Bí Mật Trên Đỉnh Núi

Chương 693: Bí Mật Trên Đỉnh Núi



Thật không may là hang động đã bị chặn và đường cũng bị chặn.

Bảo Sơn liếc mắt một cái, nói:

"Em muốn đi xem một chút sao?"

Hàng năm bọn họ đều trở về đây để gặp cha mình và dường như mỗi năm khi đi bộ đến đây, họ đều phải dừng lại và nhìn vào hang động, mặc dù họ biết rằng ông ấy không còn tồn tại nữa nhưng đó thực sự là nơi đã thay đổi cuộc đời họ.

"Đi thôi nào"

Cả gia đình cùng nhau đi về phía bên này của hang động. Vào mùa xuân nhiều loài hoa dại đã nở trên sườn núi này, chúng trông thật là xinh đẹp. Tiểu Trôi Nhi liền lập tức đi xuống dưới hái hoa.

“Đúng là đẹp thật đó ạ!"

Bảo Châu ngồi trên tảng đá lớn, cô suy nghĩ về việc bị sói đuổi theo và trốn thoát như thể mới xảy ra ngày hôm qua. Tiêu Tiểu Nguyên và Tiểu Trôi Nhi tay trong tay cùng nhau đi hái hoa trông rất vui vẻ và hạnh phúc.

"Mẹ ơi, ở đây mọi thứ đều rất tuyệt Bảo Châu:

"Đúng vậy, mẹ cũng thích ở đây lắm"

Cô bé chạy những bước chân ngắn về phía Bảo Châu, vẻ mặt làm nũng ôm chầm lấy mẹ:

"Tiểu Trôi Nhi là giống mẹ nhất.

Bảo Nhạc nhìn theo hai đứa nhỏ và nói:

"Những bông hoa mà hai cháu hái được là để tặng ai thế?

Có tặng cho chú không?"

Cậu bày ra vẻ mặt đẹp trai và bảnh bao nhưng tụi nhỏ đều đã miễn nhiễm cả rồi.

Tiểu Trôi Nhi nghiêm túc nói:

"Không phải cho chú đâu ạ, đây là của chị họ, chỉ có con gái mới được nhận hoa thôi ạ."

Bảo Nhạc làm ra vẻ buồn bực:

"Vậy là không phải tặng cho chú rồi, chú buồn lắm đó. Ai nói chỉ có con gái mới được nhận hoa cơ chứ, chú đây cũng rất muốn được tặng hoa đó nha.

Cô bé mở to mắt nhìn chú của mình, thầm nghĩ rằng chú đâu phải là một đứa bé đâu chứ, nhưng bởi vì cô nhóc là một đứa trẻ ngoan nên không thể làm cho chú mình buồn.

Cô bé mặt phụng phịu, bàn tay mập mạp vẽ một hình trái tim trên ngực nói:

"Tuy rằng Trỗi Nhi không có hoa để cho chú nhưng mà cháu đã gửi cho chú một trái tim rồi nè"

Bảo Nhạc đã bị làm cho sốc mất rồi!

Cậu vô cùng xúc động:

"Vẫn là cháu gái bé bỏng nhà chúng ta là tuyệt vời nhất, cháu là người đầu tiên gửi cho chú một trái tim đó nha.

Con của cậu ấy có trưởng thành cũng không giỏi bằng Tiểu Trôi Nhi được.

Đây chắc chắn là tài năng thiên bẩm rồi.

Bảo Nhạc bị cháu gái nhỏ làm cho cảm động, cậu trêu chọc cô bé:

"Trôi Nhi của chúng ta lớn lên chắc hẳn sẽ lừa tình được nhiều thiếu gia lắm đây."

Cô bé lập tức chống nạnh, nói:

"Tại sao cháu phải đi lừa tình người khác cơ chứ?"

Bảo Nhạc:

"...."

Trôi Nhi nói tiếp:

"Cháu không lừa gạt ai cả và tất cả mọi người trong nhà đều yêu thương cháu mà, bởi vì đơn giản cháu là Trôi Nhi dâu tây nhỏ"

Bảo Nhạc bật cười:

"Ái chà, dâu tây nhỏ của chúng ta là đáng yêu nhất, lại đây chú ôm nào.

Cậu nhấc bổng đứa nhỏ lên như thể đang bay.

