Bí Mật Trên Đỉnh Núi

Chương 7: Bí Mật Trên Đỉnh Núi



Ra đến cửa hang, cô bé bắt đầu lần mò đường về. Lúc chạy trốn chỉ biết cắm đầu chạy, cảm giác đường dài lê thê, nhưng lúc đi về may sao cũng không quá xa.

Cô bé bò lồm cồm lên đỉnh dốc, tìm lại được cái giỏ tre bị vứt lăn lóc lúc nãy. Tiểu Bảo Châu chuyển hết táo sang giỏ. Trời đã nhập nhoạng tối, không thể chần chừ thêm nữa, phải mau chóng về nhà.

Ngày mai, cô sẽ quay lại "thu hoạch" nốt chỗ táo còn lại!

Nhưng mà quần áo rách hết cả rồi, người lại đầy vết thương, về nhà biết giải thích sao với mẹ đây? Nói thế nào để không bị ăn đòn?

Nhìn bộ dạng rách rưới bẩn thỉu của mình, lòng cô bé tràn đầy lo lắng.

Tiểu Bảo Châu cõng giỏ tre, vừa đi vừa xoa xoa cái mông nhỏ, nghĩ đi nghĩ lại vẫn thấy kiếp này cái mông khó mà bảo toàn…

Cơ mà táo to ngọt thật đấy!

Cùng lúc đó, mấy người kiểm lâm đang trố mắt nhìn cái xác sói xám từ trên trời rơi xuống. Bọn họ ngẩng đầu nhìn lên vách núi đá dựng đứng cách đó không xa, nhìn nhau đầy nghi hoặc:

“Con vật rơi từ trên vách núi xuống… là chó à?”

“Không phải chó thì chẳng lẽ là sói? Chúng ta ở đây mười mấy năm rồi có thấy bóng dáng con sói nào đâu. Anh bảo là sói thì ai tin?”

“Nhưng mà cái tướng tá này…”

“Biết đâu là Husky đi lạc…”

Bảo Châu cõng giỏ tre chạy lon ton về nhà. Từ xa đã thấy khói bếp bay lên nghi ngút, cô bé cắm đầu chạy nhanh hơn, thở hồng hộc lao vào sân, cất giọng lảnh lót:

“Anh Bảo Sơn!”

Quả nhiên, vừa dứt tiếng gọi, Bảo Sơn đã ló đầu ra. Cậu bé không giấu nổi vẻ vui mừng, khóe miệng nhoẻn lên cười:

“Bảo Châu, hôm nay lúc anh đi gánh nước ở suối… Ơ… em làm sao thế này?”

Đang hớn hở khoe chuyện vui, chợt nhìn thấy bộ dạng tả tơi, thảm hại của Bảo Châu, cậu bé vứt toẹt cái muôi trong tay, lao vút tới trước mặt em gái. Tiểu Bảo Châu cười hề hề, quần áo bẩn thỉu rách rưới thì chớ, người ngợm còn trầy xước khắp nơi, có chỗ máu vẫn còn rỉ ra.

“Em bị thương rồi!”

Mặt cậu bé tái mét, lập tức nắm tay Bảo Châu định kéo đi:

“Đi! Chúng ta đi tìm ông lang Vương…”

Bảo Châu vội vàng lắc đầu, giãy nảy:

“Em không sao mà! Anh Bảo Sơn nhìn xem, hôm nay em cũng có thu hoạch đấy!”

Cô bé nhanh tay đặt giỏ tre xuống, cẩn thận lấy ra một quả táo, khoe:

“Táo to chưa này.”

“Nhưng mà em đang bị thương!”

Bảo Sơn chẳng thèm liếc nhìn quả táo lấy một cái. Cậu vạch tay áo Bảo Châu ra, thấy cánh tay trầy xước mấy chỗ, lại ngồi xổm xuống kiểm tra chân, quả nhiên cũng be bét máu. Bảo Sơn đau lòng, mắt đỏ hoe:

“Sao lại bị thương nhiều thế này? Tại anh không tốt, đều là lỗi của anh.”

Cậu nắm chặt tay Bảo Châu, quả quyết:

“Đi, anh đưa em ra trạm xá.”

Bảo Châu lắc đầu nguầy nguậy, ngồi bệt xuống đất ăn vạ:

“Em tự ngã thôi, chả liên quan gì đến anh cả. Anh đừng có nghe người ta nói hươu nói vượn rồi lại tự nhận mình là sao chổi. Bọn họ toàn người xấu. Em không sao hết, xước xát tí thôi, rửa sạch là hết ngay.”

