Bảo Châu “vâng” một tiếng, lại liếc nhìn nồi canh cá, trong lòng khấp khởi mừng thầm.
Cô bé còn nhỏ nhưng rất hiểu chuyện, dịu dàng bảo:
“Anh Bảo Sơn, anh ăn táo đi.”
Bảo Sơn bắt chước điệu bộ người lớn, gật đầu:
“Anh biết rồi, chờ mẹ về cùng ăn.”
Bảo Châu biết thừa anh trai tiếc không dám ăn, vội vàng giải thích:
“Anh cứ ăn đi, em còn nhiều lắm. Lúc nãy em không mang giỏ theo nên chỉ hái được mấy quả này thôi. Chứ trên cây còn đầy. Đó là một cây táo chưa ai phát hiện ra, sai trĩu trịt. Em đứng dưới đất với tay cũng hái được.”
Bảo Sơn vốn tưởng Bảo Châu trèo cây hái táo nên mới ngã ra nông nỗi này, hóa ra không phải?
Cậu lập tức hỏi dồn:
“Thế sao em lại bị thương?”
Tiểu Bảo Châu đời nào dám khai thật là bị sói đuổi. Nếu để Bảo Sơn biết, chắc chắn anh ấy sẽ mách mẹ. Mà mẹ biết rồi thì còn lâu mới cho cô lên núi nữa.
Hơn nữa, cô cũng sợ mẹ mắng tội lãng phí thức ăn. Con sói to thế kia, toàn là thịt cơ mà!
Cô bé mấp máy môi, tim đập thình thịch, đôi mắt to tròn long lanh như ngấn nước:
“Em… em bị ngã.”
Cô bé chưa biết nói dối người nhà bao giờ, chẳng biết bịa sao cho tròn, bèn quay đầu chạy biến ra ngoài.
Tiếng Bảo Sơn vọng theo:
“Đừng tắm trong nhà, nước lạnh đấy! Chờ ăn cơm xong bảo mẹ đưa ra suối nước nóng mà rửa.”
Sống ở trong núi tuy không tiện nghi bằng dưới thôn, nhưng được cái "gần rừng thì hưởng lộc rừng". Cách nhà họ một đoạn không xa về phía núi, có một khe suối nhỏ. Nước chảy tụ lại thành một vũng nước con con.
Trong núi, vũng nước thì không thiếu, nhưng cái vũng này đặc biệt ở chỗ nước luôn ấm nóng.
Kể cả giữa mùa đông, nước vẫn bốc hơi nghi ngút. Nhờ có vũng nước này mà nhà họ tiết kiệm được khối củi lửa đun nước tắm.
Đừng tưởng ở rừng thì không thiếu củi, nhưng muốn có nước nóng tắm cũng phải đun nấu lích kích, bớt được việc nào hay việc nấy.
Tiểu Bảo Châu nói vọng lại:
“Em tự đi được!”
Cô bé ôm quần áo chạy nhanh ra vũng nước nóng. Chỗ này nằm trong góc khuất, rất kín đáo. Nghe mẹ kể, hồi bố còn sống đã cố ý rắc hạt cỏ xung quanh, chờ cỏ mọc um tùm che khuất để người ngoài khó phát hiện.
Nhờ thế mà mấy mẹ con có thể yên tâm tắm rửa ở đây.
Tiểu Bảo Châu vạch bụi cỏ chui vào, ngó nghiêng xác nhận không có ai mới dám ngâm mình xuống nước. Lúc lăn xuống núi, cả người lấm lem bùn đất, tóc tai cũng dính đầy cỏ rác. Cô bé tháo bím tóc, gội đầu sạch sẽ. Cú ngã tuy không nghiêm trọng, nhưng nước dính vào vết thương vẫn làm cô bé xuýt xoa vì xót.
Nhưng mà nhất quyết không đi trạm xá đâu.
Đi trạm xá tốn tiền lắm, nhà cô thì nghèo rớt mồng tơi. Đã thế, những kẻ đáng ghét trong thôn lại được thể đổ riệt cho anh Bảo Sơn khắc cô. Cô bé tuyệt đối không cho bọn họ cơ hội đó. Anh Bảo Sơn là người tốt, lúc nào cũng thương cô…
Tiểu Bảo Châu vừa tắm vừa suy nghĩ miên man, không nghe thấy tiếng bước chân lại gần. Đến khi tiếng động ngay sát bên tai, cô bé giật mình hét toáng lên:
“Á!”
