Bạch Thư giữa làn hơi nước, mái tóc ướt đẫm bết dính bên vai, những giọt nước men theo chiếc cổ trắng ngần từ từ trượt xuống...
Cảnh tượng đó ngay lập tức châm ngòi cho một thứ gì đó bùng cháy.
Yết hầu Kỳ Ngôn trượt lên xuống, anh vội vàng quay mặt đi, cưỡng ép bản thân dập tắt những ý nghĩ không nên có.
Cảm thấy mũi hơi nóng lên, anh theo bản năng đưa tay sờ thử.
... Vẫn khô ráo.
Anh thở phào nhẹ nhõm, nhưng lòng dạ thì rối bời như tơ vò.
"Bình tĩnh, phải bình tĩnh."
Kỳ Ngôn hít sâu một hơi, ép bản thân mở vòi hoa sen, để tiếng nước át đi nhịp tim đang đập loạn.
Khi tắm xong, anh tiện tay cầm lấy chiếc khăn tắm đặt bên cạnh.
Đó là chiếc khăn Bạch Thư vừa mới dùng, trên đó vẫn còn vương lại chút hơi nước và mùi hương thanh khiết của cô.
Khoảnh khắc lớp vải chạm vào da thịt, động tác của anh khẽ khựng lại.
Chiếc khăn mềm mại đến mức hệt như thấm sâu vào tận xương tủy.
Lúc này, chiếc khăn đã lướt qua cổ và vai anh.
Nơi nào nó đi qua đều để lại một cảm giác tê dại nhè nhẹ, giống như có một luồng điện chạy dọc theo từng thớ cơ rồi lan tỏa ra.
Đầu ngón tay Kỳ Ngôn khẽ run, nhịp thở không tự chủ được mà loạn mất vài nhịp.
Mùi hương ấy từng tấc từng tấc quấn quýt lấy anh, dường như vẫn còn mang theo hơi ấm của cô.
Một lát sau.
Anh đưa tay day nhẹ thái dương, tựa người vào bức tường gạch men hít thở sâu, những giọt nước theo lọn tóc nhỏ xuống bờ vai.
Từng tiếng thở dài trầm thấp bật ra khỏi cổ họng, mang theo chút âm thanh nén nhịn đầy bức bối.
Sau đó, tiếng nước trong phòng tắm lại vang lên, hơi nóng bốc lên nghi ngút, khiến bầu không khí xung quanh cũng tràn ngập sự mập mờ và ẩm ướt.
...
Kỳ Ngôn tắm xong, khi lau tóc bước ra ngoài, thần tình rõ ràng có chút không tự nhiên.
Anh vờ như không có chuyện gì, cụp mắt nhìn về phía giường.
Bạch Thư đang tựa nửa người trên sofa, mái tóc buông xõa, gương mặt vẫn còn vương chút hơi ẩm sau khi tắm.
Cô khẽ ngáp một cái, đôi mắt nửa nhắm nửa mở, thấy Kỳ Ngôn bước ra thì chỉ uể oải "ừm" một tiếng.
Kỳ Ngôn bước tới, giọng nói hạ xuống thật nhẹ: "Chị ơi, để em sấy tóc cho chị."
Anh cầm máy sấy tóc lên, cắm điện, tiếng gió "ù ù" vang lên.
Luồng gió ấm lướt qua, mái tóc dài của cô nhẹ nhàng tung bay, chạm khẽ vào tay anh.
Bạch Thư tựa vào sofa, đôi mắt đã khép lại.
Cô không biết rằng ánh mắt Kỳ Ngôn đã dõi theo từng lọn tóc ấy đi xuống, rồi dừng lại nơi cần cổ của mình.
Vùng da ấy trắng mịn nõn nà, còn vương chút hơi nước, dưới ánh đèn hiện lên sắc hồng nhạt đầy quyến rũ.
Yết hầu anh khẽ chuyển động, động tác của đầu ngón tay cũng chậm lại vài phần.
Trong đầu không tự chủ được mà hiện lên những hình ảnh không nên nghĩ tới, ngay cả nhịp thở cũng bị quấy nhiễu.
