Trước kia hắn cũng bị coi như là làm việc không đàng hoàng, đối với việc trồng trọt, hắn thật sự không thích làm nên đã đem bán hết đất sản xuất, nhưng cũng không có được bao nhiêu tiền. Lần này cô quyết định trao cho hắn cơ hội này, hắn lập tức nắm chắc. Hắn kêu người đến làm việc, kêu hết mấy thanh niên trẻ, bọn họ đều bị xem là thành phần ham chơi không ham làm, hiện tại tuy làm việc mệt nhưng có thể kiếm được tiền nên cả đám đều rất vui.
Tóm lại là trồng trọt không kiếm được nhiều tiền, những người làm việc này vì kiếm tiền, mặc dù có mệt một chút nhưng cũng đều chống đỡ được.
Vợ Đại Bảo và mấy người phụ nữ phụ trách việc nấu cơm, cô ấy cũng biết thương chồng nên đã nấu những món ăn ngon, trưa mỗi ngày đều có thịt ăn, đồ ăn tương đối không tồi, mọi người cũng rất vui mừng.
Đây là một nguyên nhân khác khiến rất nhiều người nguyện ý ở lại.
Đại Bảo có một đứa em trai và một đứa em gái, cả hai đều đã kết hôn.
Nhị Bảo không hướng ngoại giống Đại Bảo, chồng cô ấy cũng là người thành thật, ngày thường ở nhà làm nông, lần này Đại Bảo lập tức gọi chồng Nhị Bảo tới làm việc, công việc này là cô hắn trả tiền, đương nhiên hắn phải tìm người thật sự được việc, không thể để cho cô hắn chịu thiệt. Cô hắn không sợ tiêu tiền nhưng nhất định phải yêu cầu có chất lượng, nói như vậy là Đại Bảo đã hiểu.
Mà sở dĩ Thích Ngọc Tú tìm Đại Bảo là vì cô ấy tiêu tiền trả công, so với việc để người khác kiếm được số tiền này thì không bằng để cho Đại Bảo bọn họ còn hơn. Dù sao thì cô ấy cũng hiểu biết về đứa nhỏ Đại Bảo này, hắn sẽ không lừa gạt mình.
Nhưng người ngoài có thể lừa gạt mình hay không, Thích Ngọc Tú thật sự khó mà nói được. Hơn nữa chuyện quyên tặng này cũng liên quan đến nhiều chuyện, cho nên Thích Ngọc Tú không muốn giao quyền cho người khác, cô ấy muốn tự mình toàn quyền sắp xếp. Thích Ngọc Tú thu xếp chuyện này rõ ràng, bên cạnh cũng có hiệu trưởng làm cố vấn và Thích Đại Bảo phụ trách công trình, cho nên tiến độ được đẩy mạnh rất mau. Người trong thôn kỳ thật cũng không rõ đây là chuyện gì nhưng bọn họ đều nghe nói Thích Ngọc Tú muốn lấy danh nghĩa Điền Đại quyền tặng trường học.
Bọn họ không biết được một trường học cần bao nhiêu tiền, nhưng một căn nhà thông thường thì hiện tại cũng đã bốn trăm - năm trăm. Vậy vẫn là giá bình thường nhất, còn hiện tại bọn họ đang xây trường học năm tầng.
Nghe nói ngoài trường học thì bàn ghế cũng sẽ được quyên tặng. Chuyện này khiến người nghe quả thật nghẹn họng.
Người trong thôn mỗi ngày ngoại trừ việc làm nông ra thì chủ yếu là đi tám chuyện, cũng có người làm việc vặt bên chỗ Thích Đại Bảo nhưng con người Thích Đại Bảo giống cha và ông bà nội hắn, nếu tới thì phải làm việc, còn nếu muốn ở chỗ này đục nước béo cò kiếm tiền thì nhất định là không thể được.
Đây là kiếm tiền từ cô của hắn, một đám làm việc không đàng hoàng thì đừng hòng nghĩ tới chuyện hắn sẽ nhận vào làm.
