"Chẳng phải tất cả những điều đó đều là nghĩ tốt cho con đấy sao"
Bệnh viện buổi tối không quá đông người tới khám, nhưng ở khoa phụ sản vẫn có bác sĩ túc trực, sau khi kiểm tra hàng loạt, Bảo Châu đã sớm chắc chắn rằng cô thật sự đã mang thai.
“Điền Bảo Châu cô đang mang thai.
Mẹ của đứa bé là cô mà lại không cảm thấy được con mình trong bụng, nhưng bà của nó là Thích Ngọc Tú thì đã phản ứng lại ngay lập tức.
Cô vội vàng hỏi:
"Vậy con tôi cần phải chú ý những gì thưa bác sĩ?"
Bọn họ căn bản không hề biết trước sẽ có chuyện này, nhưng mà tình cờ như thế cũng tốt, gia đình họ lại có thêm thành viên mới. Thích Ngọc Tú hiện tại có thể làm bất cứ điều gì miễn là con gái của mình và đứa bé trong bụng được khoẻ mạnh.
Thích Ngọc Tú lại hỏi tiếp:
"Đồ ăn thức uống có cần kiêng kỵ gì không bác sĩ?"
Cô còn hỏi:
"Mang thai như vậy có nên đi làm không bác sĩ?"
Sau một hồi sửng sốt thì Bảo Châu cũng nhanh chóng tham gia vào cuộc trò chuyện:
"Tôi có cần uống thuốc bổ gì không thưa bác sĩ?"
Bảo Châu tiếp lời:
"Tôi chưng yến có được không? Còn nhân sâm thì sao hả bác sĩ? Có cần nấu thêm canh không ạ?"
Sau khi suy nghĩ thêm một lúc nữa, cô còn nói thêm:
"Có yêu cầu gì về nhiệt độ phòng không ạ?" Thích Ngọc Tú:
"Con gái tôi muốn......
Bảo Sơn:
"Mọi lần chúng ta đi ở bên ngoài...... đường đi gập ghềnh sẽ không tốt cho...
Bác sĩ nghe xong thì cảm thấy đầu óc ong ong, đây là lần đầu tiên cô gặp người có thể đặt ra nhiều câu hỏi như vậy, cô hít sâu nói:
"Tôi vừa mới kiểm tra thôi, chắc chắn sẽ không sao đâu nhưng vẫn cần phải nghỉ ngơi thêm......
"Thưa bác sĩ, vậy hàng tuần có cần phải đến kiểm tra không ạ?"
Bác sĩ cuối cùng cũng lên tiếng, trực tiếp ngắt lời họ:
"Những gì mọi người đang hỏi đây không phải là vấn đề gì lớn cả Cô cười nhẹ rồi nói tiếp:
"Đứa bé còn chưa được hai tháng nên mọi người không cần phải căng thẳng như thế, có thể ăn nhiều đồ ăn bổ sung chất dinh dưỡng, nhân sâm hay là cái gì đó thì cũng không cần thiết, nhưng tổ yến thì hoàn toàn có thể ăn được. Nếu nhà cô đã quen ăn thêm canh thì cũng được nhưng đừng nên bồi bổ quá nhiều trong thời gian đầu, nếu như bổ sung nhiều quá thì cũng không tốt cho đứa trẻ khi được sinh ra, cô không nên ăn đồ ăn quá nguội... Cô chờ tôi một chút nhé, tôi sẽ viết cho cô một danh sách.."
“Dạ cám ơn bác sĩ rất nhiều"
Bác sĩ lắc đầu:
"Cô không cần cám ơn tôi đâu, đồng thời cũng không cần phải hàng tuần đến kiểm tra, nếu như cảm thấy không yên tâm thì hai ba tháng đầu mỗi tháng đến đây kiểm tra một lần, có điều thường xuyên quá cũng không cần thiết. Vì hiện tại đứa bé trong bụng mẹ còn chưa hình thành đầy đủ nên phải chú ý một chút, sau hai tháng ổn định rồi thì không cần phải mỗi tháng đến một lần nữa.
Bác sĩ nói thêm:
"Cô là đang có con đầu lòng đúng không? Cô đừng căng thẳng quá nhé, đứa bé vẫn đang phát triển rất tốt. Tôi thấy sản phụ rất ổn rồi.
Bảo Sơn:
"Cám ơn bác sĩ"
Có vẻ như anh ấy quá vui mừng và ngạc nhiên đến mức không thể nói gì khác ngoại trừ câu cám ơn này.
Bác sĩ cười nói:
"Không có gì đâu, không sao cả nên đừng lo lắng quá nhé"
Hai năm trở lại đây, kế hoạch hóa gia đình là quan tâm đến con cái nhiều hơn, không giống như trước đây là không quan tâm chút nào, bây giờ bắt đầu chú ý nhiều hơn, nhưng dù sao thì cũng vẫn có nhiều người hỏi câu đầu tiên là: Bác sĩ, con tôi là con trai hay con gái?
Bọn họ sợ rằng mình sẽ sinh con gái.
Bất cứ khi nào bác sĩ gặp phải trường hợp như vậy thì cũng đều sẽ cảm thấy khó chịu vô cùng. Đặc biệt là ở một số bà mẹ, rõ ràng bọn họ cũng là một phụ nữ, thế nhưng lại coi thường đứa con trong bụng mình nếu nó là con gái.
Mỗi khi họ nghe bác sĩ trả lời rằng đứa bé là con gái thì hầu như cả thảy đều oà khóc, khóc ở đây không có nghĩa là vui mừng, mà chính là khóc trong đau khổ. Thật sự bản thân bọn họ không muốn sinh con gái.
Còn có cả mấy ông bà già trong gia đình khóc lóc than thở với trời đất vì con dâu mình đang mang thai con gái.
Hôm nay bác sĩ thấy họ không đề cập đến giới tính mà thay vào đó là quan tâm thật lòng đến sản phụ. Bởi vậy nên nãy giờ cho dù bác sĩ có bị họ bao vây hỏi tới tấp thì cũng không hề thấy khó chịu mà ngược lại còn rất bình tĩnh và chỉ dẫn cho họ rõ ràng.
Bác sĩ nói:
"Thời kỳ đầu mang thai cần phải chú ý nhiều hơn, bây giờ tuy rằng trời có hơi lạnh nhưng cũng không có gì đáng nghiêm trọng"
Bảo Sơn lập tức hỏi:
"Vậy nếu như trời chuyển biến lạnh hơn, chúng tôi đi đến nơi ấm áp một chút thì sản phụ sẽ cảm thấy thoải mái hơn nhiều có đúng không ạ?"
Bác sĩ:
"Đó là điều đương nhiên rồi. Nhưng tốt nhất không nên di chuyển hay vận động quá nhiều, đợi bốn năm tháng khi thai nhi ổn định rồi đến lúc đó có thể thoải mái đi lại được hơn Bảo Sơn liền gật đầu:
"Vâng tôi hiểu rồi thưa bác sĩ.
Bảo Châu mang thai rất tốt, bác sĩ không giải thích thêm gì nữa, nhưng Thích Ngọc Tú và Bảo Sơn hai người ngay lập tức coi cô ấy như một ‘con gấu trúc khổng lồ. Họ phải đỡ cô ấy đứng dậy đi một đoạn.
Bảo Châu khóe miệng cười nhếch lên, cô nói:
"Con có thể tự mình đi tiếp được mà” Bảo Sơn nghiêm túc, vẻ mặt căng thẳng nói:
"Vậy thì em cũng phải chú ý cẩn thận một chút nhé."
Bảo Châu nắm tay Bảo Sơn nói:
"Anh yêu à, anh đừng căng thẳng quá, em thật sự không sao mà. Anh xem nè, em không có cảm giác đau đớn hay nặng nhọc gì cả. Hơn nữa em còn đang rất khoẻ mạnh như vậy, làm sao em có thể để cho con làm khổ anh được?"