Bảo Sơn và dì sẽ đưa Bảo Châu đến bệnh viện kiểm tra một chút.
Lâm Tiếu Tiếu không biết rốt cuộc chuyện gì đang xảy ra nhưng vẫn gật đầu nghiêm túc nói:
"Được thôi ạ, cứ yên tâm giao cho cháu.
Cô bật cười nói:
"Vậy được rồi, cám ơn cháu, dì đi đây nhé"
Thích Ngọc Tú tính cách tương đối hiên ngang, một khi đã quyết định đi rồi thì lập tức kéo Bảo Châu đứng dậy đi theo.
Thật ra khi ở chỗ làm việc, Bảo Châu là một người vô cùng cứng rắn và có chút hung dữ, nhưng khi ở nhà thì không hề như vậy. Chẳng khác gì Bảo Nhạc ở bên ngoài rất khôn khéo nhưng về nhà rồi cũng y như Bảo Châu mà thôi.
Hai chị em họ căn bản ở nhà đều ngốc ngếch như nhau.
Khi ở công ty thì cô chính là một siêu anh hùng trong mắt bọn họ nhưng lúc ở nhà thì như hoá thành một đứa trẻ không có khả năng biết tự chăm sóc bản thân vậy đó.
Nhất là khi có mẹ ở nhà.
Thời điểm Bảo Châu còn là một đứa trẻ thì cô rất có năng lực, nhưng bây giờ cô ấy được mẹ cưng chiều vô cùng, mẹ cô còn mặc quần áo cho cô, thậm chí mẹ cô còn xỏ giày cho cô mỗi khi cô yêu cầu.
Thích Ngọc Tú lại thở dài một tiếng, nói:
"Thời tiết hôm nay lạnh lắm, con hãy mặc thêm áo ấm vào đi."
Bảo Châu đưa tay ôm mẹ, tay còn lại kéo Bảo Sơn lại gần, cô cảm thấy mình đơn giản là người hạnh phúc trên cuộc đời này. Cô hạnh phúc nhất là khi mọi người ở bên nhau. Mặc dù không có bất kỳ dấu hiệu nào cho thấy Bảo Châu đang mang thai, chẳng qua chỉ là thèm ăn chua một chút nhưng Thích Ngọc Tú vẫn quyết định đưa cô đi khám.
Ngay cả khi cô ấy không mang thai thì cũng coi như đi khám sức khoẻ bình thường, không có gì là to tát cả.
Bọn họ phóng xe đi ra ngoài, vừa đúng lúc Bảo Nhạc vừa trở về nhà, cậu bóp còi dừng xe:
"Có chuyện gì hay sao vậy?"
Thích Ngọc Tú liếc mắt một cái, nói:
"Con mau về nhà đi, mọi người đi ra ngoài một lát"
Bảo Châu vội vàng ló đầu ra từ cửa sổ xe:
"Chị có thể đang mang thai nên phải đến bệnh viện kiểm tra một chút."
Sau đó cô nháy mắt ra hiệu với cậu, thấy em mình vờ như không hiểu chuyện gì, đã vậy còn hỏi:
"Chị à mắt chị bị làm sao vậy?"
Bảo Châu: ' 66Haizzz đúng là thằng em ngu ngốc mà.
Cô lãnh đạm, nói:
"Còn có thể là gì nữa hả? Không phải chị đang nhắc nhở em yêu ai mà lại không nói cho mẹ biết?"
Bảo Nhạc ngạc nhiên nói:
"Mẹ không biết ư?"
Thích Ngọc Tú không để lộ biểu cảm ra ngoài, cô nói:
"Bây giờ mẹ có nên được biết chưa? Con đã chính thức nói cho mẹ biết chưa hả?"
Bảo Nhạc bối rối gãi đầu:
"Hình như là chưa mẹ ạ." Sau đó cậu nghẹn họng nhìn trân trối , nói:
"A a, đúng là con chưa nói cho mẹ biết.
Lúc này Bảo Sơn và Bảo Châu cảm thấy cậu không bị đánh thì còn ai bị đánh nữa đây chứ?
