Bí Mật Trên Đỉnh Núi

Chương 674: Bí Mật Trên Đỉnh Núi



"Tụi em vừa mới xác nhận mối quan hệ đã nói cho hai người rồi đấy, anh chị thấy thế nào? Chị có để ý không?"

Bảo Châu lập tức nói:

"Chị đây yêu đương thì em cũng biết ngay rồi còn gì."

Bảo Nhạc:

"Sao mà giống nhau được chứ.

Bảo Châu:

"Có chỗ nào không giống hả?"

Hai chị em nhà này lại bắt đầu giống như hai học sinh tiểu học cãi nhau, Bảo Sơn quyết định chuyển sang đề tài khác, anh nói:

"Lần này chúng ta qua bên kia hưởng tuần trăng mật, mọi thứ đều rất tốt và thoải mái, hai người nếu như có kết hôn thì cũng có thể chọn bên đó trải nghiệm thử"

Bảo Nhạc cười to, khuôn mặt tràn đầy vẻ đắc ý:

"Em cũng không có giống anh chị mà chưa trải qua sự đời, quê em ở ven biển đó, em đã từng đi qua rồi."

Bảo Châu:

"..."

Một đấm thật mạnh vào đầu.

Không phải cô muốn đánh nhau mà là do đứa em trai này thật sự thiếu đòn mà.

Bảo Sơn yên lặng nhìn Bảo Nhạc, anh cảm thấy Bảo Châu ra đòn với cậu một chút cũng tốt. Bằng không ‘cái đuôi của cậu em này sẽ vểnh lên tận trời mây luôn.

Lâm Tiếu Tiếu vốn dĩ có chút khẩn trương, dù sao cô cũng lớn hơn Điền Bảo Nhạc hai tuổi, trừ điều này ra thì những mặt khác cô đều không bằng Bảo Nhạc. Bảo Nhạc là giáo viên tốt nghiệp trường danh tiếng nhưng cô thì không phải vậy. Điều kiện nhà Bảo Nhạc rất tốt, điều kiện nhà cô thì không được như vậy. Mặc dù trước đó cô cũng cảm thấy điều kiện nhà mình khá tốt, cha mẹ đều là giáo viên nhưng nếu so với nhà Bảo Nhạc thì bọn họ không có cái gì đáng để so sánh cả.

Có thể nói bọn họ ở bên nhau thật sự không xứng đôi.

Chênh lệch lớn như vậy, cô sợ người nhà Bảo Nhạc không đồng ý, tuy bọn họ vẫn luôn vui vẻ nhưng làm cấp dưới và làm em dâu nào có giống nhau kia chứ? Lâm Tiếu Tiếu căn bản rất là hồi hộp.nay lúc ra cửa, cô thậm chí còn muốn đánh trống lui quân, cô cảm thấy mình không nên đi, vẫn là nên gặp mọi người lúc nghiêm túc, cũng như lúc tình cảm đã ổn định hơn. Nhưng Bảo Nhạc căn bản không để trong lòng, phải kéo cô đi bằng được, điều đó làm cho Lâm Tiếu Tiếu cảm thấy bất an trong lòng. Cơ mà nhìn dáng vẻ... Điền tổng giống như không bận tâm gì lắm?

Lâm Tiếu Tiếu im lặng nhìn lén Bảo Châu, phát hiện cô đúng là không vui thật, nhưng không vui không phải vì cô mà là vì Bảo Nhạc đang khoe khoang...

“Quà mang về cho em bây giờ đã không còn nữa. Bảo Châu mở miệng tuyên bố.

Bảo Nhạc:

"Chị đừng có như vậy mà, em không phải là em trai tốt nhất của chị sao?"

Bảo Châu mỉm cười:

"Đương nhiên không phải là em rồi.

Bảo Nhạc:

"Chị à, em sai rồi, em không nên chọc chị, quà gì gì đó cũng không thể thiếu phần của em nha... Anh rể à..."

Bảo Nhạc đương nhiên biết Bảo Châu chỉ nói thế thôi nhưng vẫn phụ họa theo cô, quả nhiên thấy chị cậu cong môi cười, Bảo Nhạc cũng bật cười theo, nói:

"Chị à, em là em yêu chị nhất đó..."

