"Ái chà, chỉ là hai đứa nhỏ thôi mà, đâu có gì mà nặng đến vậy? Mẹ sẽ bế bọn chúng"
Thích Ngọc Tú thực sự không cảm thấy mệt mỏi, bà ấy rất thích ở với trẻ em, Bảo Sơn và Bảo Châu lúc họ còn nhỏ đã phải thường xuyên ở một mình vì người trụ cột trong gia đình còn phải chạy đi làm việc khắp nơi để kiếm sống.
Rồi “tai nạn” xảy ra khiến cho cuộc sống của bọn họ trở nên tốt đẹp hơn, dễ dàng hơn rất nhiều, gia đình dần dần có nhiều thời gian ở bên cạnh nhau hơn.
Nhưng lúc đó Bảo Sơn rất hiểu chuyện cho nên bây giờ có cơ hội ở bên cháu trai và cháu gái nhỏ, Thích Ngọc Tú rất vui vẻ nữa là đằng khác, bà nói:
"Bà ngoại cõng hai cháu xuống núi, chúng ta cùng đến nhà bà ngoại cả ăn cơm có được không?"
"Được ạ!" Hai đứa nhỏ đồng thanh kêu to.
Gia đình Thích Ngọc Linh đã mua một ngôi nhà lớn vào năm ngoái và chuyển đến sống trong thành phố.
Hiện tại Cung Tiêu Xã buôn bán không còn hiệu quả và thuận lợi như trước, Đường Kiến Nghiệp tuổi đã cao nên nghỉ hưu sớm. Bản thân đã gắn bó với công việc này lâu như vậy mà bây giờ đột nhiên nghỉ hưu nên vẫn chưa thích ứng được.
Mỗi ngày ở nhà đều rất phiền muộn. Thích Ngọc Linh thấu hiểu được chuyện này. Vừa đúng lúc vợ chồng Trụ Tử có mở một tiệm chụp ảnh váy cưới, có rất nhiều việc phải làm nên Đường Kiến Nghiệp đã qua đó để phụ giúp.
Bây giờ Đường Kiến Nghiệp để cho con trai cả trực tiếp làm kế toán của studio, ông ấy thật ra làm cũng không đến nỗi tệ, có thể coi như là đã tìm thấy một nghề nghiệp thứ hai.
Thích Ngọc Linh thỉnh thoảng sẽ đi qua để giúp tổ chức, hai vợ chồng cũng không muốn kiếm tiền, họ đơn giản chỉ muốn có một công việc nhỏ để làm. Mọi người đều rất vui vẻ.
Khi còn nhỏ, Thích Ngọc Tú việc gì cũng hỏi ý kiến của chị gái Thích Ngọc Linh. Sau này khi đã trưởng thành thì lại ngược lại, Thích Ngọc Linh lại chỉ hỏi Thích Ngọc Tú về mọi thứ.
Xét cho cùng thì theo ý kiến của mọi người, bây giờ Thích Ngọc Tú là một người có rất nhiều kiến thức. Còn Thích Ngọc Tú lại nghĩ vì điều kiện cho phép nên việc lên thành phố sống đương nhiên sẽ thuận tiện hơn.
Thích Ngọc Linh đã mua một căn biệt thự rộng gần bốn trăm mét vuông.
Họ hàng trở về đều sẽ có một căn phòng để trống để ở, đại gia đình Thích Ngọc Tú một khi trở về cũng có thể sống trong nhà của Thích Ngọc Linh.
Mặc dù bây giờ bên ngoài không thiếu khách sạn, nhưng đối với thế hệ lớn tuổi của bọn họ thì vẫn cảm thấy ở lại bên ngoài không được an toàn cho lắm, cũng không thoải mái như ở nhà. Chị em họ vẫn có thể tám với nhau.
Thích Ngọc Linh đã mua một biệt thự rất lớn, gia đình Trụ Tử và Văn Tử cũng theo họ dọn về đây sống chung.