Nhưng ngay sau đó, Bảo Nhạc cuối cùng cũng tìm ra được lời lẽ để bào chữa cho mình, cậu vội nói:
"Mẹ à, con với Lâm Tiếu Tiếu quen nhau rồi. Đây đều là lỗi của con khi không nói cho mẹ biết chuyện lớn như vậy, tất cả đều là lỗi của con. Có điều chắc mẹ cũng có thể đoán ra được rồi, tụi con đã mập mờ được một thời gian, mẹ nhìn xem, không phải tụi con trông rất xứng đôi sao?" Thích Ngọc Tú:
"Con còn ở đó mà nhiều chuyện nữa hả?"
Cô phớt lờ lời giải thích của con trai mình, trực tiếp nhấn chân ga, chiếc xe từ từ phóng đi ra ngoài. Bảo Nhạc:
"Ơ kìa mẹ......
Bảo Châu đầu vẫn thò ra ngoài nói:
"Em hãy mau vô nhà đi.
Bảo Nhạc la lên:
"Mọi người đi cẩn thận nha!"
Người chị này đúng là không đàng hoàng xíu nào mà!
Bảo Châu làm ra vẻ mặt kỳ quái nhìn cậu, sau đó lại cười nói:
"Được rồi, chị biết mà"
Cô thu mình lại, ngồi dựa vào vai Bảo Sơn, nói:
"Tự dưng lúc này em lại ước mình thực sự có con” Bảo Sơn nhướng mày nhìn cô.
Bảo Châu cười nhẹ:
"Bởi vì nếu như em có con thì em sẽ được mọi người chăm sóc và yêu thương chiều chuộng, anh biết không, cảm giác được chăm sóc rất là tuyệt vời đó nha.
Bảo Sơn liền hỏi lại:
"Em nói vậy chẳng khác nào nếu như em không có con thì anh cũng không yêu thương chăm sóc gì em hay sao hả?"
Bảo Châu cười, cô nói:
"Nhưng mà em vẫn muốn mọi người đặt em lên hàng đầu nên em mới tự cao như vậy. Tất nhiên là mọi người ai cũng đối xử với em rất tốt. Em nghĩ anh là quan trọng nhất bởi vì em biết anh là người tốt nhất"
Thích Ngọc Tú nhìn bộ dạng được cưng chiều của Bảo Châu mà cảm thấy nổi hết cả da gà, trong lòng thầm nghĩ chỉ có Bảo Sơn mới chịu đựng được vẻ làm nũng này thôi.
Cô bất lực lắc đầu, nhưng ngay sau đó cô lại bật cười thành tiếng, con gái của mình rất khỏe, người làm mẹ như cô đương nhiên cảm thấy rất hạnh phúc.
Cô là một người mẹ chỉ mong con gái sống tốt chứ cũng không mong con mình phải thật thành công hay gì cả. Đơn giản chỉ cần con mình có một cuộc sống hạnh phúc mà thôi.
Về chuyện kiếm ra tiền thì Thích Ngọc Tú hoàn toàn có khả năng.
Cô còn mong muốn kiếm được thật nhiều tiền để cho con mình có thể được sống tốt và hạnh phúc. Tuy nhiên mấy đứa con của cô đứa nào cũng mạnh mẽ và kiếm ra được rất nhiều tiền.
Thích Ngọc Tú nói:
"Nếu mang thai thì con làm việc ít đi một chút đi. Sức khoẻ và đứa con trong bụng vẫn là quan trọng nhất".
Thực ra cô cho rằng đứa trẻ không phải là quan trọng nhất, Bảo Châu mới là quan trọng nhất. Phụ nữ mang thai thường đau và phải chịu đựng nhiều.
Cô làm mẹ rồi nên đương nhiên là sẽ quan tâm nhất đến con gái của mình nhất.
Bảo Châu nhiệt tình cảm thán:
"Con còn chưa xác định là có mang thai hay không mà mẹ đã khẩn trương đến vậy rồi sao ạ?"