Tiểu Nguyên Tiêu cũng lặng lẽ mở rộng đôi tay như đôi cánh bé nhỏ, chờ đợi một cái ôm.

Bảo Nhạc:

".....

Cậu cười khổ:

"Nguyên Tiêu à, chú không thể ôm được một lúc hai đứa đâu, cháu sang bố cháu ôm có được không?"

Cậu nhóc nhìn chằm chằm vào chú của mình, Bảo Nhạc chỉ có thể cười trong sự xấu hổ. Có điều thằng bé vẫn chưa hài lòng, cậu nhóc lẩm bẩm một câu:

"Chú thật là vô dụng mà"

Sau đó Nguyên Tiêu chạy đến bên bà rồi nói:

"Bà ơi bà ôm cháu nhé"

Thích Ngọc Tú:

"Được thôi.

Bảo Nhạc:

Sao cháu có thể bắt nạt chú ruột của mình như vậy chứ?

Chú là một người đàn ông vô dụng đến vậy sao? Trong lòng Bảo Nhạc đang cảm thấy vô cùng cay đắng!

Tiểu Trôi Nhi vỗ vỗ vai chú, nói:

"Chú hãy vui lên đi ạ"

Bảo Nhạc:

".....

Thích Ngọc Tú và Bảo Nhạc mỗi người ôm một đứa nhỏ, Bảo Sơn và Bảo Châu thì tay trong tay đi theo sau, Bảo Châu bĩu môi:

"Tính ra chúng ta thế này cũng khá thoải mái.

Bảo Sơn cười gật đầu, anh nói:

"Ý em không phải là đang tự mình an ủi đấy chứ?"

Bảo Châu gắt lên:

"Không... không phải mà"

Ngón tay cô nhẹ nhàng cào một cái vào lòng bàn tay Bảo Sơn, Bảo Sơn nắm bàn tay nhỏ bé của cô chặt hơn một chút.

Mọi người cùng nhau xuống núi, Bảo Châu quay đầu nhìn về phía trên đỉnh núi, cô thì thào nói:

"Cám ơn nhiều nhé!"

Bảo Sơn nhướng mày:

"Sao em lại cám ơn?"

Bảo Châu nghiêm túc:

"Em muốn nói chuyện với ngọn núi và hang động này một lần nữa"

Bảo Sơn nghĩ ngợi một lúc, anh cũng đột nhiên kêu to:

"Cảm ơn rất nhiều!"

Thực sự cảm ơn vì đã cho bọn họ có được cuộc sống sung túc trong vòng nhiều năm trời, ngoài ra cũng cám ơn vì đã cho họ có cơ hội gặp gỡ được nhiều người khác nữa.

Bảo Châu vừa cười vừa lớn tiếng kêu:

"Cám ơn vì tất cả nhé!"

Bảo Nhạc cũng đáp lại và hét lên cùng cô ấy......

Mọi người cùng nhau hét lớn lên hết lần này đến lần khác, chỉ có gia đình họ mới hiểu được rằng họ thực sự cảm ơn vì điều gì. Cảm tạ trời đất vì cơ hội này......

Cảm ơn nhiều lắm!

** Xe chạy nhanh trên đường băng, hai đứa nhỏ nằm ngủ chu mông ở hàng ghế sau, Bảo Châu đắp chăn nhỏ cho tụi nhỏ, nói:

"Đúng là hai đứa này có thể ngủ ở bất cứ nơi nào.

Thích Ngọc Tú cười nói:

"Lúc nhỏ con cũng như vậy mà Bảo Châu lắc đầu từ chối:

"Con đâu có"

Cô ấy biện minh:

"Mỗi lần đi chơi con phải làm trò bởi vì mẹ sẽ bị say xe. Con phải đánh lạc hướng mẹ và làm cho mẹ vui. Ơn giời, tại sao con lại tốt bụng như vậy cơ chứ!"

Người làm mẹ như Thích Ngọc Tú nghe xong không hề thấy khó chịu mà ngược lại trái tim như thể được sưởi ấm.

Bà ấy bật cười thành tiếng:

"Các con từ khi còn nhỏ đều rất biết cách cư xử"

Thích Ngọc Tú thật may mắn khi có những đứa con biết cách cư xử, mọi chuyện cũng nhờ vậy mà dễ dàng hơn rất nhiều so với những đứa trẻ khác."