Hai vợ chồng đều làm buôn bán nên không có thời gian quản lý đàn cháu, trước đây tụi nhóc này có Đường Kiến Nghiệp và Thích Ngọc Linh trông coi. Hiện tại đã đổi sang nhà lớn hơn, mấy đứa nhỏ lại không muốn về nhà chúng nữa.
Ai mà lại không muốn sống trong biệt thự lớn cơ chứ?
Hơn nữa ông bà còn đối xử rất tốt với họ.
Vì vậy mà vợ Văn Tử thường xuyên lảm nhảm về chuyện con cái gần gũi nhà ông bà nội mà không thân thiết với nhà bà ngoại.
Có điều vợ Văn Tử cũng không cảm thấy có gì là xấu, dù sao cô ta cũng chỉ lén lút thì thầm mà thôi, con bọn họ không ở trong nhà bà ngoại được ngày nào nhưng lại luôn ở nhà ông bà nội.
Thích Ngọc Linh so với Thích Ngọc Tú thì lớn hơn rất nhiều tuổi, Bảo Châu lại kết hôn tương đối trễ cho nên Tiểu Nguyên Tiêu và Tiểu Trôi Nhi đều nhỏ tuổi hơn các anh chị khác, đương nhiên bọn họ sẽ chiếu cố cho hai nhóc tì. Tuy không nhớ rõ đường đi như thế nào nhưng hai đứa nhóc vẫn nhớ rõ rằng các anh chị họ sẽ dẫn chúng đi chơi.
"Các anh chị đều lớn cả rồi không ai uống nữa đâu.
Tiểu Trôi Nhi nói rõ ràng từng chữ từng chữ:
"Tất cả mọi người đều phải uống, người lớn cũng phải uống chứ ạ, tốt cho cơ thể lắm ạ Cô nhóc biết tất cả.
Cô bé Tiểu Trôi Nhi trông nhỏ bé nghiêm túc thế này thôi nhưng lại rất giống mẹ Bảo Châu khi còn nhỏ. Bảo Châu bắt chéo chân và nói:
"Lúc còn nhỏ mẹ cũng rất thích uống một cốc sữa trước khi đi ngủ"
Thói quen này họ đã tiếp tục duy trì trong nhiều năm cho đến khi học trung học phổ thông. Nhưng sau đó thì “hố sâu” biến mất và việc mua sữa của các con trở nên bất tiện nên Bảo Châu đã từ bỏ thói quen này.
Mãi đến sau này khi cô đến thủ đô đã có thể mua được sữa thì lại tiếp tục thói quen này.
Bảo Châu cảm thấy nếu như được uống một ly sữa trước khi đi ngủ thì sẽ ngủ ngon vô cùng. "Bởi vì mẹ thích uống sữa nên Tiểu Nguyên Tiêu và Tiểu Trôi Nhi của chúng ta mới đều trắng trẻo và sạch sẽ như thế đó"
Bảo Châu vừa nói vừa bẹo má con gái mình.
"Con muốn da trắng! Cả con và anh Nguyên Tiêu cũng đều trắng luôn. Cô bé Tiểu Trôi Nhi múa may vẫy cánh tay nhỏ rồi kêu gào lên.
Bảo Nhạc trêu chọc cháu gái nói:
"Thế nhưng chẳng phải cháu là tiểu phôi đản sao?"
Vào thời khắc quan trọng thì vẫn là tình anh em sẽ chiến thắng tất cả, cậu nhóc Nguyên Tiêu nhìn chú mình sau đó nhỏ nhẹ nói:
"Em ấy là một quả dâu tây, dâu tây nhỏ nhắn đáng yêu” Tiểu Trôi Nhi lập tức gật gật đầu, cái miệng nhỏ chu lên nói:
"Anh cháu nói rất đúng đó ạ!"
Sau khi suy nghĩ một hồi, cô bé lại nói thêm:
"Chú nói không đúng chút nào cả" Người lớn thấy bọn họ nói chuyện như vậy thì bật cười, Bảo Châu nhìn về phía trước rồi nói: