Bí Mật Trên Đỉnh Núi

Chương 694: Bí Mật Trên Đỉnh Núi



Bà nói:

"Mẹ đã may mắn hơn nhiều so với tất cả những người phụ nữ ngoài kia"

Bảo Châu cười rồi dựa vào vai mẹ cô, Thích Ngọc Tú nhẹ nhàng vỗ về con gái, nói:

"Con đúng là một đứa con ngoan"

Bảo Châu ưỡn ngực tự hào nói:

"Đó là điều đương nhiên rồi ạ.

Cô từ trước đến nay đều rất tự tin như vậy.

Thay vào đó, Bảo Nhạc nhìn hai đứa nhỏ rồi khẽ than thở:

"Tiểu A Bố của con không biết có được nuôi dưỡng thật tốt hay không"

Nửa mê nửa tỉnh, Tiểu Trôi Nhi nhẹ nhàng nghiêng đầu nói:

"Chú không được nói xấu Tiểu A Bố đâu ạ.

Bảo Nhạc mỉm cười:

"Đúng đúng đúng, Trôi Nhi đúng là một người chị tốt.

Cô bé được khen ngợi nên khóe miệng khẽ cong lên, khuôn mặt tỏ vẻ hài lòng, sau đó lại tiếp tục ngủ với tư thế khác.

Xe chạy quanh thành phố rồi tiến vào khu biệt thự, từ xa bọn họ đã nhìn thấy Thích Ngọc Linh đang đứng đợi ở cửa, mong ngóng sự xuất hiện của gia đình em gái.

Vừa nhìn thấy chiếc xe quẹo vô đã vội vàng ra đón:

"Em tới rồi sao?" Bà tươi cười nói tiếp:

"Nhanh lên nào mau vào trong đi, đồ ăn đã được chuẩn bị sẵn sàng, tất cả mọi người đều đang chờ em đó.

Thích Ngọc Tú mỉm cười:

"Tụi em đã nán lại trên núi một lát"

"Anh cả đã đến từ sớm"

Thích Ngọc Tú kinh ngạc:

"Nhà hàng của anh cả không bận rộn sao?"

Khi mọi người còn đang nói thì anh cả Thích cũng đi ra, tươi cười rạng rỡ:

"Bận chứ, làm sao mà không bận được? Công việc kinh doanh vẫn rất ổn định, ha ha ha. Nhưng mà chị dâu đã dẫn bọn trẻ đi trông coi một chút rồi, anh qua đây là để gặp em đó"

Thích Ngọc Tú cũng không ở lại đây lâu, anh cả thì không có thời gian để đi Bắc Kinh. Vậy nên mỗi khi em gái trở về đây thì anh cả Thích dù bận cỡ nào cũng sẽ qua đây, ông ấy nói:

"Ơ kìa, hai đứa nhỏ này còn nhớ ông là ai không?"

Đang còn mơ mơ màng màng chưa kịp tỉnh, hai đứa nhỏ dụi dụi mắt rồi gật đầu.

Anh cả Thích vui vẻ nói:

"Vậy thì tốt rồi, hôm nay là anh đứng bếp nấu cho mọi người nhiều món ăn ngon, nghe nói rằng em và các cháu rất thích ăn đồ ăn vặt nên anh cũng làm cho mọi người một ít....."

Bọn họ cùng nhau bước vào nhà, hai đứa nhỏ lập tức phấn chấn hẳn lên, bắt đầu vui chơi chạy nhảy khắp nhà.

Các cháu của Thích Ngọc Linh đều đã lớn nhưng mọi người vẫn rất yêu quý hai đứa cháu nhỏ này và biết rằng cần phải chăm sóc cho chúng thật tốt.

Cháu gái của Thích Ngọc Linh, Mỹ Bảo tay cầm tay Tiểu Trôi Nhi rồi nói:

"Em có muốn đi tham quan xung quanh không?"

"Có ạ!"

Cô bé rất muốn đi tham quan!

Tiểu Trôi Nhi làm ra vẻ nũng nịu:

"Chị ơi em có hoa cho chị nè."

Khi cô nhóc nhìn xuống thì không có cái gì hết.

Cô bé đã để quên nó ở trên xe!

Trôi Nhi nghĩ những bông hoa chắc chắn là ở trong xe và ngay lập tức đi lấy chúng.

