Bí Mật Trên Đỉnh Núi

Chương 644: Bí Mật Trên Đỉnh Núi



Anh đỡ ông nội đi bộ, nói:

"Cháu biết ông cũng mua cùng với cháu, cháu chỉ nói cho ông biết hành động sắp tới của cháu, còn quyết định như thế nào thì phải xem ở ông rồi ạ?

Ông Lôi không hề dừng bước, nói:

"Ông mua không nhiều lắm, chỉ là chơi một chút thôi nên cũng không bằng một nửa của cháu"

Ông đã làm ăn vài thập niên, nhưng thành thật mà nói trước kia ông rất ít khi mua cổ phiếu, thực chất là ông không tin vào loại đầu tư này.

Mấy năm nay thấy Bảo Sơn cũng rất hăng hái với lĩnh vực này, kiếm được không ít tiền, nhân lúc không có chuyện gì làm nên ông mới chơi theo cháu trai.

Bảo Sơn:

"Cổ phiếu cũng chỉ là một món đồ, ông chơi như thế nào đều được cả, nhưng ông đừng để ảnh hưởng quá nhiều đến tâm trạng ạ.

Ông Lôi bật cười:

"Cháu coi ông là kẻ ngốc sao? Mười mấy năm trước ông đã từng chứng kiến, lúc ấy có một người bạn của ông vì cái này mà táng gia bại sản, cho nên chút tâm lý chuẩn bị này ông cũng đã có rồi. Cháu có thể yên tâm Bảo Sơn gật đầu:

"Vậy là tốt rồi ạ, cháu chỉ sợ ông vì kiếm tiền mà dần dần trở nên mù quáng"

Câu nói này đổi lấy một cái nhìn xem thường của ông, anh đang nói ai mù quáng chứ?

Ông là loại người vì chuyện này mà mù quáng sao?

Ông là một lão già khôn khéo.

Lôi lại trừng mắt liếc nhìn cháu nội một cái, nói:

"Có chuyện gì xảy ra với cháu vậy? Cháu biết nội tình gì sao?"

Quả không hổ danh là ông già khôn khéo.

Bảo Sơn đột nhiên nói như vậy nên ông lập tức hiểu rõ trong đó có điều không thích hợp.

“Cháu đã biết được tin tức gì rồi? Nhưng mà không đúng, nếu thật sự có chuyện gì đó thì làm sao mà cháu có thể biết được. Lời này không phải là bắn tên không đích mà thật sự là như thế, rốt cuộc thì bọn họ mới đến đây có hơn một năm.

Nếu như là nói ông thì còn có khả năng, vì ông bây giờ tuổi cũng không còn trẻ nữa, ông lại không vướng bận bất cứ chuyện gì.

Nhưng mà nếu như nói Bảo Sơn, dù sao anh cũng là một người trