Bí Mật Trên Đỉnh Núi

Chương 672: Bí Mật Trên Đỉnh Núi



Cái này có phải là quá khoe khoang rồi đúng không?

Nhưng ông Lôi lại thật tâm vui mừng:

"Các con có thể đến được với nhau làm ông cảm thấy thật sự rất vui, sau này các con phải sống với nhau cho đến già, giúp đỡ nhau thật tốt trong công việc và cuộc sống nhé"

Bảo Châu dạ nhẹ một tiếng, nói:

"Ông ơi, con biết rồi ạ.

Bảo Châu cảm thấy mình là người may mắn nhất, vì người trong nhà vẫn luôn ủng hộ bọn họ ở bên nhau, dù ở phía nhà Bảo Sơn hay phía cô đều không có người ngăn cản bọn họ. Không chỉ không ngăn cản mà còn cảm thấy thật sự rất vui mừng, chẳng hạn như lúc hai năm về trước, cô và Bảo Sơn bận rộn phát triển sự nghiệp nên không có ý định kết hôn thì tất cả mọi người đều nói những câu thúc giục bọn họ nữa chứ.

Bây giờ thì mọi chuyện đã nước chảy thành sông rồi.

Đám cưới của Bảo Sơn và Bảo Châu nhanh chóng diễn ra, bây giờ Bảo Châu kết hôn mà bạn học của cô cơ bản đều đã kết hôn cả rồi nên cô tìm đến Lâm Tiếu Tiếu để làm phù dâu, Lâm Tiếu Tiếu hiện tại đang đi theo Bảo Nhạc phát triển sự nghiệp ở Thượng Hải, cả hai cũng đang làm rất tốt, Bảo Châu nhìn ra được giữa hai người bọn họ như thể đang có tình ý với nhau.

Nhưng hai người đó không nói gì nên Bảo Châu chắc chắn sẽ không vạch trần.

Căn bản là cô nhìn thấu tất cả nhưng không tiện để nói ra.

Đám cưới của Bảo Châu diễn ra rất long trọng nhưng không có biện pháp nào để kiểm soát, vì bọn họ mời rất nhiều khách khứa, ngoại trừ họ hàng, bạn bè còn có những người tiếp xúc trong công việc, rất nhiều phụ huynh học sinh và học sinh của mình, bọn họ công tác ở trường học nhiều năm, tuy chỉ phát triển sự nghiệp ở thủ đô và Thượng Hải nhưng vẫn có danh tiếng cao.

Mà bản thân Bảo Châu cũng là một người hòa đồng, cô đối xử với học sinh rất tốt cho nên mọi người đều trở thành bạn bè với nhau.

Vốn dĩ cô không định làm long trọng đến như vậy nhưng người cần phải mời thì càng ngày càng nhiều, hai người chỉ có thể làm lớn hơn, lớn hơn nữa...

Kết hôn chắc là chuyện vui sướng nhất trên đời nhưng cũng là chuyện mệt mỏi nhất luôn, mà dù mệt mỏi thì họ cũng rất là vui vẻ. Đặc biệt là Bảo Sơn, rõ ràng là người không uống rượu nhiều nhưng hôm nay cũng uống đến mặt đỏ bừng rồi còn cười toét miệng từ đầu đến cuối, ai mời rượu anh cũng không từ chối.

Có thể thấy được anh thật sự hạnh phúc từ trong lòng.

Mọi người cũng khó có dịp bắt gặp anh uống rượu đến mơ hồ như thế này nên vẫn luôn chuốc rượu liên tục.

Có mấy người vừa xuýt xoa vừa than khẽ:

"Cũng may ở phía bắc làm tiệc cưới lúc giữa trưa chứ nếu mà làm buổi tối thì trễ động phòng mất.

“Cơ mà không phải bọn họ ở bên kia còn một bữa tiệc nữa sao?"

Mọi người rơi vào im lặng...

