Bí Mật Trên Đỉnh Núi

Chương 656: Bí Mật Trên Đỉnh Núi



Thật ra anh muốn ở nhà với Bảo Châu hơn.

Nhưng hiện thực lại không cho phép.

Chẳng qua Bảo Sơn phát động mọi người lôi kéo, Bảo Châu không còn cách nào khác nên cuối cùng cũng bị kéo theo.

Những người này không một ai là đáng tin cậy hết mà Bảo Sơn không đáng tin cậy, Bảo Nhạc cũng không đáng tin cậy, còn có anh họ Tế Ninh, cả đám người này đều không để cho cô ngủ nướng, cuối cùng sau năm lần bảy lượt lôi kéo, Bảo Châu đành phải cùng mọi người ra ngoài.

Hừ.

Cô cũng tức giận rời giường.

Nhưng mà cái miệng thì chê nhưng bản thân lại vô cùng thích thú.

Tuy cô biểu hiện cực độ là không muốn mùa đông dậy sớm ra ngoài nhưng khi đi cùng mọi người, Bảo Châu lại vui vẻ, mi mắt cong cong hết cả lên. Mặc dù đã tới đây rồi nhưng cảm giác lại không còn như lúc ban nãy ở nhà nữa.

Bảo Sơn cảm thấy lần này anh kéo Bảo Châu ra khỏi nhà đúng là rất đúng đắn, anh chụp cho Bảo Châu thật nhiều ảnh, tấm nào cũng đặc biệt đáng yêu.

“Bảo Châu em xem này"

“Bảo Châu đưa tay cho anh......"

“Bảo Châu..."

Bảo Nhạc:

"Anh là người quay phim chuyên dụng cho chị Bảo Châu sao ạ?"

Bảo Sơn xua tay, làm ra bộ giống như đuổi ruồi bọ:

"Chuyện yêu đương này em không hiểu được đâu."

Bảo Nhạc:

Không hiểu thì đúng là không hiểu nhưng bị xua đuổi như vậy thật là muốn đánh hai người này mấy cái mà!

Mấy năm nay Bảo Châu đều ở thủ đô, cô rất ít khi trở về, mỗi năm chỉ trở về có một lần để tảo mộ cho nên cũng không quá thân thuộc với người trong nhà. Đặc biệt là với mấy đứa cháu nhỏ, hầu như cô chưa từng tiếp xúc qua.

Một năm gặp có một lần, cho dù có gặp lại cũng không nhớ nổi hình dạng của bọn chúng trông như thế nào.

Cũng nhờ lần này đi ra ngoài chơi cùng nhau nên mọi người đã nhanh chóng trở nên thân thuộc với nhau.

Một đám trẻ con ríu ra ríu rít, nhỏ nhất là hai đứa con sinh đôi của Điềm Nữu, hai đứa nhỏ này mới gần hai tuổi nên được cha mẹ bế trên tay, tròng mắt cứ di chuyển nhìn ngó xung quanh. Lớn hơn một chút chính là con của Tế Ninh, cũng gần ba tuổi, đứa nhỏ này bị cha bế, giãy giụa muốn tụt xuống dưới để chạy nhảy.

Đôi khi di truyền là rất quan trọng.

Quan hệ của Tế Ninh và nhà dì hai người tốt nên con của Tế Ninh cũng ôm chân Bảo Châu không buông, kêu:

"Cô ơi cô đẹp lắm."

Đôi mắt to đen nhánh giống như quả nho, liên mồm khen ngợi khiến cái đuôi Bảo Châu cũng phải nâng lên, cô kiêu ngạo:

"Anh nhìn này, đứa bé này lớn lên thật là đáng yêu.

“Đây là kẹo để dành cho cô."

Bảo Châu cảm động muốn khóc, đứa trẻ này đúng thật là ngoan ngoãn.

Tế Ninh: Em vậy mà lại tin mấy lời trẻ con nói, con nhà anh không đáng tin cậy vậy đâu. Ngày mai nó gặp được chị đẹp khác thì sẽ lập tức không để ý tới em nữa.

Bảo Châu:

"Anh thật là kì cục mà

Tế Ninh:

Bảo Châu:

"Các bạn nhỏ có muốn ăn kẹo hồ lô không? Chị mua cho các em kẹo hồ lô được không?"

