Bí Mật Trên Đỉnh Núi

Chương 675: Bí Mật Trên Đỉnh Núi



Mọi người cuối cùng cũng vào đến nhà, Bảo Châu lập tức bò lên trên giường đất, cô nằm im bất động ngay tại chỗ mà cảm khái:

"Về nhà vẫn là tốt nhất.

Bảo Châu không phải là lười biếng, Bảo Sơn cũng không thích đi ra ngoài cho lắm. Lúc hai người được nghỉ phép, bọn họ thường thấy cảm giác ra ngoài thật sự rất tốt, nhưng sau khi về đến nhà, bước đi trên con đường quen thuộc thì lại cảm thấy thật sự muốn về nhà hơn bao giờ hết, đúng là đi chỗ nào cũng không bằng về nhà.

Hai người đều nằm bẹp ra trông rất lười biếng, Bảo Sơn lúc này mới nhớ ra và hỏi:

"À, ông nội đâu rồi hả mẹ?"

Thích Ngọc Tú cười:

"Ông ấy gặp người quen cũ ở Phan Gia Viên nên muốn ở lại một chút rồi mới ve."

Bảo Sơn cảm khái:

"Như vậy xem ra con cũng không phải là quan trọng nhất rồi.

Bảo Châu bật cười thành tiếng, nói:

"Anh xem đi, chỉ có ở chỗ em thì anh mới có thể là người quan trọng nhất thế giới đó nha."

Bảo Sơn cười hạnh phúc.

Thích Ngọc Tú:

"

Đứa con gái này lại mở miệng nói lừa Bảo Sơn rồi.

Cơ mà người này cũng vui khi bị lừa nên Thích Ngọc Tú cũng không nói nhiều lời làm gì.

“Anh Bảo Sơn, chân em tê hết cả rồi...” Bảo Châu lại bắt đầu làm nũng, Bảo Sơn lập tức đến ngồi bên cạnh:

"Anh massage cho em một chút đi, do ngồi máy bay thời gian quá dài đó, người cũng bị hành luôn, nếu không thì cũng không đến mức này.” Bảo Nhạc thấy anh rể nhà cậu massage rất có bài bản, cậu khẽ “ồ” một tiếng, chủ động hỏi:

"Chị à, cơm chiều chị có muốn ăn gì không nào?"

Bảo Châu có người massage đến mơ màng sắp ngủ thiếp đi, đột nhiên bị điểm danh, cô lập tức tỉnh cả người, vội nói:

"Có chứ, đương nhiên là chị muốn ăn rất nhiều thứ. Mọi người không biết đầu, khi mà đi ra ngoài thì lúc đầu thấy khá ổn, nhưng chỉ được mấy ngày là lại nhớ đồ ăn nhà làm rồi..."

Bảo Châu vừa nhớ vừa đếm:

"Chị muốn ăn nhiều món lắm, vịt nướng, rau xào, lẩu, BBQ, tôm hùm đất xào cay..."

Bảo Nhạc sảng khoái vung tay:

"Tất cả đều có đủ, em sẽ đều cho người làm hết cả thảy những món chị liệt kê"

Bảo Châu khen ngợi ngay lập tức:

"Ở nhà vẫn là tốt nhất!"

Cô lại hỏi tiếp:

"Em ra ngoài mua hết sao?"

Bảo Nhạc:

"Em sẽ mua hết, chị là chị ruột của em mà, chị muốn ăn mà em còn không lo chạy nhanh đi mua hay sao. Người em trai này còn đáng tin cậy hơn người đang làm chồng chị một chút đó nha"

Giờ này mà còn tranh hơn thua nhau nữa ư?

Bảo Sơn ha hả cười lạnh một tiếng, cơ mà Bảo Nhạc không sợ chút nào đâu.

Anh lớn đây sẽ không vì vậy mà trừng trị cậu đâu.

Làm đứa em út trong nhà là có quyền quậy phá như vậy đó.

Cậu lon ton chạy đi mua nhưng mới vừa đi tới cửa đã nghe Bảo Sơn nói:

"Lần này chúng ta qua đó có mua một cái máy camera, vốn định là..."