Bảo Châu:

"Hừ!"

Bảo Nhạc:

"Chị à..."

Bảo Châu:

"Chị sẽ miễn cưỡng cho em chút thể diện đó"

Bảo Nhạc cười nói:

"Thể diện lớn luôn nha.

Bảo Châu là như vậy đấy, giận mau cũng hết mau, đương nhiên rồi vì đây cũng không phải là giận thật.

Cô nói:

"Phải rồi mẹ đâu? Sao mẹ không đến đón chị?"

Nhắc đến chuyện này thì Bảo Nhạc thở dài một hơi, cậu giải thích:

"Chị nghĩ mẹ mình rảnh rỗi lắm hả? Chị không biết đâu, tụi em chỉ còn ở thủ đô có vài ngày nữa thôi nhưng cũng không có cơ hội được gặp mẹ nữa kia kìa, chị có thấy kỳ lạ không?” Bảo Châu:

"Có gì đâu mà kỳ lạ chứ? Vốn dĩ mẹ rất bận rộn mà Bảo Châu suy nghĩ cả rồi, bọn họ gặp được cơ hội tốt, nếu mẹ cô theo chân bọn họ thì cũng sẽ gặp được cơ hội tốt giống vậy, chắc chắn sẽ càng có thêm nhiều cơ hội hơn nữa.

Đương nhiên bây giờ cô cũng có rất nhiều cơ hội.

Bảo Châu nói:

"À đúng rồi, ông nội cũng ở đây mà phải không?” Mấy ngày nay ông Lỗi và quản gia đều ở thủ đô, điều này thì Bảo Châu biết rất rõ. Bảo Nhạc:

"Đúng rồi chị, vì ông Lôi ở đây nên mẹ mới bận rộn như vậy đấy. Mẹ dẫn ông Lôi đi Phan Gia Viên tham quan, dạo gần đây ông có mang sang rất nhiều thứ tốt, ông nói không tính đi đâu mà còn muốn đi Tây An xem thử nữa, em nào dám để ông đi đến đó chứ. Người lớn tuổi như vậy rồi... À đúng rồi anh rể, em phát hiện trạng thái bây giờ của ông tốt hơn trước kia không ít nha. Chân cẳng cũng linh hoạt hơn rồi. Cậu sửa miệng kêu “ông” như vậy thật đúng là biết nghe lời.

Bảo Sơn:

"Chắc là tâm trạng đang trở nên tốt hơn nên người cũng có tinh thần hơn.

Cơ mà anh cũng đồng ý với Bảo Nhạc:

"Mà tâm trạng có tốt thì đi Tây An xa như vậy cũng không được."

Bọn họ đều không thể dành toàn bộ thời gian để dẫn ông đi tham quan, nếu sắp xếp người cùng đi thì Bảo Sơn lại không yên tâm, người khác thì không sao cả nhưng ông của anh thì không được, ông đã lớn tuổi rồi, trước đó còn trúng gió một lần nên Bảo Sơn thật sự không dám làm liều.

“Chờ anh về anh sẽ khuyên nhủ ông"

Xe chạy tới nhà vừa đúng lúc gặp xe của Thích Ngọc Tú, Bảo Châu xuống xe đã chạy ngay tới bên cạnh Thích Ngọc Tú:

"Mẹ à, con đã về rồi đây?

Mặc kệ cho cô đã lớn bằng đấy tuổi rồi nhưng ở trước mặt mẹ thì cô vẫn chỉ là cô con gái nhỏ.

Bảo Châu vui vẻ ôm Thích Ngọc Tú, nói:

"Mẹ ơi con nhớ mẹ muốn chết đi sống lại luôn đó.

Thích Ngọc Tú cũng bật cười, sau đó ôm chầm lấy cô:

"Chúng ta mau đi vào nhà thôi, bên ngoài này trời lạnh lắm"

Mọi người đi cạnh bên nhau, bọn họ vội kéo nhau vào nhà, mấy năm nay nhà bọn họ vẫn luôn ở đây, năm trước nhà hàng xóm cách vách đã xuất ngoại, bọn họ quyết định mua luôn nhà ở bên cạnh, hai cái nhà sát bên nhau có cửa nhỏ thông qua ở giữa, nơi này ngày càng trở nên rộng rãi hơn."