Bảo Sơn mím chặt môi.

Thấy anh trai vẫn lăm le muốn lôi mình đi, Bảo Châu lì lợm ngồi ì ra đất:

“Em thật sự không đau mà! Em không đi! Em không đi đâu!”

Bảo Sơn nhắc:

“Đừng ngồi bệt xuống đất, lạnh đấy.”

Bảo Châu hạ giọng, ngọt ngào năn nỉ:

“Anh không được đưa em đi trạm xá đâu đấy nhé.”

Cô bé kiên quyết:

“Em không muốn đi.”

Rồi lại lay lay cánh tay Bảo Sơn, làm nũng:

“Anh Bảo Sơn, em không đi đâu mà ~”

Bảo Sơn không lay chuyển nổi cô em gái bướng bỉnh, nhưng vẫn lo lắng:

“Nhưng vết thương của em…”

Bảo Châu khẳng định chắc nịch:

“Em khỏe re!”

Nói đoạn, cô bé hít hít cái mũi:

“Anh, có phải anh đang nấu cơm không? Mùi gì thơm thế?”

Bảo Sơn giật mình:

“A! Chết cha!”

Cậu ba chân bốn cẳng chạy vào bếp. May mà vẫn chưa muộn, Bảo Sơn nhấc nồi cháo khoai lang xuống, thở phào nhẹ nhõm. Nhà cậu hết gạo từ lâu, chỗ lương thực này là vay của đại đội, chẳng còn lại bao nhiêu, nếu để cháy thì cậu sẽ đau lòng chết mất.

“Nè!”

Đột nhiên, một quả táo đỏ rực to tướng được dí sát vào mặt cậu. Đôi mắt Bảo Sơn mở to hết cỡ, không kìm được nuốt nước miếng cái ực. Cậu ngẩng lên nhìn Bảo Châu. Cô bé hất cằm đầy đắc ý:

“Anh Bảo Sơn, cái này ăn ngon cực.”

Bảo Sơn chưa từng thấy quả táo nào to thế này, cậu cố nhịn thèm, bảo:

“Để dành cho Bảo Nhạc ăn đi!”

Trong phòng, Bảo Nhạc nghe thấy tiếng động cũng gọi với ra:

“Anh ơi, chị ơi…”

Tiểu Bảo Châu càng thêm đắc ý:

“Quả này cho anh, em vẫn còn mà.”

Cô bé cầm một quả táo to đi vào buồng. Tiểu Bảo Nhạc chưa thấy thứ gì ngon mắt thế bao giờ, mắt dán chặt vào quả táo, nước miếng chảy ròng ròng:

“Trái cây…”

Bảo Châu cất giọng trong trẻo:

“Chị đã hứa là sẽ giữ lời mà, đúng không?”

Bảo Nhạc nuốt nước miếng, gật đầu lia lịa, xòe bàn tay nhỏ xíu ra:

“Chị ơi, ăn…”

Bảo Châu rụt lại:

“Chờ chị rửa qua đã.”

Nhà cô nghèo nhưng khoản này kỹ tính hơn nhà người khác nhiều. Bảo Nhạc sức khỏe yếu, thi thoảng lại đau bụng đi ngoài, nên vấn đề vệ sinh luôn được đặt lên hàng đầu.

Bảo Châu rửa sạch quả táo rồi đưa cho em. Bảo Nhạc mới hơn hai tuổi mà đã sành ăn, cắn một miếng ngập răng, mắt nhắm lại đầy thỏa mãn, rồi ngoan ngoãn đưa quả táo về phía chị:

“Chị ăn đi.”

Bảo Châu vỗ vỗ bụng:

“Chị ăn rồi.”

Rồi dặn dò:

“Em cứ ngoan ngoãn ăn phần của mình đi.”

Bảo Sơn không đi theo vào trong. Nấu cơm xong, cậu lại quay sang nấu canh cá. Thấy Bảo Châu chưa ra, cậu gọi:

“Em đi tắm rửa đi, quần áo bẩn cứ để đấy lát anh giặt cho. Chờ mẹ về là mình ăn cơm. Hôm nay anh đi gánh nước bắt được con cá, tuy nhỏ xíu nhưng tối nay nhà mình cũng có bát canh cá mà húp rồi.”

Bảo Châu kiễng chân ngó vào nồi. Con cá đúng là bé tẹo teo, nhưng lâu lắm rồi không được nếm mùi tanh của cá, cô bé thèm đến sáng cả mắt, ngưỡng mộ nhìn anh trai:"