Bí Mật Trên Đỉnh Núi

Chương 662: Bí Mật Trên Đỉnh Núi



Bọn họ căn bản là không dễ gì đụng vào.

Không thể đụng chạm vào họ thì không phải là không đau lòng. Kia chính là tiền, là tiền đó chứ không phải cỏ rác đâu! !!

Điền Nhị và Điền Tam đau lòng, lẽ nào ông Điền và bà Điền không cảm thấy đau lòng sao? Đương nhiên là có rồi, bà Điền trúng gió nên chân cẳng không nhanh nhẹn, mồm miệng không lanh lợi, cả ngày bị nói là đàn bà phá của. Ông Điền thì càng than ngắn thở dài nhưng bọn họ cũng nhận thấy rõ, trước kia Thích Ngọc Tú đều không quan tâm đến chuyện của bọn họ, hiện tại càng không quan tâm.

Đại khái là từ khi Điền Đại qua đời, bọn họ đều muốn đòi lại lễ hỏi, hơn nữa còn mặc kệ gia đình cô là cô nhi quả phụ, những điều đó Thích Ngọc Tú hoàn toàn ghi nhớ trong lòng, hận bọn họ thấu xương. Mà nhiều năm như vậy rồi nên bọn họ muốn tranh giành lại một số thứ, nhưng đều không thành công.

Ông Điền cũng nhìn ra được, trước kia Thích Ngọc Tú không có giúp đỡ, bọn họ không thể tranh giành được gì, bây giờ Thích Ngọc Tú có tiền, mấy đứa cháu nhà họ Thích cũng đều đã trưởng thành.

Mặc dù mối quan hệ giữa cậu em út và cô em út nhà họ Thích với Thích Ngọc Tú không được tốt cho lắm, nhưng bọn trẻ con đều bám lấy Thích Ngọc Tú.

Hơn nữa vẫn có những người có quan hệ rất tốt với Thích Ngọc Tú, đó là cả nhà Thích Ngọc Linh, còn có cả nhà anh cả đã xuất ngũ trở về, cả nhà anh cả bây giờ đang mở một tiệm cơm ở trong huyện, số tiền kiếm được cũng không phải là nhỏ.

Người nhà họ Thích đều có thể giúp đỡ, Thích Đại Bảo lại quản lý nhóm đàn ông làm việc, hiện tại đang kiếm tiền từ Thích Ngọc Tú, ông bà Điền cũng không dám nói nhiều lời.

Cho nên trong lòng người nhà họ Điền đều hận đến nghiến răng nghiến lợi, nhưng lại không dám gây sự nên chỉ có thể bức bối trong người, vợ Điền Tam thì tức giận đến mức sinh bệnh.

Mỗi ngày đều nằm trên giường khóc lóc sướt mướt, chỉ có thể cảm thán ông trời sao lại đui mù như vậy, sao không chiếu cố người tốt như cô ta, ngược lại lại giúp cho người phụ nữ như Thích Ngọc Tú phát tài.

Ông trời đúng là không công bằng Thật là quá không công bằng...

Cô ta đúng thật là người phụ nữ tốt, vừa cần cù chăm chỉ vừa có những đức tính tốt đẹp của người phụ nữ truyền thống, thế mà lại không cho cô ta phát tài.

Vợ Điền Tam đấm xuống giường, cô ta lặng lẽ rơi lệ, đôi mắt sưng to như quả hạch đào:

"Này cha sấp nhỏ, chuyện này anh không thể chỉ nhìn như vậy, không thể không có dự tính gì như vậy. Gia sản nhà anh cả của anh, cháu trai không thể không được hưởng!"

Điền Tam ngồi xổm trên mặt đất, khổ sở:

"Anh cả không phải không có con trai"

Về điểm này hắn ta vẫn hiểu được, nhắc tới điều này lại cảm thấy bực bội, căm giận mà nói:

"Bảo Nhạc còn sờ sờ ở đó, anh không thể hành xử vô cớ"

Lúc này vợ chồng Điền Tam có cùng một ý tưởng ác độc, nếu không có Bảo Nhạc thì tốt rồi!

