Đồ đạc của ta không nhiều, chỉ gói gọn trong một tay nải nhỏ. Theo bước Thanh Lam, ta lặng lẽ đi, cũng âm thầm quan sát nàng. Trông nàng chỉ tầm mười sáu, mười bảy tuổi, vậy mà lại được quý phi hết mực tín nhiệm, hiển nhiên không phải người tầm thường.
Đang mải nghĩ, chợt nghe nàng lên tiếng:“Được điều vào nội điện hầu hạ, là phúc phận của ngươi. Biết thân biết phận, giữ bổn phận cho tốt. Cái chết của nữ đầu bếp kia, là do tâm tư quá nặng. Vì mấy đồng bạc lẻ mà dám tự ý đổi đơn thuốc của nương nương, chết cũng đáng. Trước ngươi, từng có một cung nữ, vào chưa đầy ba hôm đã lén lút kết giao với ma ma bên cung Dung phi…”
Ta khẽ giật mình. Nàng nói tới… là Bội Nhi sao?
Xung quanh im lặng như tờ, chỉ còn giọng nói của Thanh Lam vang lên rõ ràng. Giọng nàng vẫn non nớt, nhưng từng chữ đều rắn rỏi, không hề lay động. Khó tin rằng một người tuổi nhỏ như nàng… đã có thể trở thành tâm phúc bên cạnh quý phi.
Thanh Lam nghiêng đầu, liếc ta một cái.“A Ân, bánh ngươi làm khiến nương nương vừa ý. Từ nay về sau, hãy dốc lòng tận tâm hầu hạ nương nương, nương nương ắt sẽ không bạc đãi ngươi. Nhưng nếu trong lòng ngươi còn có suy nghĩ nào khác…”
Lời nàng xoay chuyển, giọng nói bỗng trở nên rét lạnh như băng tuyết đầu đông. Ta vội cúi đầu:“A Ân không dám. Đa tạ cô cô chỉ dạy.”
“Không dám thì tốt.” Thanh Lam nói, giọng nhẹ nhàng, lại như lưỡi dao mỏng cứa vào tâm trí người nghe. Những kẻ chết nhiều nhất… chính là những kẻ dám nghĩ điều không nên nghĩ.
Kể từ khi được điều vào Cung Thúy Vũ, tuy ta không được kề cận bên quý phi như Thanh Lam, nhưng số lần diện kiến nàng đã nhiều hơn rất nhiều so với trước. Quý phi không thích dậy sớm. Nàng cũng không thân thiết với các phi tần khác, luôn làm theo ý mình, chẳng quan tâm lễ nghi thông thường.
Những ngày gần đây, nàng thường sai người gọi ta đến làm bánh hoa hoè. Mỗi lần ăn, đều là một mình lặng lẽ, không nói lời nào. Ánh mắt nàng cụp xuống, dung nhan tuyệt mỹ, nhưng đôi mày như phủ sương. Không ai biết trong lòng nàng đang nghĩ điều gì. Dần dần, ta càng cảm thấy… nàng rất khác so với lời đồn. Không giống một Thẩm quý phi độc ác, lạnh lùng mà người người e sợ. Nàng như đang cất giấu rất nhiều điều… rất nhiều bí mật.
Chính vì thế, ta lại càng muốn đến gần nàng hơn. Muốn thật sự hiểu rõ nàng. Ta khát khao… giành được sự tín nhiệm của nàng. Và cơ hội, rất nhanh đã đến.
Đêm đó, ta bỗng giật mình tỉnh giấc giữa màn đêm. Bỗng nghe bên ngoài truyền đến tiếng bước chân khe khẽ. Ta lập tức ngồi dậy, nhẹ tay đẩy cửa sổ hé ra nhìn. Chỉ thấy quý phi nương nương đang chậm rãi bước qua sân viện. Trên người khoác một chiếc trường bào rộng thùng thình, đầu đội mũ trùm, gần như che kín dung nhan.
Phía trước, Thanh Lam cô cô xách một chiếc lồng đèn, vừa soi đường vừa dẫn lối. Ánh đèn lồng tỏa ra thứ ánh sáng cam dịu nhẹ, phản chiếu lên nền đá xanh, lấp loáng bóng người. Cả hai đi rất khẽ, chỉ trong chớp mắt đã khuất dạng nơi hành lang ngoằn ngoèo.
Ta còn đang ngẫm nghĩ chuyện gì đang xảy ra, thì lại thấy một cung nữ khác dáng vẻ rón rén từ góc tối lặng lẽ bám theo họ. Chuyện này… không kịp nghĩ nhiều, ta vội khoác áo, rồi len lén bước theo.
Phía sau Cung Thúy Vũ. Trong viện vắng lặng, trăng mờ phủ ánh bạc, quý phi đang đứng đối diện một nam nhân. Người kia khoác khải giáp nhẹ của cấm quân, giáp bạc lạnh lẽo ánh lên dưới ánh đèn, phản chiếu sát khí rợn người. Thế nhưng, gương mặt y lại dịu dàng đến không tưởng. Ánh mắt nhìn nàng như mang cả trời xuân.
Ta tròn mắt kinh ngạc, vội đưa tay bịt miệng, suýt chút nữa thốt thành tiếng. Ta nhận ra y gần như ngay lập tức.