Tuy nhiên dù sao cũng là dân quê, muốn đầu cơ dùng mánh lới cũng không nhiều lắm, hầu hết đều là thiệt tình lại đây làm việc, hiện tại đội công trình mà Thích Đại Bảo kéo tới đây, cơ bản đều là con cái của người trong thôn Được Mùa.
Mọi người cũng không lén lút lười biếng, làm việc vô cùng nghiêm túc, rốt cuộc cũng không phải làm xong chỗ này là xong rồi, còn đến chín trường học nữa.
Bọn họ làm việc khí thế ngất trời, tuy rằng bận rộn nhưng một tháng kiếm được bảy tám chục, so với việc ở nhà trồng trọt thì tiền nhiều hơn hẳn. Hiện tại công nhân trong thành cũng không kiếm được nhiều như vậy. Tuy công việc của bọn họ đúng thật là mệt nhưng được ăn uống rất ngon lành. Nhưng mà nói đi thì phải nói lại, có người vui mừng thì cũng có người buồn sầu, Thích Ngọc Tú nguyện ý quyên tặng, bộ giáo dục vui mừng, giáo viên vui mừng, học sinh, phụ huynh cũng vui mừng, ngay cả những người có thể ở chỗ này kiếm tiền cũng đều vui mừng.
Nhưng cũng có những người không vui.
Ví dụ như là nhà họ Điền, họ lại không vui.
Đối với bọn họ mà nói Thích Ngọc Tú này thật là quá đáng. Nếu có tiền như vậy thì có thể giúp đỡ bọn họ mà, bọn họ chính là em trai ruột của chồng cô ấy, việc gì mà phải quyên tặng người ngoài? Bọn họ đều nghe nói một trường học phải tốn đến hai mươi ngàn đồng tiền, nếu tính luôn chi phí nhân công thì một trường học tốn khoảng ba mươi ngàn đồng tiền, mười trường học vậy thì chính là gần ba trăm ngàn đồng tiền.
Cho dù là không tính nhưng nghe thấy con số này thôi cũng muốn ngất xỉu. Đối với nhiều người dù là có làm việc cả đời cũng không kiếm nổi ba trăm ngàn, đừng nói là ba trăm, ngay cả ba mươi ngàn thì cả đời bọn họ cũng không thể kiếm được.
Nhưng Thích Ngọc Tú lại nổi điên quyên tặng ra ngoài. Người đã không còn nữa rồi, còn muốn tạo thanh danh thì có ích lợi gì?
Điều đó khiến cho em trai của Điền Đại, là Điền Nhị và Điền Tam đều vô cùng đau lòng.
Nếu mà là đàn bà nhà mình thì đã sớm đánh cho chết rồi.
Bọn họ còn muốn tìm Thích Ngọc Tú nói chuyện nhưng Thích Đại Bảo không ngại gì đám người đó. Hắn sẵn sàng vén tay áo lên đánh người, đừng nhìn Điền Nhị và Điền Tam hăng hái mà tưởng bọn họ lớn gan, bọn họ chính là loại điển hình ức hiếp người nhà, ở nhà thì làm hùm làm hổ nhưng ra đường lại không dám mở miệng. Đám người kia vừa thấy Thích Đại Bảo là đã biết không dễ bắt nạt, bọn họ lập tức không dám làm gì.
Đúng vậy bọn họ không hề dám......
Bọn họ không dám gây chuyện nên chỉ có thể ở nhà nghiến răng nghiến lợi, cả đêm không ngủ được nhưng lại không có cách nào.
Lúc trước trong thôn có mấy bà thím muốn tới kiếm chuyện, Thích Đại Bảo còn chưa động thủ, vợ hắn đã dẫn đầu nhóm phụ nữ xông lên rồi, cả nhà này đàn ông chính là lưu manh, còn phụ nữ chính là đàn bà đanh đá."