Nếu không có Bảo Nhạc thì tất cả sẽ thuộc về cháu trai.

Nhưng những người này đúng là không biết suy nghĩ, bọn họ cho rằng mình là ai, dựa vào cái gì mà dám làm vậy chứ. Thật là quá xem trọng bản thân, trên thực tế, người ta có để ý đến bọn họ mới là lạ. Bọn họ có khó chịu thì cũng không ai quan tâm.

Rồi sau đó, lại nghĩ tới con gái nhà mình, vợ Điền Tam khóc lóc mắng:

"Chúng ta sao lại khổ như vậy, sinh nhiều con như vậy mà không có một đứa nào làm nên trò trống gì. Bằng không thì làm gì có câu con gái vô dụng chứ. Anh nhìn xem, anh nhìn xem, nhà chúng ta có năm đứa con gái, vậy mà có dựa vào được đứa nào đâu. Vẫn phải là con trai, phải là con trai......"

Đôi mắt Điền Tam đỏ hoe, thấp giọng mắng:

"Không biết mấy đứa con gái chết tiệt kia chạy đến chỗ nào rồi, anh thấy con tiện nhân Chiêu Đệ nhất định kiếm được không ít tiền, nó từng học đại học, chắc chắn sẽ không tệ đâu"

“Chỉ là biết đi đâu tìm bọn chúng bây giờ...."

Vợ Điền Tam khóc lóc sướt mướt nên sinh bệnh, vợ Điền Nhị cũng không khá hơn bao nhiêu, giọng nói khàn khàn, có tài sản nhiều như vậy mà không tranh giành được, trong lòng thật sự vô cùng đau khổ.

Già trẻ lớn bé nhà bọn họ đều vô cùng đau buồn, mỗi ngày đều hận không thể khóc lớn một hồi.

Tuy nhiên nhà Điền Nhị còn đỡ hơn nhà Điền Tam một chút, con người Điền Cẩu Tử cũng lợi hại, đã không có tầm nhìn mà da mặt lại dày, biết rõ quan hệ giữa hai nhà không ra sao mà vẫn còn có thể nói chuyện được với Thích Đại Bảo.

Lúc trước nhà họ Thích đến thôn gây sự cũng ở nhà bọn họ, hắn cũng cùng chơi chung với Thích Đại Bảo, bây giờ vác cái mặt dày đến đảm bảo làm việc chăm chỉ là cũng có thể kiếm được tiền. Cho nên tuy nhà họ Điền khốn khổ muốn sinh mệnh nhưng Điền Cẩu Tử cảm thấy những ngày này vẫn còn tốt, dù cho có là tiểu nhân hắn cũng có thể đi theo kiếm chút tiền. Hắn ở đây kiếm tiền rồi lén lút giữ lại cho riêng mình, tâm trạng cũng không tệ lắm.

Vợ Điền Nhị: Mệnh khổ!

Nhưng nhìn hai đứa con không đàng hoàng của nhà Điền Tam thì lại cảm thấy con trai của mình vẫn tốt hơn nhiều.

Tóm lại mọi người đều vui mừng phấn khởi, nhà bọn họ lại không phải như vậy. Mà lúc này mọi người lại nghe nói Điền Bảo Sơn, à không, Lôi Khải Uẩn sửa lại đường ở thôn cha mẹ ruột anh. Bọn họ lập tức hâm mộ vô cùng.

Vỗn dĩ mọi người đều cảm thấy anh là một ngôi sao chổi, bây giờ lại thấy chính bọn họ mới là có mắt như mù.

Cơ hội tốt như vậy ở trước mặt lại không biết nắm chắc.

Tuy dân chúng đều không có học vấn nhiều nhưng cũng hiểu con đường này quan trọng cỡ nào, có đường đi ngon lành thì thôn bọn họ mới có nhiều cơ hội hơn người khác. Lôi Khải Uẩn sửa đường chính là cho mọi người thêm nhiều cơ hội."