Nhưng bên kia bọn họ lại không có đi nên hôm nay có chuyện vui thế này thì tự nhiên sẽ còn muốn uống rượu chúc mừng thêm nữa.

Đám cưới này long trọng đến mức nhiều năm sau vẫn còn được nhắc lại, ai nhắc đến vợ chồng họ đều không khỏi nhớ lại buổi hôn lễ xa hoa này, những người khách đến dự cũng cảm thấy vui mừng cho đám cưới của bọn họ.

Lúc Bảo Sơn và Bảo Châu làm lễ kết hôn xong vẫn không được nghỉ ngơi mà tiếp tục ngựa không ngừng vó bắt đầu chuẩn bị tiệc đám cưới thứ hai, mệt đến nỗi tuần trăng mật của bọn họ chỉ có thể tiếp tục hoãn lại.

So với đám cưới ở thủ đô thì bên phía Hong Kong lại càng xa hoa hơn một chút, Bảo Châu ở đây không quen biết người nào nhưng cô lại không hề lúng túng, cử chỉ rất tự nhiên và hào phóng, ở trong hôn lễ cô để lại cho mọi người rất nhiều ấn tượng sâu sắc.

Thật không dám giấu giếm gì, tuy mấy năm nay Bảo Châu không đến đây nhưng danh tiếng của cô vẫn rất vang dội. Chủ yếu là do cô quá thần bí, quá đặc biệt mà ra.

Bảo Sơn, à không phải, phải là Lôi Khải Uẩn mới đúng, Lôi Khải Uẩn vốn là một người rất kỳ lạ.

Anh có thể được một người nhìn trúng thì chắc chắn người đó phải là một người kỳ lạ hơn.

Vậy nên vốn dĩ mọi người rất tò mò về cô.

Mọi người luôn muốn biết đây là một người như thế nào mà có thể làm cho Lôi tiên sinh nhất kiến chung tình như vậy, phải biết rằng thân phận của anh cũng không thiếu những người khác phái muốn đến bên cạnh để tán tỉnh, nhưng anh từ trước đến nay đều không dính đến những chuyện này.

Đã từng có những trang báo nhỏ buôn chuyện theo dõi anh, họ muốn kiếm được tin tức độc nhất vô nhị, dù sáng sớm hay tối muộn cũng đi theo từng nhất cử nhất động của anh, ước chừng họ chỉ theo được một tháng thì đã phải bỏ cuộc.

Đúng vậy đó họ đã bỏ cuộc rồi.

Lôi Khải Uẩn giống như người không biết mệt, từ sớm đến tối, ngoại trừ làm việc thì chính là lại làm việc.

Những người trong gia đình giàu có cuồng công việc cũng không phải là ít, dù sao thì người trẻ tuổi cũng có áp lực công việc. Nhưng đa số mọi người đều ít nhiều sẽ có thời gian nghỉ ngơi, còn Lôi Khải Uẩn thì hầu như không có.

Đương nhiên cũng không thể nói là hoàn toàn không có.

Ngoài trừ làm việc thì anh cũng có lúc nghỉ ngơi, thỉnh thoảng anh sẽ đi khảo sát thị trường.

Nhưng ở trong mắt nhiều người, đây chẳng phải hoạt động nghỉ ngơi gì cả, nghỉ ngơi là phải đi biển, thả lỏng mình trên phao, đi khiêu vũ với các ngôi sao nữ hay là đi đến câu lạc bộ đánh golf, vậy mới giống những hoạt động nghỉ ngơi mà mọi người nghĩ đến. Còn Lôi Khải Uẩn thì tám giờ sáng đúng giờ ra khỏi nhà, sau đó là làm việc cả ngày, mặc kệ là ở công ty hay đi công tác bên ngoài, anh đều làm việc rất bận rộn, buổi tối chưa đến chín giờ đã không thấy người đâu nữa rồi. Cuối tuần thì đi khảo sát thị trường theo định kỳ."