“Dạ!” Tiếng đám trẻ vang lên.

Nếu không biết còn tưởng bọn họ là một đoàn du lịch.

Rốt cuộc mỗi nhà này từ lớn đến nhỏ đều có không ít người.

Bảo Châu cười nói:

"Để chị đi mua nhé"

Bảo Sơn:

"Chúng ta cùng đi nha Anh quay đầu lại nhìn Quan quản gia nhờ chăm sóc ông nội, yên tâm đi theo Bảo Châu, trước kia trên đường không có bán mấy thứ này nhưng hiện tại cuộc sống đã tốt hơn nên đã có những người buôn bán nhỏ, nhờ vậy mà cũng thuận tiện hơn nhiều.

Bảo Sơn và Bảo Châu đi cùng nhau, anh cầm tay cô, Bảo Châu mang bao tay, nhẹ nhàng trêu chọc:

“Cái anh nắm chính là bao tay.

Bảo Sơn:

"Vậy anh cũng vui rồi"

Khóe miệng anh khẽ cười, nói:

"Ở bên cạnh em thì cho dù có thế nào cũng đều là hạnh phúc cả."

Lông mày Bảo Châu đều dựng ngược cả lên, Bảo Sơn mỉm cười nói:

"Khung cảnh ở đây thật là náo nhiệt"

Bảo Châu khẽ dạ một tiếng, nói:

"Chúng ta có tổng cộng bao nhiêu người nhỉ?"

Bảo Sơn:

"Chắc khoảng 40 người chăng?"

Bảo Châu cười khanh khách:

"Vậy xem ra chúng ta phải bao hết kẹo hồ lô rồi.

Bảo Sơn liếc mắt xem xét, nói:

"Còn không biết họ có đủ bán hay không Hai người nhanh chóng thanh toán tiền, một chỗ bán đúng thật là không đủ, cũng may người bán kẹo hồ lô tinh ý, hắn lập tức nói:

"Bạn của tôi bán ở bên cạnh, đợi tôi kêu hắn. Hắn chạy nhanh như bay mà không sợ Bảo Sơn với Bảo Châu lấy đồ của hắn chạy mất. Bảo Châu cười tủm tỉm:

"Như thế này có phải quá tin tưởng chúng ta rồi không?” Bảo Sơn vuốt mũi cô, nói:

"Bé ngốc à, kẹo hồ lô chúng ta đều mua hết rồi, một cái gậy gỗ cắm kẹo hồ lô như vậy cũng không đáng lấy đi. Hắn cũng không ngốc mà làm vậy đâu. Với lại chúng ta có tiền mua nhiều kẹo hồ lô như vậy thì còn để ý đến chút đồ như vậy sao?"

Bảo Châu giẫm chân anh, lẩm bẩm:

"Anh dám ghét bỏ em.

Bảo Sơn:

"Làm sao anh có thể ghét bỏ em được chứ"

Anh cúi đầu nhìn cô, trong lòng cảm thấy vui mừng, Bảo Sơn đưa tay nhẹ nhàng phủi bông tuyết trên mũ cô, nói:

"Có lạnh lắm không? Nếu lạnh thì anh mua khoai lang nướng cho em.

Đôi mắt Bảo Châu cong cong lên, nói dỗi:

"Chúng ta ăn cơm rồi mà.” Bảo Sơn cũng cười, nói:

"Đồ ăn vặt với món chính không có liên quan” Hai người nhớ đến lúc còn nhỏ, nhịn không được mà cùng bật cười, khi còn nhỏ bọn họ đều như vậy, rõ ràng đã ăn no nhưng vẫn có thể ăn đồ ăn vặt, thật giống như bụng trẻ con có thể co giãn.

“Anh cũng muốn mua cho em sưởi ấm tay, cũng không nhất định phải ăn, đợi đến khi không còn ấm nữa thì bỏ” “Lãng phí đồ ăn như vật là không được đâu.

Bảo Sơn nói:

"Không lãng phí chút nào, em có tin không nếu em bỏ đi không ăn thì nhất định sẽ có người ăn. Anh bật cười:

"Tuyệt đối sẽ không lãng phí đâu.

Lông mày Bảo Châu lại dựng ngược lên, nói:"