Paparazzi khóc thét khi biết anh là người như vậy, bọn họ không muốn theo dõi người có sinh hoạt như thế này nữa đâu.
Dường như cả một tháng thì mỗi ngày đều trôi qua giống y hệt nhau.
Cuối cùng bọn họ đành buồn bực bỏ cuộc, kết quả là tin tức không bắt được mà chính mình cũng muốn thất nghiệp luôn.
Người như vậy mà đã yêu đương được nhiều năm rồi cuối cùng cũng quyết định kết hôn, còn cô dâu thì mọi người vẫn chưa thấy lần nào nên tự khắc sẽ khiến mọi người cảm thấy rất phấn khích về đám cưới này, bên ngoài tiệc cưới của bọn họ không biết có bao nhiêu phóng viên chuẩn bị trộm quay chụp trực tiếp để lấy được tin tức độc nhất vô nhị.
Số người tò mò muốn biết tin tức thông qua cánh phóng viên đã như thế rồi thì những người tham gia tiệc rượu cũng giống như họ cả thôi.
Đây là lần đầu tiên mọi người nhìn thấy cô dâu, lúc Bảo Châu xuất hiện khiến nhiều người không nhịn được mà phải thốt lên một tiếng xuýt xoa. Mọi người đã đoán trước rằng đây chắc chắn là người đẹp, nếu không thì cũng không có khả năng làm Lôi Khải Uẩn yêu sâu đậm như vậy. Nhưng lúc nhìn thấy tận mắt rồi vẫn không nhịn được mà phải hít một hơi thật sâu.
Chỉ một từ thôi: đẹp! Thật sự là đẹp quá mức.
Thậm chí nhiều người còn cùng nháy một lên suy nghĩ, cô dâu này còn đẹp hơn tân hoa hậu đại dương năm nay.
Hồi nhỏ Bảo Châu có khuôn mặt trứng ngỗng, đôi mắt to tròn, mũm mĩm dễ thương, khi lớn lên khuôn mặt cũng không thay đổi gì nhiều, vẫn còn mang theo vài phần nũng nịu dịu dàng. Mà hoàn cảnh sinh hoạt của Bảo Châu lúc bấy giờ chỉ mới mở cửa cải cách chưa đến mười năm, thẩm mỹ của mọi người đối với phụ nữ đều nghiêng về phương diện năng lực có tài giỏi hay không. Tuy Bảo Châu là người thật sự giỏi giang nhưng dáng vẻ của cô bên ngoài lại là loại hình ôn nhu như nước, làm trong tiềm thức của mọi người không cảm thấy được sự tài giỏi đó, qua ánh mắt của mọi người thì cô là người rất xinh đẹp.
Hong Kong lúc này đã chịu ảnh hưởng của không khí thi đua sắc đẹp, hơn nữa trong hoàn cảnh xã hội bấy giờ, mọi người càng đánh giá cao mỹ nhân có vẻ đẹp nhu tình như nước lại mang theo sự lanh lợi này. Cho nên ở trong mắt mọi người ở đây thì Điền Bảo Châu thật sự là một người đẹp xuất sắc.
Quả nhiên nhờ đó mà nhiều người có thể lập tức hiểu được tại sao Lôi Khải Uẩn lại chỉ chung tình với một mình cô.
Cô dâu mới vừa ra mắt đã khiến cho mọi người có một cảm giác đương nhiên là vậy rồi. Hơn nữa cô gái này không vì gả vào nhà giàu danh giá mà có dáng vẻ cẩn thận hay nhút nhát sợ sệt, tuy dáng vẻ của cô nhẹ nhàng và mềm mại nhưng đôi mắt lại sáng ngời, thoạt nhìn trông rất tự tin.
Bảo Sơn:... Bọn họ làm gì mà nhìn ngắm hoài thế? Đây là vợ của anh kia mà.
Đám người bọn họ nhìn chằm chằm Bảo Châu như vậy làm anh thấy thật phiền phức.
Đám cưới diễn ra vô cùng náo nhiệt.
