So với mẹ và chồng của cô đang vô cùng lo lắng thì Bảo Châu thực sự bình tĩnh hơn họ nhiều.
Giọng cô nhẹ nhàng nói:
"Em sẽ chăm sóc bản thân thật tốt, em không phải là một đứa ngốc nghếch mà, anh thử nghĩ lại xem, chẳng phải em là một người rất có năng lực sao?" Thích Ngọc Tú:
"Mẹ không nghĩ như vậy. Bảo Sơn gật đầu:
"Anh cũng nghĩ giống mẹ vậy đó"
Bảo Châu:
"...."
Hai người này có thể thành thật một chút được không? Nhìn cô trông giống người không thể làm được lắm hả?
Bảo Châu cảm thấy rằng họ nói vậy là hơi quá rồi.
Cô bày ra vẻ mặt rạng rỡ rồi nói:
"Rõ ràng con là một đứa rất cứng rắn mà Tuy nhiên cho dù cô có nói gì thì căn bản cũng không có ai tin vào điều này cả, Bảo Châu khẽ thở dài, hai người họ rơi vào trạng thái vô cùng căng thẳng Cô tiếp tục nói thêm:
"Hiện tại con cảm thấy trong người khá tốt.
Hai người bọn họ:
"
Cả ba người cùng nhau đi ra ngoài, Bảo Châu nhìn lại bức tường bệnh viện, trên đó có vẽ rất nhiều khẩu hiệu, chẳng hạn như "Sinh con trai hay con gái đều giống như nhau” và một số khẩu hiệu khác nói chung, Bảo Châu đột nhiên hỏi, "Mẹ và anh thích đứa bé trong bụng này là con trai hay con gái vậy ạ?"
Bảo Sơn nghĩ ngợi một lúc rồi nói một cách chân thành:
"Anh thích con trai Thích Ngọc Tú và Bảo Châu nhìn anh chằm chằm, Bảo Sơn thấy vậy vội giải thích, "Anh không phải là kiểu người trọng nam khinh nữ đâu mà!"
Bảo Châu nhướng mày rồi cô vội vàng nói tiếp:
"Em cho rằng nếu sinh ra con trai thì sẽ ít gặp phiền toái hơn Bảo Châu tiếp tục nhướng mày, dù sao đây cũng không phải là cách nói thuyết phục, Bảo Sơn nghiêm túc:
"Nếu là đứa bé gái thì anh nghĩ cần phải chú ý hơn một chút. Còn nếu là bé trai thì không cần phải lo lắng nhiều. Mặc dù anh rất thích trẻ con nhưng không thể phủ nhận rằng sẽ có nhiều lúc gặp khó khăn. Nếu là con trai thì vào những lúc anh giận nó vì tội quậy phá, anh hoàn toàn có thể gửi nó cho Bảo Nhạc trông chừng, còn anh sẽ ở nhà bình tâm hơn một xíu. Nhưng nếu là con gái thì anh không thể làm điều đó"
Đại khái là dựa vào những ưu điểm và nhược điểm để cân nhắc, đương nhiên anh vẫn nghiêm túc:
"Cái chính là sức khoẻ của em khi mang thai, dù là con trai hay con gái, anh đều sẽ yêu thương chúng cả. Vì dù gì chúng cũng là con của chúng ta mà"
Một phần do khi còn nhỏ không có nhiều bạn bè và những đứa trẻ bên ngoài cũng không thân thiện với bọn họ, vậy nên Bảo Sơn cũng không thích trẻ con cho lắm. Vì vậy bây giờ chỉ phụ thuộc vào cái nào là thuận tiện hơn.
Nếu Bảo Nhạc là một cô gái thì anh ấy sẽ muốn có một đứa con gái.
Bởi vì một đứa bé gái được gửi đến nhà dì để ở nhờ vài hôm là một điều rất bình thường, nhưng ngược lại nếu gửi đến nhà chú của mình để ở lại thì không tiện cho lắm.
