Bí Mật Trên Đỉnh Núi

Chương 645: Bí Mật Trên Đỉnh Núi



"Ông cho rằng cháu mới đến đây nên cháu còn chưa hiểu hết được nhiều người đâu. Bảo Sơn mỉm cười:

"Cháu muốn kiếm nhiều tiền nên sẽ phải luôn cẩn thận, hơn nữa cháu biết những điều đó đều không được xem là bí mật. Người khác không biết là do kiến thức của bọn họ không đủ, căn bản không biết cần loại vật liệu nào. Có thể sẽ có người biết nhưng bọn họ cho rằng là mình có rồi nên cũng không đi xem thử coi thứ này có phải thật sự tồn tại hay không. Cháu cũng chỉ là đánh cược nhưng cháu đánh cược với xác suất ít nhất là có chín phần thành công” Đương nhiên những lời này chỉ có thể nói trên miệng.

Có ai nghĩ là bọn họ đã từng xem qua một bộ phim Hongkong tên là Thời đại lớn đâu chứ? Chính vì xem bộ phim Hongkong này mà anh và Bảo Châu đã dành thời gian nghiên cứu sự phát triển của cổ phiếu trong mấy năm nay. Những thứ đó bây giờ đều có thể sử dụng được, anh chưa làm thử nhưng anh biết là nhất định sẽ phát triển.

Tuy Bảo Sơn biết hướng phát triển nhưng lại không mù quáng ỷ lại vào ký ức, anh sẽ tìm được bằng chứng khác để chứng minh cho kết luận này.

Rốt cuộc thì Chiêu Đệ có thể trọng sinh, chuyện khác cũng không hẳn là không có khả năng thay đổi, cho nên mặc dù anh biết bất luận có chuyện gì thì đều sẽ không dựa vào ký ức mà làm việc. Nhưng những lời này Bảo Sơn khẳng định là không thể nói ra, anh chỉ có thể đem phân tích của mình nói cho ông nội nghe, ông Lôi gật đầu, khen:

"Cháu làm việc như vậy làm cho ông rất yên tâm"

Ông đã ở từng tuổi này rồi nên kỳ thật không mấy tin tưởng vào cổ phiếu. Nhưng Bảo Sơn cho ông biết chuyện anh làm không phải là hành vi đầu cơ mà là thật sự tham khảo các loại số liệu rồi phân tích.

Như vậy trong lòng ông Lôi cũng yên tâm vài phần.

Ông nói:

"Được rồi, sau này khi nào cháu bán tháo thì cứ nói với ông"

Bảo Sơn gật đầu:

"Dạ"

“Cháu không đầu cơ làm bậy là ông an tâm rồi"

Bảo Sơn:

"Ông nội à, cháu và Bảo Châu đã nói qua với nhau, bọn cháu đều phải nỗ lực để so thử xem ai giỏi hơn. Cháu sẽ không để mình rơi vào hoàn cảnh nan giải đâu. Mà hiện tại cháu kiếm được nhiều cũng không tượng trưng cho việc cháu giỏi hơn Bảo Châu. Chỉ có thể nói cháu có hoàn cảnh và cơ hội nhiều hơn cô ấy. Bọn cháu so thử xem bản thân làm được bao nhiêu cho nên cháu sẽ nỗ lực hết mình nhưng cháu sẽ không làm bậy?

Anh và Bảo Châu đều phấn đấu nhưng phương hướng phấn đấu hoàn toàn không giống nhau, đương nhiên cũng là vì bọn họ ở trong hai hoàn cảnh khác nhau. Cho nên không thể đi cùng một con đường nhưng cũng không có gì là sai, mọi người đều rất nỗ lực cả. Anh mỉm cười:

"Bảo Châu của cháu rất lợi hại cho nên cháu càng phải cố gắng thật nhiều.

Phong cách của Bảo Sơn và Bảo Châu hoàn toàn khác nhau.

Bảo Châu là một người yêu thích học tập, cô luôn muốn bản thân phải chăm chỉ và cố gắng tiến về phía trước, khát vọng cống hiến cho tổ quốc; còn Bảo Sơn coi trọng nhất là cổ phiếu, sự giàu có. Bọn họ hoàn toàn khác xa nhau về phong cách.

