"Đây là anh sử dụng lại tài nguyên, một chút cũng không dám lãng phí."
Bảo Châu:
"Ha ha."
Bảo Sơn:
"Em mà cười anh là anh sẽ bị tổn thương đó.
Anh tiến sát lại:
"Phải lại gần nhau một chút mới có thể giảm bớt được cảm giác tổn thương này"
Bảo Châu trợn mắt:
"Anh điên rồi sao? Anh có biết đang ở trước mặt mọi người không hả?"
Bảo Sơn trả lời đúng lý hợp tình:
"Không phải anh nói bây giờ chúng ta có thể về nhà...... Nha Anh lại bị giẫm chân, anh nói:
"Bảo Châu thân yêu à, em đang mưu sát chồng mình sao?"
Bảo Châu đỏ mặt:
"Anh im lặng chút đi!"
Cô ngẩng đầu, nói to:
"Ai là vợ của anh chứ hả?"
Bảo Sơn nựng khuôn mặt cô, nói:
"Em đó.
“Khụ khụ, khụ khụ khụ!” Khuôn mặt Bảo Châu ửng đỏ, cô hờn dỗi:
"Anh im lặng cho em"
Bảo Sơn đang muốn tiếp tục nói cái gì đó thì thấy ông cụ bán kẹo hồ lô đã lôi kéo một ông cụ khác lại đây, Bảo Sơn mua hết tất cả hồ lô của hai người. Hai người vui mừng liên tục nói cảm ơn không ngớt.
Chỉ biết cảm thán rằng hôm nay quá may mắn, đúng là một ngày tốt lành.
Bây giờ kẹo hồ lô không có nhiều loại, đa số đều là sơn tra nhưng như vậy cũng đủ khiến mọi người vui vẻ, mỗi người một cây kẹo hồ lô, còn dư lại ba cây.
Bảo Châu:
"Ai còn muốn ăn nữa không? Ở đây vẫn còn nè"
Vợ Văn Tử:
"Chị muốn, chị muốn Bảo Châu:
"Đây đây... em đều cho chị tất.
Vợ Văn Tử được thêm ba cái nên vui mừng mặt mày hớn hở.
Chỉ cần không ở trước mặt cô làm trò quỷ, cô sẽ mặc kệ người này có phải ham muốn lợi nhỏ hay không, mà thoạt nhìn anh họ Văn Tử này đúng là có thể quản được vợ, Bảo Châu cảm thấy anh họ Văn Tử của cô cũng có chút hung dữ, tuy nhiên cũng may là bọn họ không sống cùng nhau cho nên không sao cả.
Bảo Châu:
"Con còn định mua khoai lang nướng, mọi người có ai muốn ăn không?"
Dì cả cho rằng cô ăn không no:
"Bảo Châu à, cháu ăn không no à?"
Bảo Châu:
"... Cháu thèm thôi ạ...
Thích Ngọc Tú không muốn ăn nữa vì khi còn nhỏ cô ấy đã ăn rất nhiều, vậy nên sau này cuộc sống tốt hơn rồi thì cô ấy không hề thích ăn khoai lang nướng nữa. Nhưng trẻ con thì không biết đói no nên lập tức kêu lên muốn ăn.
Trẻ con cũng không hiểu nhiều đạo lý lớn như vậy nhưng trẻ con lại có trực giác như động vật, bọn chúng thấy Bảo Châu dẫn bọn họ đi đốt pháo hoa, lại mua cái này cái kia cho bọn họ ăn nên lập tức coi cô là người tốt nhất, Bảo Châu càng được yêu thích nhiều hơn trong mắt bọn nhỏ.
Bảo Châu:
"Em đúng là biết cách làm cho người ta yêu thích.
Bảo Sơn:
"Mau đi thôi, chúng ta đi mua khoai lang nướng"
Bảo Châu bất động:
"Vậy anh đi đi, em không đi đâu. Em muốn ăn cái có sẵn.
Bảo Sơn giữ chặt cổ tay của cô, nói:
"Không được không đi mà, em đi cùng anh đi"
“Kinh chưa kìa, bây giờ anh còn biết ép buộc em đi mua đồ......"
