"Mẹ càng không thể vạch trần con như vậy đâu nha, anh ấy chắc là không biết đâu nhỉ?"
Thích Ngọc Tú lắc đầu:
"Ừa Bảo Sơn nó không biết đâu?
Bảo Châu thuận thế dựa vào vai mẹ, cười khanh khách nói:
"Vậy thì tất cả mọi người đều có thể vui vẻ rồi! Vẫn nên là không nói ra thì hơn, vả lại con cũng muốn biết anh ấy làm mọi chuyện bất ngờ như thế nào"
Thích Ngọc Tú mỉm cười:
"Vậy thì con cần phải chờ xem cho tốt vào đó nha.
Cô cúi đầu nhìn lướt qua đồng hồ rồi nói:
"Chúng ta mau đi thôi"
Bảo Châu:
"Vâng ạ"
Hai mẹ con cùng nhau trở về, trong lòng Bảo Châu vô cùng hồi hộp, không biết Bảo Sơn sẽ làm cái gì, cô có thể suy đoán ra rất nhiều nhưng cô không muốn biết trước như vậy, cô cố gắng không để cho mình dự đoán mọi chuyện, có như vậy mới là thật sự bất ngờ và hạnh phúc.
Bảo Châu vui sướng đi về nhà, vừa mới đi tới cửa, Thích Ngọc Tú đã dừng lại, nói:
"Con tự mình bước vào đi"
Bảo Châu:
"Ai cơ ạ?"
Thích Ngọc Tú:
"Con tự mình vào trong đó đi.
Bảo Châu a nhẹ một tiếng, cô mím môi rồi hít một hơi thật sâu, đưa tay lên đẩy nhẹ cánh cửa, kẹt...
ket....
Phụt!
Bảo Châu nhìn Bảo Sơn đang đứng ở giữa sân nhà, nhịn không được mà bật cười, cô lấy một tay che miệng lại, cười đến cong cả eo. Bảo Sơn giống như ông già Noel xuất hiện vào mỗi dịp Giáng Sinh, anh mặc một bộ đồ tây màu đỏ, hai tay ôm một bó hoa hồng to, đứng ở trước hai hình trái tim bằng nến đã thắp lên, anh đang nhìn về phía cô cười một cách căng thẳng. Thấy Bảo Châu cười đến gập người, Bảo Sơn có vẻ như lại căng thẳng hơn một chút, nói:
"Bảo Châu à, anh..."
Bảo Châu đột nhiên chạy như bay về phía anh, bổ nhào vào lòng Bảo Sơn, làm anh lảo đảo một bước rồi ngay lập tức thả bó hoa trong tay ra, anh ôm chầm lấy cô.
Hoa hồng rơi trên mặt đất, Bảo Châu và Bảo Sơn ôm lấy nhau, cô ngẩng đầu lên rồi nhìn thẳng vào mặt anh, hai người bọn họ dựa vào nhau thật gần, Bảo Sơn mấp máy môi, khuôn mặt trắng trẻo đỏ ửng, Bảo Châu nhẹ giọng hỏi:
"Anh... đang muốn nói gì với em sao?"
Bảo Sơn bật cười, anh nhìn cô, đôi mắt sáng ngời ánh lên vẻ nghiêm túc sau đó hỏi một cách chân thành:
"Điền Bảo Châu, em có đồng ý gả cho anh không?"
Bảo Châu không do dự một chút nào, nở nụ cười tươi sáng như ngọn gió mùa xuân, cô gật đầu thật mạnh trả lời:
"Có ạ"
Không cần thêm thời gian suy nghĩ, không làm khó, cũng không có bất cứ sự căng thẳng nào, cô dịu dàng mà kiên định:
"Em đồng ý gả cho anh.
Bảo Sơn cười to một tiếng, anh ôm lấy Bảo Châu xoay tròn tại chỗ:
"Thật tốt quá! Thật tốt quá!
Thật tốt quá!"