Nhưng hai người bọn họ mặc kệ hoàn cảnh và phong cách có khác nhau tới cỡ nào thì chỉ cần bọn họ được ở bên nhau đó mới là điều hạnh phúc nhất.

Thời gian chính là thứ trôi qua nhanh nhất, giống như vừa mới chớp mắt cái đã đến năm 84, hiện tại cứ năm này lại phát triển nhanh chóng hơn năm trước, cách đây hai ba năm thì mọi người còn khinh thường những cá nhân đầu cơ trục lợi.

Còn hiện tại thì đã khác rồi.

Ngược lại thời gian trôi qua thì mọi người đều cảm thấy rằng chỉ có kiếm tiền mới chính là điều đáng quan tâm nhất.

Trước kia dù có nhiều tiền thì vẫn có một vài thứ không thể mua được bằng tiền, tuy cũng có chợ đen nhưng không phải đều có đầy đủ mọi thứ, hơn nữa giá cả ở chợ đen cũng vô cùng cao. Nhưng mà hiện tại chỉ cần có tiền thì cái gì cũng có thể mua được, mặc dù có các loại phiếu định mức nhưng cơ bản đều không được sử dụng nhiều cho lắm.

Ngay cả Cung Tiêu Xã cũng có thể không cần đến phiếu định mức, dĩ nhiên hoàn cảnh hiện tại đã thay đổi nên quan niệm của mọi người cũng lập tức thay đổi.

Hiện tại làm buôn bán kiếm tiền đã không phải là ngành sản xuất bị người ta khinh thường. Đôi khi còn nhận được ánh mắt hâm mộ lẫn ghen ghét của người khác. Tết năm nay gia đình Bảo Châu muốn chuẩn bị thật nhiều thứ, bởi vì năm nay Bảo Sơn và ông nội của anh cũng dự định đến đây ăn tết cùng bọn họ.

Mà năm nay công việc làm ăn của Thích Ngọc Tú ở bên kia cũng khuếch trương thêm nên tương đối bận rộn, cô ấy không thể ném hết toàn bộ công việc cho một mình Lý Kiến Kỳ, vậy nên Thích Ngọc Tú bắt buộc phải về muộn một chút, điều này khiến cho Bảo Châu và Bảo Nhạc lại bận rộn thêm gấp đôi.

Bảo Châu:

"Chị đúng là khổ quá mà."

Bảo Nhạc oán than:

"Rõ ràng là em khổ hơn.

Chị em bọn họ là muốn diễn xem ai vất vả hơn ai sao?

Hai người nhìn nhau không nói gì, đồng thanh bật khóc oa oa, khóc oa oa xong rồi thì vẫn phải quay lại với công việc, Bảo Châu chân thành nói:

"Chị dự định tìm một trợ lý để có thể sắp xếp mấy chuyện sinh hoạt"

Như vậy ít nhất cuộc sống sinh hoạt của cô sẽ không bị những việc này trì hoãn, cô vừa nói như vậy xong thì Bảo Nhạc lập tức kêu lên:

"Em cũng muốn nữa.

Bảo Châu giương mắt nhìn về phía Bảo Nhạc, Bảo Nhạc suy nghĩ một chút, một giây sau lập tức tự mình phủ định, nói:

"Nghĩ lại thì em nên từ bỏ, em và chị căn bản không giống nhau.

Bảo Châu:

"

Cô hỏi:

"Vậy em tốt nghiệp xong thì có kế hoạch gì không, tốt nghiệp rồi vẫn làm cùng chị hay là có tính toán cho riêng mình?"

Cô nghĩ như vậy cũng tốt, nếu em trai Bảo Nhạc có chủ ý của riêng mình, như vậy cô sẽ không ngăn cản Bảo Nhạc. Nhưng nếu Bảo Nhạc muốn làm việc cùng cô thì như vậy Bảo Châu cũng rất vui, bọn họ song kiếm hợp bích, họ nhất định là thiên hạ vô địch."