Bí Mật Trên Đỉnh Núi

Chương 681: Bí Mật Trên Đỉnh Núi



Mặc dù cô thích được gia đình chăm sóc như là một sự ưu tiên nhưng điều này..... cô ấy không thể chịu đựng được!

Lần này Bảo Châu chỉ biết than thở rằng bản thân không thể hưởng thụ nổi, bởi vì có thêm người lạ nên cô vẫn chưa thể thích ứng được.

Tuy nhiên Bảo Châu vẫn rất cảm động vì ý tốt của mọi người, mỗi ngày đều thay đổi một món ăn khác nhau nên cô không cảm thấy nhàm chán chút nào.

Thực ra Bảo Châu là người thích ăn uống và ham ăn ngon, giờ cô đang có con nhỏ nên lại càng phải ăn uống nhiều hơn. Đối với các phụ nữ mang thai nói chung thì đều sẽ có cảm giác con mình trong bụng đang đạp hoặc đứa bé sẽ kết nối với người mẹ, nhưng cô lại không hề thấy vậy, mỗi ngày ngoài thân thể cảm thấy nặng nề hơn rất nhiều thì dường như không cảm thấy có gì khác cả. Bởi vì Bảo Châu đang mang thai nên cơ bản mọi người đều tập trung công việc sang bên này, hiếm khi có người ở nhà, kết quả làm việc ở nhà là điện thoại đổ chuông không ngừng, nhà này quả thực giống như điện thoại công cộng vậy đó. Điện thoại kêu lên không ngừng nghỉ.

Gia đình họ trước đây là Bảo Sơn ở Hong Kong, Thích Ngọc Tú ở Thẩm Quyến, Bảo Nhạc ở Thượng Hải, bây giờ...... tất cả đều ở tại Bắc Kinh và bọn họ đang chờ Bảo Châu sinh con xong mới dọn đi.

Bảo Châu:

Ngay sau đó việc Bảo Châu mang thai hoặc sinh đôi điều đã được bác sĩ kiểm tra qua, bây giờ không phải là lúc để kiểm tra con trai hay con gái, Bảo Châu thực sự không quan tâm lắm đến việc này, thậm chí cô còn không đề cập đến, dù sao thì quần áo với màu sắc đa dạng, họ sẽ chuẩn bị đủ cả.

Việc sinh con trai hay con gái thì bác sĩ sẽ không nói trước nhưng sinh đôi thì đương nhiên phải thông báo sớm cho gia đình.

Thích Ngọc Tú và Bảo Sơn hai người đều trợn mắt miệng há hốc, Thích Ngọc Tú rất nghiêm túc nói:

"Bảo Châu của chúng ta sẽ sinh đôi đó...

Những người khác rất kinh ngạc, thật đúng là vượt ngoài sự tin tưởng của bọn họ, Thích Ngọc Tú cũng đã kể lại câu nói đùa của Bảo Châu vào lúc đó cho mọi người nghe.

Bảo Nhạc:

Cậu trầm mặc chốc lát sau đó nói:

"Vậy thì phải chuẩn bị cho cả hai đứa nhỏ luôn ạ."

Ông nội Lôi:

"Đúng đúng... đúng vậy đó"

Bảo Châu nghiêm túc nói với ông nội Lôi:

"Ông nội à, nếu cháu sinh đôi như vậy, với tư cách là ông nội của những đứa bé, ông hứa sẽ không thiên vị nhé ạ"

Ông nội Lôi cười:

"Ông sẽ không thiên vị đâu, bọn chúng sẽ là những đứa cháu ngoan ngoãn, làm sao ông có thể thiên vị được chứ? Cháu cứ yên tâm"

Người xưa thuộc xã hội cũ, tuy ngày tháng có khác nhưng một số thói quen vẫn còn đó. Cổ nhân cho rằng nam nhi tốt hơn. Ông ấy là một người đàn ông khôn khéo, chắc chắn sẽ không để lộ ra ngoài, nhưng Bảo Châu tinh ý như thế chắc chắn sẽ nhìn ra được.

