Bí Mật Trên Đỉnh Núi

Chương 655: Bí Mật Trên Đỉnh Núi



Ông Lôi:

"Khải Uẩn bọn họ......"

Thích Ngọc Tú:

"Chơi mạt chược rồi, tôi đỡ ngài qua xem.

Ông Lôi:

"Được"

Thích Ngọc Tú:

"Nhưng mà tôi phải nói trước với ngài, mấy đứa này mà chơi bài là không nên đầu a."

Ông Lôi:

"? ??"

Thích Ngọc Tú:

"Ngài không biết đâu, bọn họ lải nha lải nhải suốt thôi.

Nói là nói như vậy nhưng Thích Ngọc Tú lại cười, cô cũng không coi đó là chuyện gì phiền phức, ngược lại cảm thấy rất náo nhiệt.

Ông Lôi:

"Khải Uẩn cũng như vậy sao? Không phải nó rất trầm ổn bình tĩnh sao? Sao nó lại có thể chơi thua được chứ?"

Người này mặc kệ là gặp phải chuyện gì đều ít khi nói cười, vẻ ngoài trông vô cùng bình tĩnh.

Hơn nữa Khải Uẩn rất thông minh, mấy lão già bọn họ đôi khi cùng nhau đánh bài, Khải Uẩn còn xem giúp họ, như vậy có thể nhìn ra anh rất lợi hại.

Khóe miệng Thích Ngọc Tú run rẩy một chút:

"......

Cô ấy nói:

"Ngài đúng là rất xem trọng nó.

Bảo Sơn rất lợi hại nhưng Bảo Châu và Bảo Nhạc cũng không kém. Hơn nữa bọn họ đều cùng nhau lớn lên, ăn ý lại hiểu biết lẫn nhau, vậy đương nhiên là sẽ “giết nhau” lợi hại. Đánh bài Poker họ còn nói nhiều, nếu là chơi mạt chược thì mỗi người đều muốn thắng, Thích Ngọc Tú có thể dự đoán được người đáng thương chỉ có mình Lý Kiến Kỳ. Quả nhiên cô ấy vừa mới rời khỏi trong chốc lát thì khi trở về đã thấy Lý Kiến Kỳ thua ba lần.

Thích Ngọc Tú:

"...... Quả nhiên.

Lý Kiến Kỳ: Đây là tại sao chứ? Nhưng mà cũng may ở đây còn có một Lý Kiến Kỳ không tồi nên mọi người chơi vô cùng náo nhiệt. Ăn tết mà tất nhiên là phải náo nhiệt như vậy mới thú vị.

“Buổi chiều các em tính làm gì?"

“Mua pháo đốt ạ. Bảo Sơn, Bảo Châu và Bảo Nhạc đồng thanh đáp lời.

Mấy người bọn họ nghĩ đến khi còn nhỏ ăn tết đốt pháo, nhịn không được mà nở nụ cười, lúc ấy bọn họ chỉ có thể lén lút, bây giờ thì không cần nữa.

Bảo Châu:

"Em đã mua rất nhiều nhưng em cảm thấy vẫn không đủ.

“Chúng ta lại đi mua thêm"

“Được ạ."

Trước kia cách đây vài thập niên, lúc ông Lôi ăn tết thì căn bản đều cô đơn quạnh quẽ, tuy bọn họ đều là người Trung Quốc nhưng mấy đứa con đều lớn lên ở nước ngoài, chúng cũng không coi trọng Tết Âm Lịch nên chỉ gặp mặt một lát là lại đi mất, bọn họ chỉ thích vui chơi với bạn bè của mình.

Nhưng lần này tới đây ăn tết, vốn dĩ ông Lôi chỉ muốn cho cháu trai vui vẻ nhưng lại không nghĩ tới, bản thân ông cũng vui sướng chẳng kém gì Bảo Sơn.

Năm mới là ngày lễ rất quan trọng, nhà nhà đều vô cùng náo nhiệt, mấy ngày nay ông cũng đã học theo không ít, vốn dĩ ông cho rằng bản thân phải quên đi những việc phải làm trong ngày Tết Âm Lịch, càng không cảm nhận được mùi vị của năm mới.