Kỳ Ngôn vội vàng thu hồi tầm mắt, khẽ khụ một tiếng, vặn nhỏ gió lại rồi tiếp tục chuyên tâm sấy tóc cho cô.
Bạch Thư hoàn toàn không trụ vững được, đang sấy thì ngủ thiếp đi.
Đầu cô khẽ nghiêng sang một bên, nhịp thở đều đặn, mái tóc rủ xuống vai, ngay cả hàng lông mi cũng tĩnh lặng không một chút cử động.
Nhìn dáng vẻ của cô, trái tim Kỳ Ngôn bỗng chốc mềm nhũn.
Sau khi sấy khô tóc cho cô, anh nhẹ nhàng tắt máy sấy.
Anh cúi người, cẩn thận bế ngang cô lên.
Hơi ấm từ trong lòng n.g.ự.c ngay lập tức sưởi nóng lòng bàn tay anh.
Lúc này, cơ thể Bạch Thư khẽ cử động nhưng không tỉnh lại, chỉ theo bản năng rúc sâu vào lòng anh hơn một chút.
Kỳ Ngôn bước đi cực nhẹ, rồi cẩn thận đặt cô xuống giường.
Ánh đèn vàng ấm áp phản chiếu lên những sợi tóc vẫn chưa khô hẳn của anh.
Sau khi được đặt nằm phẳng, Bạch Thư mê man mở mắt ra, thấy anh ghé sát mình như vậy, giọng nói khàn khàn đầy vẻ ngái ngủ:
"Tóc em còn ướt kìa, đi sấy đi."
Kỳ Ngôn khẽ đáp: "Em không sao đâu ạ."
Bạch Thư cố mướn mí mắt liếc anh một cái, giọng nói càng nhẹ hơn: "Sẽ bị cảm đấy."
Khóe môi Kỳ Ngôn cong lên, ngoan ngoãn gật đầu:
"Dạ, vậy để em đi sấy một chút."
Anh quay người đi lấy máy sấy để sấy tóc cho mình.
Trong lúc Kỳ Ngôn sấy tóc.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Bạch Thư trằn trọc một hồi, thực sự không ngủ được.
Cô biết nếu mình nhắm mắt giả vờ ngủ thì có thể tránh được vài chuyện rắc rối.
Nhưng khổ nỗi cái đầu óc này lại không nghe lời, càng lúc càng tỉnh táo hơn.
Cô không nhịn được đưa mắt nhìn về phía Kỳ Ngôn.
Kỳ Ngôn vừa mới sấy tóc xong, chỉ quấn độc một chiếc khăn tắm bước ra.
Chiếc khăn tắm thắt hờ quanh eo, để lộ những đường nét cơ bắp săn chắc ở thân trên, những đường cong từ vai cổ đến cơ bụng hiện lên rõ ràng, sắc da còn mang theo độ bóng mượt sau khi tắm.
Bạch Thư nhất thời ngẩn ngơ.
Cô nhớ trước đây Kỳ Ngôn vẫn còn hơi gầy, không ngờ hiện tại vai lại rộng hơn, eo hẹp đi, cả người toát ra một sức mạnh đầy trưởng thành.
Cô theo bản năng c.ắ.n nhẹ môi.
Cái tên nhóc này bắt đầu tập luyện từ bao giờ thế nhỉ?
Kỳ Ngôn nhận ra ánh mắt của cô, thần sắc hơi sững lại, đáy mắt thoáng hiện ý cười.
"Chị ơi, chị không buồn ngủ nữa sao?"
Bạch Thư vội vàng dời tầm mắt đi chỗ khác, giả vờ trấn tĩnh quay đầu đi:
"Ừm, vừa nãy chợp mắt một lúc rồi, giờ không thấy buồn ngủ lắm."
Anh tiến lại gần hai bước, giọng nói mang theo tiếng cười trầm thấp:
"Vậy em muốn làm chút gì đó với chị."
Bạch Thư hỏi: "Làm gì?"
