Khi hai đứa nhỏ nhìn vào tình trạng dột nát của ngôi nhà, chúng ngạc nhiên và nói:
"Bà ơi, ở đây có những gì ạ?"
Hiện tại thì không có gì cả!
Thích Ngọc Tú cười nói:
"Nơi đây trước kia có hai căn nhà, ban đầu là có một căn, sau đó vì không đủ sống nên mọi người xây thêm một căn khác. Ba mẹ của cháu mỗi ngày đều phải xuống núi để đi học"
Hai đứa trẻ ngạc nhiên:
"Như vậy thì xa quá ạ.
Thích Ngọc Tú:
"Đúng vậy đó, nhưng khi ấy thì tất cả đều phải như vậy"
“Ái chà vậy còn nhà thì ở đâu ạ?"
Thích Ngọc Tú:
"Nhà đã bị sập mất vì thời gian dài trôi qua mà không ai ở"
"Nơi đây hiện tại đã không còn nữa, trước kia từng có nhà, từng có nhà cửa vườn tược"
"Nhà cửa vườn tược là gì vậy ạ?"
Bảo Châu:
"Đó là mảnh đất dùng để trồng trọt.
Đây là nơi mà bọn họ đã trải qua thời thơ ấu của mình.
Bảo Châu cùng Bảo Sơn tay trong tay nhìn xung quanh, bọn họ cười quay đầu lại nói:
"Chúng ta còn có một con nhím nhỏ, tên nó là cầu gai nhưng là lão tử đi về núi"
Sau ngần ấy năm tự hỏi liệu nó có còn sống không.
Tiểu Nguyên Tiêu và Tiểu Trôi Nhi trợn tròn mắt ngạc nhiên.
Thích Ngọc Tú:
"Mau đi thôi, chúng ta lên núi."
Hai đứa nhỏ gật đầu nhìn nhau, Tiểu Trôi Nhi nóng lòng hỏi:
"Bà ngoại à, nếu như vậy thì lúc nhỏ mẹ cháu có được ăn ngon không?"
Khi còn nhỏ ba mẹ bọn chúng đã sống rất nghèo khổ.
Họ có được ăn ngon hay không?
Bọn trẻ tỏ ra rất lo lắng.
Mẹ rất thích ăn vặt, mẹ sẽ làm gì nếu không có đồ ăn ngon? Hai đứa nhóc lo lắng cho mẹ!
Thích Ngọc Tú gật đầu:
"Đương nhiên là có chứ, chúng ta có rất nhiều đồ ăn ngon."
Bọn họ đều bật cười khi nhớ lại những lần lén lút sinh hoạt đó.
“Trong nhà vẫn có nhiều đồ ăn ngon, mẹ cháu hồi nhỏ rất thích ăn vặt" Bảo Châu đang bị nói xấu nhưng cũng sẽ không xấu hổ mà ngược lại còn nói:
"Căn bản là những người thích ăn vặt hoặc là thích ăn thịt hay thích ăn cá thì cũng đều như nhau cả thôi.
Hai đứa nhóc đồng thanh kêu lên:
"Mẹ cũng thích ăn thịt, cũng rất thích ăn cá, mẹ thích ăn tất cả mọi thứ" Bảo Châu:
"..... Cái này là các con tự nói ấy chứ, nói như thế chẳng khác nào mẹ là cái thùng phi ư?” Mọi người bật cười thành tiếng, Bảo Nhạc nói:
"Lúc đó không có nhiều cơm để ăn, người ăn được nhiều nhất chính là bà ngoại hai đứa đó"
Hai đứa nhỏ biết rằng Thích Ngọc Tú rất thích ăn uống nên trịnh trọng gật đầu nói:
"Nhưng bà ngoại không phải là thùng phi đấu, bà ngoại là người tốt nhất"
Nhìn thấy bộ dạng nghiêm túc của hai đứa nhỏ, mọi người lại phì cười, niềm vui khi nuôi con nhỏ là như thế này đây.
Họ đi bộ dần dần lên, thời tiết tháng 4 ở vùng núi không lạnh mà còn khá thoải mái. Cuối cùng cũng đến được nghĩa trang của Điền Đại, Thích Ngọc Tú dừng bước.
