Bí Mật Trên Đỉnh Núi

Chương 660: Bí Mật Trên Đỉnh Núi



"Đương nhiên là hoan nghênh rồi, đây là chuyện rất tốt mà Bảo Châu:

"Đầu tiên em dự định đầu tư xây dựng mười trường tiểu học, ngoại trừ thôn chúng ta, những địa phương khác sẽ lập bảng thống kê rồi báo cho em, em sẽ mời hiệu trưởng chọn giúp. Dù sao thì đối với những thôn khác chúng ta cũng không quá quen thuộc nhưng hiệu trưởng nhất định là biết rõ tình hình"

Bảo Sơn gật đầu, anh nhìn đôi mắt tỏa sáng của Bảo Châu, nhịn không được mà đưa tay sờ nhẹ vào khuôn mặt cô, nói:

"Em thật sự rất tốt bụng"

Bảo Châu khẽ cười, nói:

"Vốn dĩ đây là chuyện chúng ta cùng làm, anh không nhớ sao?"

Bảo Sơn:

"Anh nhớ nhưng cho dù là nhớ, anh cũng không ngại cảm thấy em tốt.

Khóe miệng Bảo Châu nhếch lên, nói:

"Em vẫn luôn rất ưu tú"

Cô lại bắt đầu lên mặt rồi.

Bảo Sơn cảm thấy nếu có một từ có thể hình dung Bảo Châu, đó chính là khổng tước .

Bảo Châu chính là một con khổng tước.

Anh suy nghĩ miên man nhưng rất nhanh lại nói:

"Đi thôi, chúng ta không nói những chuyện này nữa, chuyện này trở về rồi bàn tiếp, nếu đã ra đây chơi thì phải chơi chứ Lông mi Bảo Châu run run:

"Chơi cái gì ạ?"

Bảo Sơn:

"Xe trượt băng em thấy thế nào? Chúng ta đi thuê một cái xe trượt băng, anh sẽ kéo em Ánh mắt Bảo Châu sáng lên, lập tức vỗ tay:

"Được thôi!"

Hai người nhanh chóng tìm đến một thiếu niên có cái xe trượt băng, dùng hai đồng tiền để thuê chiếc xe sử dụng nửa buổi chiều, thiếu niên kích động xoa tay, hắn còn có thể gặp được chuyện tốt như vậy ư? Mà Bảo Sơn cũng vui vẻ, cho dù chỉ làm người kéo xe nhưng người ngồi trên xe là Bảo Châu, anh cũng cảm thấy tâm trạng rất vui.

“Bảo Châu à em ngồi chắc nha, anh sẽ kéo nhanh lắm đó.

Bảo Châu:

"Ha ha ha ha! Anh đúng là khoác lác!"

“Anh chạy nhanh như bay luôn đó.

“Anh lại khoác lác nữa!"

Hai người chính là như vậy, lúc cần đứng đắn thì rất đứng đắn, nhưng nếu đã là chơi đùa thì cũng không nghĩ đến những chuyện khác, rất nhanh tâm trí bọn họ đều tập trung vào chiếc xe trượt băng, đây là lần đầu tiên Bảo Châu chơi cái này, cô vô cùng thích thú hò hét rất chói tai.

Bảo Sơn:

"Có phải em sợ rồi không?"

Bảo Châu:

"Chuyện này có gì đâu mà sợ ạ! Em là Điền Bảo Châu to gan đó nha.

Bảo Sơn:

"Ha ha ha ha! Anh không tin đâu.

“A! Trời ơi!"

Hai người nhanh chóng hòa vào niềm sung sướng chơi xe trượt băng, chơi đùa xong thì bộ dạng hai người lôi thôi không ra hình thù gì, quần áo không chỉnh tề, tóc tai bù xù, mặt mày đỏ bừng.

Nếu không biết còn tưởng bọn họ làm cái trò gì mà người không ra người.

Càng nhìn thấy bọn họ thì càng làm người ta liên tưởng tới bộ dạng của người bị chó rượt.

Chắc chắn là họ bị chó đuổi.

Tuy nhiên Bảo Châu lại rất hưng phấn, nói:

"Ái chà, sao trước kia chúng ta lại không biết đến trò chơi này?"