Vì vậy lần này phát hiện ra đó là sinh đôi, tuy không biết trai hay gái nhưng Bảo Châu đã bắt đầu phải đề phòng trước.

Nhưng cô không biết rằng mặc dù ông nội Lôi thích con trai hơn nhưng ông không hề đối xử bất công. Tư tưởng đó là do hoàn cảnh xã hội gây ra, bởi vì ông nội Lôi vốn dĩ ở nước ngoài đã lâu nên căn bản ông ấy không bận tâm nhiều về điều đó.

Còn bây giờ việc Bảo Châu mang thai sinh đôi là điềm lành nhất, ông nội Lỗi không nghĩ rằng mình sẽ đối xử thiên vị với chúng.

Thật ra hiện tại Bảo Sơn muốn để cho Bảo Châu về phía nam sinh sống, dù sao thì khí hậu ở đó cũng tốt hơn, phụ nữ mang thai sẽ cảm thấy thoải mái hơn, còn phía bắc bây giờ thời tiết đang rất lạnh giá. Tuy nhiên Bảo Châu không thể háo hức tung hoành như vậy. Vốn dĩ thời tiết rất lạnh nhưng đối với cô thì lại rất quen thuộc, Bảo Châu từ nhỏ đến lớn đã thích ứng với mùa hè nóng bức mùa đông lạnh lẽo này. Bây giờ mà rục rịch cho cô đi đến sống ở nơi ấm áp hơn thì e rằng cô khó mà thích nghi được.

Bảo Sơn thấy vậy nên cũng không câu nệ nữa. Bụng của Bảo Châu cũng bắt đầu lớn hơn rồi, anh thường xuyên dẫn cô đi dạo trong công viên nhỏ, lối vào công viên có một trạm bán vé số. Đây là trạm xổ số phúc lợi đầu tiên trong cả nước được mở vào năm ngoái. Bảo Châu nhất định phải mua thẻ cào mỗi khi cô ấy đi bộ đến đây.

Ở đây có một chương trình biểu diễn được gọi là "Trúng thưởng giải độc đắc", bởi vì không giành chiến thắng nên cô vẫn mua liên tục cho đến khi nào trúng thì thôi. Đây không phải là lần đầu Bảo Châu đi tới đây, lập tức bước chân dừng lại, cô ho nhẹ một tiếng.

Bảo Sơn ngay lập tức hiểu được ý của Bảo Châu.

Anh vội vàng:

"Đi thôi, anh dẫn em đi mua vé số."

Bảo Châu:

"Được thôi ạ"

Cô nói tiếp:

"Cung không phải là do em thích chơi cái này đâu. Do anh là người muốn đến đó nha.

Bảo Sơn gật đầu:

"Đúng đúng.... Là do anh, do anh muốn chơi trò này mà"

Bảo Châu nhếch miệng cười nhẹ nói:

"Chúng ta mau đi thôi"

Hai người tay trong tay bước vào trạm xổ số, vợ của ông chủ trạm xổ số rất thích Bảo Châu, bởi vì lần nào cô đến cũng phải cào hàng chục thẻ, thậm chí hàng trăm thẻ cào và hầu như ngày nào hai người họ cũng mua cho gia đình cùng cao. Lần nào cô ấy cũng đến đây để cào xổ số, làm cho trạm xổ số của bọn họ cũng trở nên náo nhiệt và sôi động.

Vừa rồi nhìn thấy Bảo Châu từ xa đang bước tới chỗ họ, ông chủ lập tức vẫy tay:

"Cô giáo Điền, cô đến Con hắn ta đã từng đi học tại trường luyện thi Trác Tuyệt, lúc đó Bảo Châu vẫn đang là giáo viêndạy lớp nước rút nên mỗi lần nhìn thấy Bảo Châu là hắn ta lại gọi cô là "Cô giáo Điền" khiến cho những người khác đến mua vé số cũng cho rằng Bảo Châu là một giáo viên.

"Hôm nay tôi có sạp mới rồi cô xem có thích hay không....."