“Là mẹ đây!”
Tiểu Bảo Châu vuốt ngực hoàn hồn. Thích Ngọc Tú đi tới bên cạnh con gái, giọng đầy lo lắng:
“Bảo Sơn bảo con bị thương, để mẹ xem nào.”
Cô đặt chiếc đèn dầu duy nhất trong nhà sang một bên, kéo con gái lại gần kiểm tra kỹ lưỡng. Gió núi thổi qua, buổi tối trong rừng bắt đầu se lạnh. Tiểu Bảo Châu co rúm người lại, lí nhí:
“Con không sao đâu ạ.”
Thích Ngọc Tú nhìn những vết trầy xước chằng chịt trên người con mà lòng đau như cắt.
Cô nhẹ nhàng xoa đầu con gái:
“Đau lắm phải không?”
Bảo Châu lắc đầu quầy quậy:
“Không đau tẹo nào ạ.”
Nhớ đến mấy quả táo đỏ, cô bé vội nắm lấy tay mẹ, hào hứng khoe:
“Mẹ ơi, con tìm thấy một cây táo chưa ai phát hiện ra đấy…”
Cây trái trong rừng là lộc trời cho, hôm nay không hái thì mai chưa chắc đã còn phần mình.
Tiểu Bảo Châu hiểu rõ đạo lý này, sốt ruột giục:
“Mẹ ơi, tối nay mình đi hái táo luôn đi mẹ?”
Thích Ngọc Tú gật đầu:
“Được!”
Cô đã nhìn thấy quả táo trong nhà rồi, đời cô chưa từng thấy quả nào to ngon đến thế, dĩ nhiên không thể bỏ qua.
Cô giúp con gái mặc quần áo. Nhìn cái quần đã cộc cỡn lộ cả khúc chân và chiếc áo thủng một lỗ to tướng, cô xót xa ôm con vào lòng:
“Con cầm đèn đi, để mẹ cõng con về.”
Mắt Bảo Châu lập tức híp lại cười tít:
“Vâng ạ.”
Chợt nhớ ra điều gì, cô bé liếc trộm mẹ một cái, thỏ thẻ:
“Mẹ ơi, con không cẩn thận làm rách quần áo rồi…”
“Không sao, mẹ sẽ may áo mới cho con.”
Tiểu Bảo Châu sướng rơn, gật đầu cái rụp:
“Vâng ạ!”
Hai mẹ con về đến nhà thì Bảo Sơn đã dọn xong mâm bát. Bảo Châu đặt đèn dầu ra giữa nhà. Cả nhà bốn người quây quần bên mâm cơm đạm bạc. Thích Ngọc Tú thấy bát cơm của mình đầy nhất, còn bát các con chỉ vơi nửa bát, liền hỏi:
“Trong nồi vẫn còn cơm chứ?”
Bảo Sơn hiểu chuyện đáp:
“Con để dành cho bữa sáng mai.”
Thích Ngọc Tú lắc đầu:
“Mấy đứa xới cho đầy bát vào. Phải ăn thật no, buổi tối còn có sức mà làm việc. Không ăn no thì không làm nổi đâu.”
Thích Ngọc Tú đã lên tiếng, lũ trẻ trong nhà đâu dám không nghe. Sau khi bốn mẹ con ăn xong cơm chiều, Thích Ngọc Tú dỗ Bảo Nhạc ngủ. Đợi em bé ngủ say, ba mẹ con mỗi người cõng một cái sọt đã được buộc chặt. Tiểu Bảo Châu cất giọng non nớt, mềm mại nhưng lại cực kỳ nghiêm túc:
"Con còn nhớ rõ đường, mọi người cứ đi theo con, đảm bảo không sai."
Đêm nay trăng rất tròn, chỉ là trong lòng Tiểu Bảo Châu vẫn còn hơi sợ hãi. Xung quanh tối đen như mực. Cô bé lại thận trọng dặn dò:"