Bí Mật Trên Đỉnh Núi

Chương 646: Bí Mật Trên Đỉnh Núi



Nói thật lòng thì Bảo Châu và Bảo Nhạc cùng nhau làm việc, so với cô và bạn trai Bảo Sơn cùng nhau làm thì tốt hơn nhiều.

Vì sao ư?

Còn không phải vì Bảo Nhạc là em trai sao? Cậu sẽ nghe theo ý tưởng của cô nhưng cũng sẽ nói ra ý nghĩ của riêng mình, hai người sẽ cùng nhau bàn luận. Nhưng Bảo Sơn thì không như thế, Bảo Sơn luôn đứng về phía Bảo Châu vô điều kiện, dù như vậy thì công việc cũng được đẩy mạnh mau chóng.

Nhưng Bảo Châu không thể xác định được những ý tưởng của cô có lý trí quá hay không? Bởi vì chỉ cần là cô có vấn đề, phán đoán của cô xuất hiện sai lầm thì đó chính là điểm chí mạng. Bảo Sơn lúc nào cũng chỉ biết đồng ý với cô, như vậy thì sẽ không thể sửa lại cho đúng. Trong điều kiện này thì trong lòng Bảo Châu hiểu rất rõ, cô không thích hợp làm việc cùng Bảo Sơn, nhưng cô thích hợp làm việc cùng Bảo Nhạc. Đương nhiên mỗi người đều có lý tưởng khác nhau cho nên Bảo Châu cũng sẽ không cưỡng ép Bảo Nhạc nhất định phải cùng làm việc với cô. Bảo Nhạc:

"Em còn nửa năm thực tập nữa, thời gian này em nhất định vẫn sẽ ở lại đây làm việc, nhưng mà sau khi tốt nghiệp thì em muốn được tự mình phát triển"

Về điểm này thì Bảo Nhạc đã nghĩ tới lâu rồi, cậu cũng là một người lý trí, bản thân thấy chị gái có chút cô đơn, cậu cười nói:

"Chị có nhiều người giúp đỡ như vậy, có thêm em thì cũng chỉ có một người làm, mà thiếu đi em thì sẽ càng không gây mất mát gì cả.

Bảo Châu:

"Vậy sao mà giống nhau được? Nhưng mà nếu em có ý nghĩ của riêng mình thì chị cũng không muốn khiến em chậm trễ. Em muốn làm về cái gì?"

Bảo Nhạc nghiêm túc:

"Em muốn làm người đi khai hoang ”

Bảo Châu:

"? ??"

Cô kinh ngạc nhìn Bảo Nhạc, Bảo Nhạc cười nói:

"Không phải chị muốn khai thác thị trường Thượng Hải sao? Những việc này đâu thể chậm trễ được, em hy vọng chị có thể sắp xếp cho em đi Thượng Hải"

Bảo Châu nhìn em trai, một lúc lâu sau, bật cười, nói:

"Quả nhiên là em trai của chị, em thật là trượng nghĩa "

Bảo Nhạc vò đầu, nói:

"Có gì đâu ạ, đương nhiên là em phải giúp chị, nếu hai chị em chúng ta mà làm không tốt bằng anh Bảo Sơn, vậy thì quá mất mặt rồi, chúng ta cần phải nỗ lực nhiều hơn. Bảo Châu gật đầu thật mạnh, tuy nhiên cô cũng nói:

"Dù chúng ta có làm tốt hơn anh ấy thì cũng không kiếm được nhiều tiền như anh ấy, nhưng ở đây chị không nói tới khía cạnh tiền, em cảm thấy dù chúng ta làm lớp học bổ túc lợi nhuận được như vậy nhưng vẫn kém anh ấy thì chính là đã thua rồi sao? Không phải như thế đầu!"

Bảo Châu vô cùng đắc ý:

"Chị nói em nghe này, đất nước chúng ta càng ngày càng coi trọng giáo dục, học sinh sẽ mang đến giá trị cho gia đình, sau này sẽ càng ngày càng thể hiện rõ ràng hơn. Trong tương lai thì giáo dục sẽ không còn so sánh kiếm được tiền nhiều hay ít nữa. Đôi khi con người cũng không thể chỉ nghĩ đến tiền hay cách thức kiếm tiền"

Về điểm này thì Bảo Nhạc vẫn hiểu.