Bảo Châu cười dựa vào vai Bảo Sơn, lúc này tiếng pháo vang lên, từng chùm từng chùm pháo hoa lơ lửng cao rực sáng tuyệt đẹp trong không trung. Cô ngẩng đầu nhìn lên bầu trời rực rỡ rồi lại nhẹ nhàng rúc vào trong lòng ngực của Bảo Sơn. Bảo Sơn kéo nhẹ tay cô, sau đó lấy ra một chiếc nhẫn kim cương và nói:
"Anh yêu em. Trên mặt Bảo Châu ngập tràn ý cười, cô xòe tay mình ra, bàn tay trắng nõn nà sạch sẽ, Bảo Sơn nắm lấy tay cô, nhẹ nhàng đeo chiếc nhẫn kim cương mình chọn lên ngón tay cô. Bảo Châu hít một hơi thật sâu, đưa bàn tay lên cao, chiếc nhẫn kim cương này trông vừa đẹp lại còn chất lượng, nụ cười của cô càng rạng ngời hơn, nói:
"Em cũng yêu anh"
Hai người lại ôm nhau lần nữa..
Có rất nhiều người đến đây hỗ trợ, lúc này đều đang đứng ở trong góc cười thật tươi nhìn bọn họ, trong ánh sáng pháo hoa hiện lên hai người họ hết sức xứng đôi... Bảo Sơn và Bảo Châu đính hôn vô cùng thuận lợi, mà màn cầu hôn có bắn pháo hoa kia của Bảo Sơn làm rất nhiều người buồn bực, cũng không phải dịp lễ tết gì mà sao lại bắn pháo hoa? Mọingười nghĩ tới nghĩ lui nhưng không thể nào nghĩ ra được là người giàu cầu hôn, họ còn cho rằng đó là để chúc mừng ngày Quốc tế Lao động vừa qua không lâu.
Chắc là đúng như vậy rồi đó.
Bảo Sơn và Bảo Châu là hai thanh niên “lớn tuổi” rồi nên bọn họ vừa cầu hôn xong thì nhanh chóng lên kế hoạch đính hôn và kết hôn, tháng sáu đính hôn, tháng mười một kết hôn, tháng mười còn phải tổ chức một buổi tiệc ở Hong Kong.
Dù sao thì mời nhiều khách đến thủ đô vào lúc này cũng không thuận tiện cho lắm.
Bảo Châu nhanh chóng tiến vào giai đoạn bận rộn chuẩn bị cho đám cưới, cô không nghĩ đến việc chuẩn bị kết hôn lại khiến cả người mệt mỏi như vậy, còn mệt hơn lúc trước khi cô gây dựng sự nghiệp nữa. Nhưng nếu kêu bọn họ lược bớt một số hoạt động thì hai người đều không muốn.
Chính là vì bọn họ thích những cái nghi thức như vậy. Và chúng làm cho chính bản thân họ cảm thấy thật hạnh phúc.
Hai người bọn họ đều xem phim điện ảnh, phim truyền hình từ nhỏ nên trong xương cốt’ đều có tính lãng mạn, ngoài ra bọn họ còn chụp rất nhiều ảnh kết hôn, có kiểu phù hợp với những năm thập niên 80 như ảnh chụp váy cưới chung sơ mi trắng, sơ- rê hồng, đồng thời cũng có những tấm hai người mặc áo sơmi.
Hơn nữa còn có cả kiểu sườn xám Trung Quốc và đồ vest tây rồi cả áo cưới đỏ rực.
Đương nhiên kiểu Trung Quốc thì chắc chắn phải có, váy cưới kiểu Tây cũng có, Bảo Châu mặc váy cưới màu trắng như toát lên một nét đẹp khác, bọn họ chi thật nhiều tiền để chụp ảnh kết hôn, có làm thành cuốn poster thì cũng không biết chừng nào mới có thể xem hết.
Tóm lại chỉ cần một chữ để miêu tả đó là: nhiều.
Ông nội Lôi là người theo phong cách truyền thống, dựa vào lúc mình kết hôn thời trẻ mà làm theo, ông đưa cho Bảo Châu một hộp trang sức bằng vàng thật lớn.
Bảo Châu sau khi nhận được hộp trang sức, lúc cô mở ra thì bất ngờ đến mức mắt chữ A mồm chữ O, Bảo Châu cũng là người có rất nhiều tiền nhưng có tiền là có tiền chứ cũng không có đến nỗi như thế này."