Nhưng chú rể không thể nào vui nổi, anh không thích mấy người kia nhìn chằm chằm vào Bảo Châu của anh. Cơ mà bản thân Bảo Châu lại không thấy có chút phiền phức nào. Dù sao thì làm giáo viên cũng đã quen bị mọi người nhìn chằm chằm như vậy rồi.
Mặc dù cô đã lâu rồi không còn đứng lớp nữa nhưng cũng có tích luỹ được hai năm kinh nghiệm.
Hai tiệc đám cưới hoàn toàn kết thúc, Bảo Sơn và Bảo Châu rốt cuộc cũng thông qua sự chứng kiến của họ hàng, bạn bè, họ trở thành vợ chồng hợp pháp, hai người lúc này mới bắt đầu tuần du lịch trăng mật. Cơ mà trước khi bắt đầu chuyến đi thì Bảo Sơn dẫn Bảo Châu đi xung quanh đây tham quan một chuyến.
Đây không phải lần đầu tiên Bảo Châu đến Hong Kong, cả nhà bọn họ lúc trước có đến đây một lần nhưng cũng chỉ có một lần đó mà thôi.
Cũng không phải vì Bảo Sơn yêu Bảo Châu nhiều hơn Bảo Châu yêu Bảo Sơn, mà là vì bản thân Bảo Sơn bay về thủ đô thuận tiện hơn. Vậy nên Bảo Châu không thường xuyên bay sang Hong Kong, cô chỉ đi có duy nhất một lần trước đó thôi.
Bảo Sơn và Bảo Châu ngắm nhìn cảnh đẹp địa phương vài ngày rồi sau đó hai người cùng nhau bay đi Maldives hưởng tuần trăng mật.
Bảo Sơn và Bảo Châu đều lớn lên ở phương bắc, hơn nữa còn ở trong núi nên thấy cảnh núi non nhiều hơn biển cả.
Thôn Được Mùa đến con sông lớn cũng không có.
Bởi vậy bọn họ rất có hứng thú với những nơi có biển, cũng vì vậy nên mới lựa chọn địa điểm này đi tuần trăng mật. Từ nhỏ họ đã cùng nhau lớn lên, ưu điểm tốt nhất chính là sự thấu hiểu về nhau, căn bản giữa họ không hề có tranh cãi, hai vợ chồng đều có niềm yêu thích giống nhau nên họ đã tận hưởng tuần du lịch trăng mật trong hạnh phúc và vui sướng. Lúc này hai người đều cảm thấy nghỉ ngơi ở bãi biển là điều tuyệt vời nhất.
Bảo Sơn và Bảo Châu hầu như đều thả lỏng tâm tình, tận dụng triệt để những ngày nghỉ phép, hai người ở đây hơn nửa tháng mới khởi hành trở về nhà. Lúc Bảo Châu quay lại thủ đô đã là gần tới tháng mười hai, thời tiết đã bắt đầu vào mùa lạnh.
Cô là một người sợ lạnh nên đã lập tức quấn mình thành quả cầu.
Mà lần này là đi ra nước ngoài hưởng tuần trăng mật, quả nhiên cô mang theo không ít quả lưu niệm về.
Bảo Nhạc lái xe đến đón chị mình, Lâm Tiếu Tiếu cũng ở bên cạnh, Bảo Châu và Bảo Sơn liếc nhau một cái, hai người cùng hiểu ý mà cười thầm một tiếng, Bảo Nhạc nhìn thấy biểu tình của hai người qua gương chiếu hậu liền biết bọn họ nghĩ cái gì, cậu nghiêm túc giới thiệu:
"Đây là bạn gái của em."
Bảo Châu “ồ” một tiếng thật dài, cô không cảm thấy bất ngờ một chút nào.
Nhưng Lâm Tiếu Tiếu bị một tiếng “ồ” này của Bảo Châu làm đỏ bừng cả mặt.
“Chúc mừng hai người nha.
Hai vợ chồng Bảo Sơn và Bảo Châu cùng đồng thanh nói, Bảo Nhạc nở nụ cười, nói:"