Cậu gật đầu:

"Em biết rồi ạ.

Cậu cười:

"Ai nói chúng ta không kiếm tiền kia chứ, không phải chúng ta khá tốt sao?"

Câu này của cậu cũng không phải là bắn tên không đích, nhà xuất bản của bọn họ thoạt nhìn cũng có chút danh tiếng trong giới học sinh và phụ huynh, mỗi lần có người nào nhắc tới trường học bọn họ là lại cảm thấy “làm gì có ai mà không biết” đây là trường học có mức học phí rất cao và chất lượng giáo dục rất tốt.

Trường này còn có nhà xuất bản của riêng mình, họ sẽ xuất bản tài liệu giáo trình.

Nhưng nếu nói bọn họ không kiếm tiền thì có khả năng là do mọi người không quá coi trọng, không đến mức để khắc ghi trong lòng.

Rốt cuộc sức ảnh hưởng của việc giáo dục này chính là kiếm tiền cũng có hữu hạn . Chuyện này so với việc mở nhà máy, quả thật là không có cách nào so sánh được.

Hiện tại một vài nơi ở phương nam, có một số người lớn gan đứng ra làm trung gian mua bán, đều là vì muốn kiếm lời một số tiền lớn.

Cho nên ở trong mắt người thường, bọn họ là người làm công tác văn hoá, kiếm tiền thì nhất định là có kiếm tiền nhưng cũng rất hữu hạn.

Ở trong mắt người làm ăn, bọn họ vẫn là người làm công tác văn hoá, ngành sản xuất này lợi nhuận không nhiều, đương nhiên cũng sẽ không quá để tâm tới.

Điều này đã dẫn đến bọn họ kiếm tiền, bọn họ phát tài nhưng không ai cảm thấy bọn họ kiếm lời được rất nhiều tiền. Chỉ có hai chị em Bảo Châu và Bảo Nhạc bọn họ biết, lợi nhuận của bọn họ vô cùng cao, giống như Thích Ngọc Tú, cô ấy ở Thẩm Quyến mở năm cửa hàng, hiện tại còn tìm thêm nhà xưởng lớn làm gia công sản xuất nên làm ăn cũng không nhỏ.

Nhưng cho dù là như vậy thì Thích Ngọc Tú ở bên kia lợi nhuận đã vô cùng nhiều, chỉ là vẫn không cao bằng lợi nhuận bên chỗ Bảo Châu.

Đây là chuyện khó có thể tưởng tượng được nhưng đó lại là sự thật.

Bọn họ phát tài đương nhiên là chuyện tốt nhưng Bảo Nhạc không rõ vì sao mọi người đều cho rằng bọn họ không thể nào kiếm được tiền nhiều tiền?

Chẳng lẽ trên mặt chị gái cậu dán hai chữ lương thiện sao? Thật là khiến người ta nghi hoặc.

Bảo Châu thấy Bảo Nhạc phát ngốc, hỏi:

"Sao không ăn Tết xong rồi em hãng đi?"

Bảo Nhạc:

"Chị à, con bò già mà còn phải nghỉ ngơi một chút sao? Em còn phải viết luận văn tốt nghiệp. Nhưng mà em thật sự có chút việc muốn nói với chị"

Bảo Châu:

"Em nói đi?” Bảo Nhạc:

"Em đi Thượng Hải gầy dựng sự nghiệp, em muốn xin chị một người đến để giúp đỡ em.

Bảo Châu nhướng mày.

Bảo Nhạc:

"Lâm Tiếu Tiếu, em muốn Lâm Tiếu Tiếu tới giúp em.

Bảo Châu nhướng mày, wow một tiếng, nói:

"Tại sao lại là cô ấy?"

Bảo Nhạc cười hề hề, nói:

"Chị đoán xem!"