Nhưng bây giờ đây hồi ức đã lập tức quay trở lại.

Ông cảm thấy ăn tết quả nhiên là thời khắc vui sướng nhất trong một năm.

Lúc bọn họ ở nước ngoài không có dán giấy đỏ trên song cửa sổ, càng không nấu cá hay cắt trái cây Đến nỗi đốt pháo và chơi mạt chược xem liên hoan tiệc tối Tết Âm Lịch thì cũng không có. Mà mấy đứa trẻ này cứ ríu ra ríu rít, còn đi ra ngoài đốt pháo càng khiến ông cảm thấy sung sướng cực kỳ.

Ông thích nhất là náo nhiệt như vậy.

Đừng nói là ông Lôi mà ngay cả lão Quan – quản gia của ông cũng như vậy, vui đến nỗi cười không khép miệng được, khóe miệng nhếch lên mà không hạ xuống được, quả thật là cực kỳ vui vẻ.

Như vậy mới đúng là ăn tết chứ.

Năm mới này nhà bọn họ thật sự cực kỳ náo nhiệt, vốn dĩ mấy mẹ con Thích Ngọc Tú ở nhà, tuy cũng náo nhiệt nhưng lại ít người. Nhưng năm nay thì đã khác, nhà họ có rất đông người, đợi đến sáng thứ sáu còn có cả nhà anh cả, cả nhà Thích Ngọc Linh thêm cả nhà Đại Sơn đều tới rồi, lúc đó sẽ càng náo nhiệt hơn nữa.

Tuy cùng ở trong nhà không được rộng rãi thoải mái nhưng mọi người hoàn toàn không muốn đến ở khách sạn, như vậy cũng rất tốt thôi, bởi vì làm gì có nơi nào náo nhiệt hơn ở nhà? Chật chội một chút cũng không sao, mọi người đều không thèm để ý tới điều đó, Bảo Châu cũng không thèm để ý. Đã lâu rồi cô không ngủ cùng mẹ, bây giờ được ngủ cùng mẹ rồi cảm giác cũng rất tuyệt.

Tuy ông Thích và bà Thích còn có cả nhà em trai út cũng chưa tới nhưng hai vợ chồng Thích Đại Bảo đã cùng nhau tới đây, bọn họ không phải lần đầu tiên đến đây, trước kia đã từng tới thủ đô để chữa bệnh vô sinh rồi.

Vợ Đại Bảo là một người cần mẫn nên vừa mới tới đã phụ giúp làm việc, mặc dù cũng không cần cô ấy phải tự mình bắt tay vào làm vì dù sao ở đây cũng có rất nhiều người.

Nhà bọn họ chỉ có một mình dì Trương, nhưng bởi vì mọi người đều hỗ trợ nên cho dù có đông người thì thật ra cũng không có gì rối ren. Ngược lại là vô cùng náo nhiệt, mặc dù trời lạnh nhưng cũng không thể ngăn cản mọi người đi ra ngoài, người nhà anh cả sáng sớm còn đi xem kéo cờ.

Bảo Châu:

"...... Con không đi, đánh chết cũng không đi đâu ạ."

Ngày mùa đông Bảo Châu không thể nào dậy nổi lúc rạng sáng 3,4 giờ cho nên nhiệm vụ dẫn mọi người ra ngoài này đã được giao cho Bảo Nhạc.

Bảo Nhạc:

"Tại sao mọi chuyện đau thương đều là con gánh vậy chứ?"

Cũng may trường luyện thi còn có xe buýt nên có thể đưa mọi người đi, nếu không sẽ càng thêm phiền phức.

Ngay cả ông Lôi cũng cảm thấy hứng thú, sáng sớm ông vui vẻ đi theo mọi người lên xe, không hề có một chút biểu hiện khôn khéo nào bên ngoài, thoạt nhìn chính là nụ cười ngây ngô của một cụ ông. Còn người Đông Bắc ít nhiều đều có chút dễ làm quen cho nên rất nhanh mọi người đều đã thân thiện với ông Lôi và quản gia.

Dù sao thì ông Lôi cũng đã lớn tuổi, sức khỏe không được tốt nên Bảo Sơn cũng đành phải đi theo cùng."