“Anh rể à, anh là anh rể tốt bụng nhất của em... Anh không chỉ là anh rể mà còn là anh ruột của em. A a a, em biết chắc chắn là anh tặng cho em mà... Anh muốn em làm gì em đều làm liền, em chắc chắn sẽ làm thật tốt.

Cậu theo sát bên cạnh nịnh nọt:

"Không ai trong nhà chúng ta đối xử tốt với chị hơn anh đâu nha.

Bảo Sơn mỉm cười:

"Thế này thì vẫn còn chưa đủ"

Bảo Nhạc lập tức tiếp lời:

"Em đi mua đồ ăn cho chị ngay nè, anh rể muốn ăn gì không? Hồ lô ngào đường hay là khoai lang nướng ạ?"

Mặc dù đây chỉ là những món ăn vặt nhưng Bảo Châu thật sự rất thích ăn. Mọi người đều biết từ nhỏ cô đã thích ăn mấy món ăn vặt này hơn cả con trai trong nhà này rồi. Bảo Châu nghe nhắc đến hồ lô ngào đường là đã chảy nước miếng, nói:

"Chị muốn ăn hai cây"

Ngay sau đó lại lắc đầu, nói:

"Chị muốn ba cây cơ.

“Chị có ăn hết được không đó?” Bảo Nhạc mới vừa nói xong đã nhìn thấy ánh mắt của anh rể, lập tức sửa lời:

"Mua mua... mua cả thảy ba cây, chị chắc chắn sẽ ăn hết được mà"

Bảo Châu cười đến hai mắt cong cong, nói:

"Em đi sớm về sớm đi, em càng nói chị càng muốn ăn thêm đó."

Lâm Tiếu Tiếu nhìn bọn họ nói chuyện thì nêu ý kiến:

"Ngõ nhỏ bên cạnh chúng ta có bán hồ lô ngào đường, tôi và Bảo Nhạc sẽ cùng đi ra ngoài mua, tôi mua xong sẽ về trước, còn cậu ấy đi mua tôm hùm đất, vịt nướng và những món khác ạ."

Bảo Nhạc:

"Được đó, chúng ta mau đi thôi"

Hai người vội vàng ra cửa.

Thích Ngọc Tú nhướng mày, nói:

"Chúng nó công khai rồi đấy à?"

Bảo Châu kinh ngạc:

"Bọn họ không nói với mẹ sao?"

Thích Ngọc Tú lắc đầu, cười lạnh:

"Con xem đó, đứa con trai này thật không ra gì mà?

Không biết nuôi đứa con trai làm gì nữa, con gái của cô yêu đương thì nói cho cô trước tiên. Còn con trai thì dẫn về nhà luôn rồi mà còn không hó hé một lời nào với cô. Thật là đáng tức giận mà! Bảo Châu cũng không nghĩ được em trai cô lại có thể làm ra chuyện như thể người có EQ thấp như vậy, Bảo Nhạc khi ở nhà thì nhanh nhảu đùa giỡn với Nhị Cẩu Tử nhưng ở bên ngoài cậu khôn khéo không ai bằng. Trong ba anh em nhà bọn họ, Bảo Nhạc là người có EQ cao nhất.

Bảo Châu còn tự cảm thấy mình không bằng Bảo Nhạc ở khoản này.

Còn riêng Bảo Sơn thì anh không đắc tội người khác đã là tốt lắm rồi.

Nhưng không ngờ tới rằng đối với người nên nói nhất thì Bảo Nhạc lại không chính thức thông báo, quả nhiên con người chính là động vật rất kỳ lạ, rõ ràng là người khôn khéo nhưng ở nhà lại cộc lốc, có thể thấy được khi ở nhà cậu đã vô tư như thế nào.

Bảo Châu vẫn nghĩ cách bào chữa cho em trai, em cô đang đi ra ngoài mua đồ ăn ngon cho cô đó, cô lập tức nói:

"Mẹ à, mấy ngày nay mẹ đều không có về nhà, Bảo Nhạc tất nhiên không có cơ hội nói với mẹ mà. Với lại vì đều là người một nhà nên có lỡ quên cũng là chuyện hoàn toàn có thể xảy ra. Em trai luôn coi mẹ là người quan trọng nhất, cho nên ở trước mặt mẹ mới không có tính toán gì, đồng thời Bảo Nhạc cũng không cần phải động não"