi em đi tắm trước đã, lát nữa em giúp chị sấy tóc, có được không?"

Bạch Thư đang tựa vào sofa, uể oải đáp một tiếng: "Được."

Cô cũng thực sự mệt rồi, cả người có chút nhũn ra, căn bản không muốn tự sấy tóc.

Kỳ Ngôn thấy cô đồng ý, mắt sáng lên, gần như là chạy biến vào phòng tắm.

Cửa vừa đóng lại, làn hơi ấm phả vào mặt.

Trong không khí vẫn còn vương vấn hơi thở của cô, mang theo hương hoa thanh khiết và mùi sữa tắm thoang thoảng.

Mùi hương ấy nương theo làn hơi nóng từng chút từng chút chui vào cánh mũi, Kỳ Ngôn cả người cứng đờ.

Ánh mắt anh rơi vào chiếc giá bên cạnh, trên đó vẫn còn đặt một chiếc khăn tắm vừa mới dùng qua.

Khăn tắm vẫn còn ẩm ướt.

Thế rồi trong đầu Kỳ Ngôn bỗng nhiên không tự chủ được mà hiện lên những hình ảnh đầy xao xuyến.