Lời tuy nói vậy nhưng cô lại chẳng dám ngẩng đầu nhìn anh, chỉ có thể nhìn chằm chằm vào mép chăn, ngay cả nhịp tim cũng bắt đầu tăng tốc một cách bất ổn.
Lúc này Kỳ Ngôn cúi người xuống để điều chỉnh điều hòa, động tác rất chậm.
Anh dường như không nhận ra rằng, khoảng cách giữa hai người hiện tại gần đến mức chỉ còn lại nhịp thở.
Bạch Thư có thể cảm nhận rõ ràng luồng khí mang theo hơi nóng sau khi tắm kia lướt từ bên vai đến tận sau gáy mình.
Cô theo bản năng hơi nghiêng đầu sang bên cạnh, giả vờ nhìn chỗ khác, cố gắng làm cho mình trông có vẻ điềm tĩnh.
Nhưng khi Kỳ Ngôn cúi đầu, dư quang của anh vừa vặn bắt được biểu cảm của cô.
Đôi mắt ấy khép hờ, hàng lông mi khẽ run rẩy, vành tai ửng hồng nhạt, ngay cả gò má cũng hiện lên sắc phấn hồng li ti.
Kỳ Ngôn sững người mất một khoảnh khắc.
Không khí dường như bị thứ gì đó châm ngòi, ngay cả nhịp tim cũng lỗi nhịp theo.
Anh mím môi, giọng nói bị đè cực thấp: "Chị ơi... Sao mặt chị đỏ thế?"
Bạch Thư ngả người ra sau, khóe môi hiện lên một nụ cười, ngữ khí nhàn nhạt:
"Chắc là do nóng quá thôi."
Ý cười trong đáy mắt Kỳ Ngôn từng chút một sâu hơn, anh khẽ đáp:
"Vậy em lại gần hơn chút nữa, liệu có nóng thêm không?"
Anh thừa biết cô đang nghĩ gì, nhưng lại cố tình thì thầm trêu chọc.
Bạch Thư bị câu nói này làm cho nghẹn lời không thốt nên lời.
Cô trừng mắt nhìn Kỳ Ngôn, đang định mở miệng phản bác thì anh đột nhiên lại xáp gần hơn nữa.
Khoảnh khắc ấy, không khí dường như bị hơi nóng phả ra từ anh làm cho bỏng rát.
Hơi thở của anh lướt qua thái dương cô, mang theo mùi sữa tắm thanh nhẹ, hơi nóng phả ra gần như dán sát bên tai.
Tim Bạch Thư đập thình thịch, cả người đứng hình tại chỗ.
Cô từ trước đến nay chưa bao giờ chịu thiệt.
Kỳ Ngôn đã tiến tới mức này rồi, còn giả vờ giữ kẽ làm gì nữa?
Bạch Thư nhướng mày, dứt khoát đưa tay đẩy một cái, Kỳ Ngôn còn chưa kịp phản ứng đã bị cô trực tiếp đè xuống giường.
Kỳ Ngôn mở to mắt, cả người cứng đờ tại đó, nhịp thở rõ ràng đã loạn nhịp.
Bạch Thư từ trên cao nhìn xuống anh, khẽ cười một cái:
"Chẳng phải nói mặt chị đỏ sao? Vậy để chị cũng khiến em đỏ mặt thử xem."
Giọng cô không cao, nhưng mang theo chút ý cười uể oải, khơi gợi khiến lòng người thắt lại.
Yết hầu Kỳ Ngôn chuyển động một cái, anh bật cười trầm thấp, sự kìm nén trong đáy mắt từng chút một tan biến, trở nên nguy hiểm mà rạng rỡ.
"Chị ơi."
Giọng anh hơi khàn, mang theo ý cười khẽ nói,
"Em đã tắm rửa sạch sẽ rồi, thơm lắm, chị đừng lo."
Ngữ khí ấy vừa ngoan ngoãn vừa đầy khiêu khích, hệt như sợ cô chê bai, lại hệt như đang cố tình trêu ghẹo cô.