Bà ấy nhìn bia mộ thì thào nói:
"Anh à, em lại đưa các con các cháu đến gặp anh.
Cứ đến năm mới là bọn họ lại tới đây.
Hết lần này đến lần khác, năm này qua năm khác, một số sự vật và con người luôn thay đổi, tuổi tác thay đổi, sự nghiệp cũng thay đổi, trạng thái cuộc sống rồi cũng thay đổi. Ngay cả môi trường bên ngoài cũng thay đổi nhưng điều duy nhất không thay đổi chính là sự gắn bó giữa những người thân yêu.
Cho dù người đó không còn nữa thì khi người thân đến thăm đứng trước bia mộ cũng không có gì là lạ.
Họ đến đây hàng năm và mỗi năm họ lại kể mọi thứ xảy ra trong năm......
"Cha hãy nhìn xem, Tiểu Nguyên Tiêu và Tiểu Trôi Nhi đã lớn thêm một tuổi nữa.... "Cha à, Tiểu A Bố của con sang năm có thể đến để diện kiến cha rồi đó, sau đó sẽ cho cha nhìn thấy cháu trai của cha, thằng nhóc đặc biệt giống con. Chỉ có một chút là giống mẹ nó thôi, vợ của con năm sau nhất định sẽ tới"
"Cha ơi năm nay mọi thứ trong gia đình chúng ta đều diễn ra rất tốt đẹp.....
"Anh à, bây giờ con cái chúng ta rất có triển vọng, Bảo Sơn, Bảo Châu và Bảo Nhạc đều có sự nghiệp riêng.....
"Ông ơi, cháu là Tiểu Trôi Nhi, cháu là một cô bé ngoan! Năm nay cháu và anh trai sẽ bắt đầu học mẫu giáo...... Bọn họ trò chuyện rôm rả như thể đang nói chuyện gia đình với nhau, gió thoảng bay phà vào mặt, gió xuân tựa như lời đáp của người đã khuất....
Đại gia đình chúng ta đều phải sống thật hạnh phúc nha!
[Hết truyện.]
Bảo Sơn, Bảo Châu và Bảo Nhạc đều rất bận rộn, Thích Ngọc Tú phải trông chừng ba đứa cháu một thời gian dài, như vậy cũng đủ để cho bọn họ chuyên tâm làm ăn rồi.
Khi Tiểu Nguyên Tiêu và Tiểu Trôi Nhi đi xuống đồi thì cả hai đều được Thích Ngọc Tú ôm trong lòng, Bảo Sơn cảm thấy có lỗi với mẹ rồi nói:
"Mẹ để con bế một đứa phụ mẹ, hai đứa nhỏ này không hề nhẹ chút nào đâu"
Hai đứa nhóc bực tức nhìn chằm chằm ba mình.
Thích Ngọc Tú cười nói:
"Ẵm có hai đứa thì có nhằm nhò gì chứ, con quên là trước đây mẹ đã từng cõng ba tụi con rồi sao?"
Bảo Sơn muốn nói: Đó là lúc mẹ còn trẻ nhưng bây giờ lại khác nhiều chứ!
Nhưng sau đó anh nghĩ rằng mẹ anh không phải là người dễ dàng nhượng bộ tuổi già, vì vậy nên anh ấy không phản bác mà chỉ nói:
"Nhưng mà con cũng không thể để cho mẹ ẵm hết hai đứa được."
"Nhưng mà con muốn được bà bế cơ.
Tiểu Trôi Nhi lập tức vòng tay qua cổ Thích Ngọc Tú, rối rít nhìn ba chúng:
"Con không theo ba đâu, con muốn bà ngoại ôm cơ"
Đứa nhỏ cũng lặng lẽ ôm cổ bà ngoại, hai chân bé cựa quậy để tìm một tư thế thoải mái nhất vì sợ bị ba ‘cướp mất.
Bảo Sơn:
"Nếu bế cả hai đứa thì bà ngoại sẽ rất mệt"
Tiểu Trôi Nhi:
"Vậy thì đến lúc bà ngoại mệt, ba có thể ôm con.....
Thích Ngọc Tú nhìn vào đôi mắt nhỏ đang rối bời của cô bé, bật cười nói:"