Hai người ríu rít như học sinh tiểu học, đứa này chọc đứa kia một chút, đứa kia lại chọc đứa này một chút rồi cùng nhau cười, cả hai tinh thần phấn chấn đi mua khoai lang nướng. Bảo Nhạc chân thành cảm thán:
"Sao em cứ cảm thấy từ sau khi yêu đương thì hai người họ đều ấu trĩ hơn trước rất nhiều. Trước kia đều là người trầm ổn, hiện tại chẳng khác nào mấy đứa trẻ lớp lá.
Tế Ninh:
"Cẩu độc thân như em không hiểu được đâu. Em bế con giùm anh một lát, anh cũng muốn chụp cho vợ anh mấy kiểu ảnh"
Bảo Nhạc:
Cậu mới vừa chăm sóc cháu ngoại trai, chỉ trong chốc lát lại có thêm hai đứa trẻ tới đây, cậu phiền muộn thở dài nhìn trời.
Cẩu độc thân đã là rất thảm rồi, tại sao mấy người có người yêu còn muốn bắt nạt người ta như vậy?
Thật đúng là quá đáng mà.
Cậu chia mấy đứa trẻ thành đội nhỏ, nói:
"Mấy đứa không được chạy lung tung, bị bắt đi là không tìm được đường về nhà đâu. Phải đoàn kết với nhau rồi ở bên cạnh người lớn đó nha.
Mấy đứa trẻ kêu lên:
"Dạ"
Bảo Nhạc:
"Đúng là đau đầu mà"
Chẳng qua vừa rồi mấy đứa trẻ còn ngoan ngoãn đồng ý nhưng khi nhìn thấy Bảo Châu đem khoai lang nướng về, tất cả đều thét lên chói tai rồi chạy vọt qua đó......
Bảo Nhạc:
"Đúng là khiến người khác buồn sầu mà?
“Điền Bảo Nhạc Bảo Nhạc nghe thấy một giọng nữ, cậu liền quay đầu nhìn lại, thế mà lại là người quen, chính là Lâm Tiếu Tiếu ở nhà xuất bản, còn có cha mẹ cô ấy bên cạnh.
Cô ấy tò mò nhìn thấy bên này vô cùng náo nhiệt, cười nói:
"Cả nhà mọi người cũng ra đây chơi à?"
Bảo Nhạc ừ một tiếng, chào chú và dì, ngay sau đó nói:
"Cô đây là...” Lâm Tiếu Tiếu cười sang sảng:
"Chúng ta đi làm sớm, tôi đã sớm trở lại, cha mẹ tôi cũng cùng tôi tới đây, đúng lúc chúng tôi ra ngoài đi dạo, không ngờ lại gặp được cậu. Nhà cậu đông họ hàng thân thích như vậy sao?"
Bảo Nhạc cười:
"Đúng vậy! Chị gái tôi ở bên kia, cô có muốn qua chào hỏi một tiếng không?"
Lâm Tiếu Tiếu lắc đầu:
"Tôi không muốn ảnh hưởng mọi người đang chơi đùa vui vẻ đâu, đúng thật là có rất nhiều trẻ con nha.
Bảo Nhạc thấp giọng:
"Trông trẻ con đúng là quá khổ"
Lâm Tiếu Tiếu ngẩn người ra, ngay sau đó cười xán lạn, gật đầu:
"Tôi cũng thấy vậy, trước kia lúc ăn tết, trẻ con hàng xóm cũng tới, tôi đều cảm thấy quá ồn ào......"
Hai người cùng đồng thành:
"Thật khiến người ta đau đầu.
Nói xong hai người bắt tay nhau, lặng lẽ cười ha ha ha.
Cha Lâm, mẹ Lâm:
"? ??"
Thích Ngọc Tú đứng xa xa:
"? ??"
Còn trong lòng Bảo Nhạc và Lâm Tiếu Tiếu thì xúc động cười khổ, bọn họ thích trẻ con hiểu chuyện chứ không thích trẻ con quậy phá.
Hai người trao đổi ánh mắt, Lâm Tiếu Tiếu:
"Hẹn gặp lại sau nhé"
Bảo Nhạc cũng vẫy tay chào tạm biệt.
Tình cờ gặp nhau rồi nhanh chóng cách xa, sau khi tất cả mọi người lên xe, dì cả bắt đầu:"