Không chỉ có thôn Được Mùa mà những thôn khác cũng như vậy, có nhiều người đều cảm thán năm đó tại sao mình không nhận nuôi Lôi Khải Uẩn. Nếu năm đó mình nhận nuôi đứa nhỏ này, hiện tại người phát tài có phải chính là mình rồi không?
Nghĩ như vậy xong trong lòng lại cảm thấy khó chịu.
Mặc dù bọn họ chỉ làm một chút “chuyện tốt” cho quê hương nhưng lại khiến bao nhiêu người phiền muộn và khó chịu.
Người có nhân phẩm tốt thì thật sự cảm thấy quá may mắn, địa phương bọn họ lại có được người tài ba như vậy; còn những người không muốn làm mà muốn hưởng thì lại chỉ cảm thấy tại sao mình lại không có được đứa con trai này.
Xây xong trường học ở thôn Được Mùa, Điền Cẩu Tử lại dẫn mọi người đến chỗ khác làm việc, tất cả đều chăm chỉ làm không hề lười biếng. Bởi vì có cơ hội “làm công” như vậy mà vô cùng vui mừng.
Thích Ngọc Tú cũng không ở lại bản địa, ở đây còn có hiệu trưởng và Thích Đại Bảo cho nên Thích Ngọc Tú cũng không lo lắng, cô lại trở về Thẩm Quyến, công việc ở đó còn đang chất đống rất nhiều.
Hơn nữa vốn dĩ Thích Ngọc Tú cảm thấy một trường học rất đắt giá, hiện tại xem yêu cầu chi phí rồi trong lòng cũng yên tâm hơn không ít.
Cô ấy đã nghĩ tới tặng thêm cho bọn nhỏ một ít đồ dùng học tập, không thể nói là giống trẻ con trong thành nhưng cũng hy vọng bọn họ có thể có nhiều cơ hội hơn một chút. Những đồ dùng học tập đó trong trường học ở thành thị thì không cần cô ấy phải lo nghĩ nhiều, nhưng ở nông thôn thì cô ấy hy vọng bản thân có thể hỗ trợ một ít trong khả năng cho phép.
Mặc dù Thích Ngọc Tú không thường xuyên ở bản địa nhưng cũng coi như là tự tay làm lấy, ví dụ như cũng cùng làm quyên tặng nhưng Bảo Sơn thì không trở về, anh ủy thác cho trợ lý của anh, trợ lý Ellen của anh tự mình lại đây, Ellen là người nước ngoài, phương thức làm việc cũng không tương đồng với trong nước, mọi việc đều phải chứng thực trên giấy tờ, các loại tiêu chuẩn cũng đều phải nói rành mạch, tuy không tự tay làm lấy nhưng các phương diện đều yêu cầu công khai minh bạch. Lần này bọn họ đầu tư một triệu sửa đường, trong đó bao gồm mấy đoạn đường, bao gồm đoạn đường đến công xã thôn Được Mùa; còn có đoạn đường sau núi nơi cha mẹ ruột Bảo Sơn ở thông đến công xã, đồng thời còn bao gồm đoạn đường từ công xã đến huyện thành và đoạn đường từ huyện thành đến thành phố, mấy con đường này đều thông nhau.
Hiện tại cũng có một vài đường quốc lộ nhưng Cát Tỉnh bọn họ là huyện thành vùng núi, thậm chí thành thị của bọn họ đều không phải tỉnh lị, cho nên đây là cống hiến tương đối lớn.
Còn Bảo Sơn quyên tặng tiền sửa đường, yêu cầu duy nhất chính là lập bia đánh dấu người quyên tặng.
Anh yêu cầu để tên bốn người quyên tặng, bà nội đã qua đời của anh, còn có cha mẹ ruột của anh và cha nuôi Điền Đại, tên thật là Điền Tư Duy.
Chút yêu cầu thế này đương nhiên không có ai là không đồng ý, đánh dấu người quyên tặng một cái là lập tức nhận được một triệu tiền quyên tặng sửa đường, như thế này thì ai mà không làm cơ chứ. Phải biết rằng tài chính thu vào trong một năm của thành phố bọn họ còn không biết có nhiều hơn con số đó không.
Đây chính là cấp địa phương làm chuyện tốt, người ta hay nói rằng nếu muốn giàu có thì trước tiên phải sửa đường, câu này không hề sai một chút nào.
Từ trên xuống dưới không người nào là không biết. Như vậy có nhiều người ra sức tranh giành nhau để sửa một cái đường bộ. Ngoài ra con đường này có thể mang đến sức cạnh tranh cho địa phương bọn họ, còn tạo cho bọn họ nhiều cơ hội việc làm, tuy không lâu dài nhưng cũng giúp cho rất nhiều người kiếm được tiền. Rốt cuộc thì công trường cần người, sửa đường cũng cần phải có công nhân.
Hơn nữa hiện tại cũng không có ai làm quyên tặng cho nên Lôi Khải Uẩn và nhà họ Điền làm như vậy, thành phố mạnh mẽ tuyên truyền cũng chỉ hy vọng có thể lôi kéo một vài người bản địa làm theo. Cố gắng cống hiến vì quê nhà.
Hiện tại hầu hết cá nhân đều có tiền lương bốn năm chục còn tiền vạn thì rất hiếm thấy, nhắc tới chuyện này mỗi người đều rất hâm mộ. Mà lại có người quyên tặng nhiều như vậy, gì mà ba trăm ngàn tiền xây trường học, một triệu tiền sửa đường.
Con số này đều khiến cho người ta cảm thấy rất ảo diệu.
Chuyện này thật sự quá sức tưởng tượng mà!
Tuy khó có thể tưởng tượng nhưng lại khiến mọi người cảm thấy kích động, rốt cuộc thì địa phương khác không có được chuyện tốt như vậy nhưng chỗ bọn họ thì lại có! Mà người lợi hại như vậy lại sinh ra từ chỗ bọn họ.
Mặc dù mọi người ai cũng biết Điền Tư Duy, nhưng mọi người đều biết người này đã sớm không còn nữa, điều tốt này là do vợ và con cái của người này làm.
Một ít người còn cảm thán tuy người này đã sớm đi rồi nhưng cũng thật là Người bình thường khi người thân ra đi rồi, vợ còn trẻ tuổi như vậy thì có mấy ai không tái giá đâu.
Còn Thích Ngọc Tú không chỉ không tái giá mà còn mở xí nghiệp nổi tiếng, con cái cũng đều có tiền đồ. Như thế làm sao không khiến người ta hâm mộ cho được.
Con người chính là kỳ quái như vậy, Điền Đại rõ ràng đã sớm đi rồi, mọi người trước kia đều luôn miệng nói mệnh của người này không tốt nhưng hiện tại thì mọi người lại bảo mệnh người này tốt.
Còn có nhiều người đều cảm thán thôn núi này thật may mắn, thậm chí Lôi Khải Uẩn còn chưa từng ở đó, anh lại nguyện ý giúp đỡ người trong thôn.
Người trong thôn cũng ngượng ngùng nhưng bản thân Bảo Sơn có ý nghĩ của riêng mình.
Mặc kệ bản thân anh có ở trong thôn này hay không, năm đó bà nội anh có thai đi đến nơi này. Sau này cha mẹ anh không còn nữa, trong thôn cũng không có họ hàng gần."