Bảo Sơn giải thích rất rõ ràng, Thích Ngọc Tú nhìn sang Bảo Châu rồi hỏi:
"Còn con thì sao? Con thích con trai hay con gái?"
Bảo Châu xoa xoa tay cho ấm, cô cười rất tươi, nói:
"Thật ra thì.... con muốn trong bụng con sẽ là một ‘bào thai rồng phượng . Nếu vậy thì con sẽ có thể sinh được cả con trai lẫn con gái.
Thích Ngọc Tú:
"...... Con nghĩ được vậy thì tốt rồi"
Bảo Châu lại nói tiếp:
"Nếu được thì con mong mình có thể sinh được nhiều đứa cùng một lúc thì tốt biết mấy.
Thích Ngọc Tú và Bảo Sơn nghe thấy vậy thì bật cười.
Bây giờ họ chỉ đơn giản nghĩ rằng Bảo Châu đang mơ về một điều gì đó đẹp đẽ mà thôi. Nhưng họ sẽ không biết được rằng vài tháng sau Bảo Châu quay lại bệnh viện để kiểm tra và được xác nhận sự thật chính là ‘bào thai rồng phượng.
Điều này thực sự sẽ khiến cho Thích Ngọc Tú và Bảo Sơn kinh ngạc, bọn họ không ngờ rằng cô chỉ nói bâng quơ như vậy mà lại đúng. Câu nói mà người xưa nói rất đúng, vận may của phụ nữ bụng bự rất tốt, vận may của Bảo Châu cũng thật sự là rất lớn. Đến lúc đó tất cả mọi người đều sẽ nghĩ phải chăng đây chỉ là đang mơ thôi?
Bảo Sơn mang về nhà tin vui rằng Bảo Châu đang mang thai, bọn họ trông còn vui hơn cả đêm giao thừa, Bảo Nhạc vừa khóc vừa la lớn:
"Em sắp được làm chú rồi! Ha ha ha.
Ông nội Lôi cũng vui mừng không kém, ông lập tức đem bình lọ nhặt được rồi thống nhất để nó ở trong kho nói:
"Những thứ này không biết xuất xứ ở đâu, ai mà biết được nó có âm khí xấu gì hay không, cái thứ đồ cổ này cũng không thể lấy ra rao bán được. Loại đồ kiểu này không nên cho tiếp xúc với phụ nữ có thai. Phụ nữ có thai nên được bồi bổ cho tốt.
Ông ấy nói thêm:
"Bảo Sơn à, ông lập tức thu xếp cho người chuẩn bị yến sào cho cháu dâu, à đúng rồi, khi ông về đến Hồng Kông thì nhất định sẽ tìm một vài đầu bếp đặc biệt giỏi nấu súp..... Sự lo lắng của ông còn nhiều hơn cả Thích Ngọc Tú. Đó là đang lo lắng cho cháu trai của ông ấy.
Thích Ngọc Tú đang mỉm cười:
"Điều đó không cần thiết đâu ạ, ở đây cũng có rất nhiều đầu bếp giỏi rồi ạ. Trên thực tế thì có rất nhiều đầu bếp giỏi ở thủ đô nhưng mỗi một đầu bếp thì lại có đặc điểm riêng của họ. Chẳng hạn như bên Quảng Đông của Hồng Kông, họ thích nấu một số món canh, ông nội Lôi sống ở đó lâu năm rồi đương nhiên cũng sẽ có thói quen thích ăn súp hơn. Thích Ngọc Tú:
"Tôi có thể tìm qua một số đầu bếp giỏi ở đây thử...” Bảo Châu mới mang thai được hai tháng, bên này bắt đầu phải bận rộn rồi. Thuốc bổ đã chuẩn bị xong, đầu bếp cũng đã chuẩn bị, người giúp việc cũng chuẩn bị cả rồi..... Có trời mới biết Bảo Châu đã chết lặng như thế nào khi thấy mọi người bận rộn như thế nào. Thật sự có quá nhiều đồ ăn được bày ra."