Dao Nhi cũng từ Trịnh gia trở về, trong tay cầm khung thêu, lúc có lúc không đưa kim qua lại.
Tuyết ngoài cửa sổ rơi rất dày, phủ một lớp trắng lên những cành cây trơ trụi trong sân.
Trong Noãn các đốt than đỏ rực.
Hương quýt hòa cùng hơi than khiến người ta trở nên lười biếng và buồn ngủ.
Phụ thân bỗng lên tiếng hỏi:
“Tuyết Nhi, gần đây thân thể Thẩm lão phu nhân có khỏe không?”
Ta vội gật đầu.
“Lão phu nhân vẫn khỏe mạnh, khẩu vị cũng rất tốt.”
Phụ thân nâng chén trà uống một ngụm rồi nói:
“Thẩm lão phu nhân đức cao vọng trọng.”
“Con có thể được bà đặc biệt yêu mến là phúc khí của con.”
Ông im lặng một lát, sau đó làm như thuận miệng hỏi:
“Con đã gặp vị Thẩm công t.ử kia chưa?”
“Đã gặp vài lần.”
“Có lúc chàng tới thỉnh an lão phu nhân, vừa hay gặp con ở đó nên nói với nhau mấy câu.”
“Con cảm thấy người ấy thế nào?”
“Rất tốt.”
Mẫu thân bỗng khẽ cười, chậm rãi tiếp lời:
“Ý của phụ thân con là Thẩm công t.ử có nhân phẩm tốt, gia thế cũng tốt.”
“Nếu hai người thích hợp…”
“Mẹ!”
Dao Nhi lập tức ngắt lời mẫu thân.
“Người đừng nói nữa, mặt A tỷ đã đỏ hết rồi.”
Noãn Nhi đang nằm trong lòng ta liền ngẩng đầu nhìn.
“A tỷ, mặt tỷ đỏ quá.”
“Có phải tỷ bị sốt không?”
Con bé đưa tay sờ trán ta, lại sờ trán mình.
“Không nóng mà.”
Mọi người trong Noãn các đều bật cười.
Ta chỉ hận không thể tìm một khe đất để chui xuống.
“Ta không hề đỏ mặt.”
“Chỉ là trong Noãn các nóng quá.”
Noãn Nhi thò đầu ra khỏi lòng ta, nghiêm túc nói:
“A tỷ, không nóng đâu.”
“Con cảm thấy vừa vặn.”
Ta khẽ véo m.ô.n.g con bé.
Noãn Nhi kêu “ôi” một tiếng, bĩu môi không nói nữa.
Phụ thân thu lại ý cười, nâng chén trà uống thêm một ngụm.
“Thẩm gia là đại tộc.”
“Thẩm lão Thái phó khi còn sống là đế sư.”
“Thẩm công t.ử giảng học ở Quốc T.ử Giám.”
“Tuy không lựa chọn con đường quan trường, nhưng gia thế Thẩm gia vẫn hiển hách, bản thân chàng cũng có học vấn và danh vọng.”
“Chân gia chúng ta tuy không còn được như năm xưa, nhưng vẫn là một gia đình quan lại đường đường chính chính.”
“Nếu hai bên đều có ý, đây quả thật là một mối hôn sự tốt.”
Ta cúi đầu, ngón tay không ngừng vò vỏ quýt.
“Phụ thân đã nghĩ quá xa rồi.”
“Không hề xa.”
“Con đã không còn nhỏ.”
“Dao Nhi cũng đã xuất giá, chuyện chung thân của con nên được suy tính.”
Mẫu thân ngồi bên cạnh cũng tiếp lời.
“Phụ thân con nói đúng.”
“Chuyện của con, chúng ta vẫn luôn để trong lòng.”
“Trước kia không nhắc là vì gia đình vừa mới ổn định, sợ con cảm thấy không tự nhiên.”
“Nay cuộc sống đã yên ổn, con cũng nên nghĩ cho bản thân.”
Nghe những lời ấy, mũi ta chợt cay xè, hốc mắt dần nóng lên.
Ngày trước khi còn làm nha hoàn ở Chân gia, thân bất do kỷ, ta chưa từng dám nghĩ tới chuyện chung thân của mình.
Sau đó mang theo Noãn Nhi gian nan mưu sinh, ngày nào cũng chỉ cầu có đủ ba bữa, có thể bảo vệ con bé bình an lớn lên, càng không dám nghĩ đến nơi nương tựa của bản thân.
Về sau mở tiệm hoành thánh, ta ngày đêm bận rộn, trong lòng chỉ toàn là chuyện ăn mặc và chi tiêu của cả nhà.
Nhưng hiện giờ, ta đã có cha mẹ thương yêu, có một mái nhà bình yên và ấm áp, không còn phải một mình gánh vác tất cả.
Sự quan tâm và tính toán của bọn họ khiến lòng ta tràn đầy xúc động không thể nói thành lời.
Ta chỉ có thể cúi đầu, cố nén hơi nóng trong hốc mắt, một câu cũng không nói nổi.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
24
Sau khi vào xuân, thành Biện Kinh từng chút một trở nên sinh động.
Rau tề bắt đầu mọc khắp nơi, ngoài đồng ruộng, dưới chân tường và trong kẽ đá đều có từng bụi xanh non, mềm đến mức gần như bóp ra được nước.
Ta hái đầy một giỏ, băm nhỏ trộn vào nhân thịt, gói bát hoành thánh rau tề tươi đầu tiên của năm nay.
Thẩm lão phu nhân ăn xong, nheo mắt nói:
“Mùa xuân đã tới.”
Ta mỉm cười đáp:
“Vâng, mùa xuân đã tới.”
Từ Thẩm phủ trở về, ta thay y phục rồi tới hoa viên tìm mẫu thân.
Bà đang ngồi trong đình thêu hoa.
Noãn Nhi nằm sấp trên đầu gối bà, chỉ vào hoa văn trên khung thêu, líu ríu hỏi hết chuyện này đến chuyện khác.
Thấy ta tới, Noãn Nhi lập tức ngồi dậy.
“A tỷ, hôm nay con đã học bài Đào Yêu.”
“Con đọc cho tỷ nghe nhé!”
“Được, con đọc đi.”
Noãn Nhi đứng thẳng, hắng giọng, nghiêm túc đọc:
“Đào chi yêu yêu, chước chước kỳ hoa. Chi t.ử vu quy, nghi kỳ thất gia…”
Đọc xong, con bé mở to mắt nhìn ta, chờ được khen.
Ta nói:
“Đọc rất tốt.”
“Con có biết bài ấy có ý nghĩa gì không?”
“Con biết.”
Noãn Nhi đáp.
“Bài ấy nói một cô nương sắp xuất giá.”
Nói xong, con bé quay đầu nhìn mẫu thân, sau đó lại nhìn ta.
Đôi mắt nó đảo hai vòng rồi cười hì hì.
“A tỷ, bao giờ tỷ xuất giá?”
Mặt ta lập tức đỏ lên.
“Trẻ con biết gì mà nói bậy?”
Ta khẽ vỗ đầu con bé.
Noãn Nhi ôm đầu.
“Con không nói bậy.”
“Hôm ấy người Thẩm gia tới, con trốn sau bình phong nghe thấy…”