Tháng ba, người của Ngự sử đài xông vào phủ.
Trong phủ loạn thành một nồi cháo, hạ nhân kẻ trốn người chạy.
Ta ôm chổi, co mình sau hòn giả sơn trong hoa viên, mãi đến khi Vương đại phu trong phủ tìm thấy.
Ông là một lão nhân hiền từ.
Ngày thường, mỗi khi ta thay phu nhân đi lấy t.h.u.ố.c, ông luôn dúi cho ta một viên kẹo.
“Nha đầu, đi theo ta.”