Bảo Châu đứng dậy:

"Mau đi thôi.

Cô đi ra khỏi cửa, vừa cầm bó hoa lên thì liền thấy người đàn ông của mình đang đứng ở cửa chờ cô.

Bảo Châu tiến lại gần cùng với bông hoa đang cầm trên tay, cô ngẩng đầu lên nhìn anh với đôi mắt to ngân ngấn nước mắt, nói:

"Trông em có đẹp không anh?"

Bảo Sơn trầm mặc, nhẹ nhàng hôn lên trán cô một cái, nói:

"Em đẹp lắm, trên đời này không có người nào đẹp hơn em."

Bảo Châu bĩu môi:

"Anh chỉ đang nịnh em thôi.

Anh thì thào nói:

"Không nịnh em thì chẳng lẽ anh đi nịnh người khác sao?"

Sau đó Bảo Sơn khẽ chạm vào má cô nói:

"Em và hoa rất xứng đôi vừa lứa".

Bảo Châu vươn tay ôm lấy anh, nghiêng đầu nói:

"Vậy sao anh không gửi hoa cho em?"

Cô vỗ vỗ vai anh bĩu môi:

"Anh mau nói đi Vở kịch này thực sự là hai mẹ con giống y hệt nhau.

Bảo Sơn nhìn cô, quả thật sau ngần ấy năm, cô thật sự không thay đổi chút nào, đến tận bây giờ anh cũng cảm thấy tim mình đập nhanh hơn. Bảo Sơn nhẹ nhàng ghé vào tai cô nói:

"Anh yêu em"

Bảo Châu lập tức đỏ mặt, cô đấm liên tục vào người Bảo Sơn, nói:

"Em đang hỏi về chuyện khác mà anh lại đang nói cái gì vậy? Anh xấu tính thật đó nha!"

Bảo Sơn choàng tay qua người cô nói:

"Em đang nói gì vậy? Anh cũng chưa nói gì khác mà. nghiêm túc:

"Em Anh hiểu lầm anh rồi à?"

Bảo Châu lại đấm anh mấy phát:

"Em không có"

Bảo Sơn cười ra tiếng, anh siết chặt tay cô, nói:

"Thôi được rồi em mau vào đi"

Hai người quyết định dừng không nói về việc này nữa sau đó lại thân mật đi vào nhà. Bảo Nhạc lắc đầu cảm khái:

"Chỉ có thể là tình yêu. Bảo Châu:

"Liên quan gì đến em Cô giao hết thảy hoa cho Tiểu Trôi Nhi, đứa nhỏ nũng nịu:

"Chị họ à, hoa này là dành cho chị "Cám ơn em nhiều nhé" Mỹ Bảo nhận được hoa cũng rất hào hứng và vui vẻ quay lại chỗ cũ. Mấy cậu nhóc thấy vậy liền than thở:

"Đúng là con gái chỉ có mê hoa mà thôi.

Bảo Sơn ôm lấy Bảo Châu dựa vào ghế sô pha, nói:

"Tối nay chúng ta đi mua hoa nhé." Bảo Châu bĩu môi:

"Bây giờ cũng muộn rồi mà"

Bảo Sơn lắc đầu:

"Không đâu, trời cũng chưa tối mà Anh nói tiếp:

"Anh ở bên cạnh em thì không bao giờ là muộn cả.

Bảo Nhạc tò mò hỏi:

"Hai anh chị đang lẩm bẩm cái gì vậy hả?"

Bảo Châu đáp lại:

"Không phải việc của em đâu"

Bảo Nhạc:

"..... Nhưng mà anh ấy là anh trai yêu dấu nhất của em.

Bảo Châu:

"Thế thì sao hả?"

Bảo Nhạc ngay lập tức giả khóc.

Tuy không còn trẻ nữa nhưng tính tình của cậu vẫn hoạt bát như mọi khi, có điều đối với những người khác thì khó mà chịu đựng nổi.

Hiếm có gia đình nào mà quây quần bên nhau sung túc như vậy, không khí rất sôi động, Thích Ngọc Linh gọi:

"Mau lại đây ăn cơm tối thôi nào"

Một chiếc bàn tròn lớn được đặt ngay giữa nhà, cả gia đình có thể ngồi ở đây quây quần bên nhạ vào dịp lễ giao thừa. Ai nấy cũng đều ngồi vào chỗ của mình cả rồi."