Bảo Sơn:

"Ở quê chúng ta không có nơi nào như thế này"

Ở quê bọn họ chỉ có lạch ngòi, mùa đông đóng băng rắn chắc, nhưng căn bản là không thể đứng trên đó được. Hơn nữa lúc ấy còn quá khó khăn, thời gian và công sức làm những việc này chi bằng dùng để đi nhặt củi, làm gì có ai có thời gian chơi cái này chứ?

Hơn nữa còn có một vài gia đình trong nhà chỉ có một cái quần, trời lạnh mấy đứa nhỏ không thể ra ngoài, lẽ nào không sợ bị đông cứng mà chết hay sao còn ra ngoài chơi?

Làm gì được giống như bây giờ, cuộc sống đã tốt hơn không ít, đặc biệt nơi này còn là thủ đô, điều kiện cũng tương đối tốt hơn nhiều, bọn nhỏ cũng có thể ra ngoài tìm trò vui chơi.

Anh nói:

"Ngày mai chúng ta lại đến đây đi"

Đôi mắt Bảo Châu sáng lấp lánh:

"Vẫn chơi cái này sao ạ?"

Bảo Sơn:

"Chúng ta thử trò khác xem sao?"

Bảo Châu:

"Chơi con quay thì anh thấy sao?"

Bảo Sơn:

"Nhìn có vẻ cũng không tồi"

Bảo Châu cười khanh khách:

"Vậy được thôi ạ ngày mai chúng ta lại tới.

Hai người nhanh chóng gia nhập đội ngũ “thiếu nhi”, dưới sự đề nghị của các bạn nhỏ thì họ biết được rất nhiều trò giải trí mới.

Hỏi: muốn làm bạn với các bạn nhỏ thì yêu cầu mấy bước?

Đáp: chỉ cần một bước, đó chính là bỏ tiền ra.

Ai nói trẻ con không biết được tầm quan trọng của tiền? Các bạn nhỏ đều biết hết đó.

Mấy ngày Bảo Sơn và Bảo Châu ăn tết tại đây, trẻ con cũng có thêm một khoản thu nhập nhỏ, đương nhiên Bảo Sơn và Bảo Châu cũng thu về thật nhiều kỷ niệm vui vẻ. Chẳng qua thời gian ăn tết thật ngắn ngủi, rất nhanh mọi người lại chuẩn bị rời đi. Lúc này Thích Ngọc Tú theo chân bọn họ cùng nhau về quê nhà, cô ấy phải đi về xử lý chuyện quyên tiền, còn Lý Kiến Kỳ sớm đã đi Thẩm Quyến, chuyện làm ăn bên đó cần phải có người quán xuyến.

Đến cả Bảo Sơn và ông nội Lôi thì bọn họ cũng không thể ở lại bên này lâu được.

Bảo Sơn bận rộn không thua kém Bảo Châu một chút nào.

Mọi người nhanh chóng từng bước bắt đầu một vòng công việc bận rộn trong năm mới.......

Thích Ngọc Tú về đến quê nhà, chuyện đầu tiên cần làm chính là đến gặp hiệu trưởng cấp ba của Bảo Châu, Bảo Châu đã liên hệ trước rồi, năm ngoái hiệu trưởng đã về hưu, vốn dĩ còn cảm thấy có chút mất mát, không ngờ lại được Bảo Châu tìm đến.

Tuy thầy không có năng lực làm tốt chuyện này nhưng người khác nguyện ý quyên tặng thì thầy cũng rất vui lòng bỏ ra một phần sức lực của mình.

Thích Ngọc Tú một mình trở về, nhưng vì Bảo Châu đã liên hệ trước rất nhiều lần nên chuyện bên này được xử lý vô cùng nhanh chóng. Về mặt tài chính đã được xử lý đúng chỗ, ví dụ như đại đội Được Mùa bọn họ, à không, hiện tại đã đổi tên thành thôn Được Mùa. Thôn Được Mùa là nơi đầu tiên được khởi công xây trường học.

Thích Ngọc Tú sắp xếp cháu ngoại trai là Thích Đại Bảo nhận đội công trình làm việc, tuy Thích Đại Bảo miệng lưỡi trơn tru nhưng là người không xấu, Thích Ngọc Tú tìm hắn kêu người đến làm việc, Thích Đại Bảo còn vô cùng vui mừng."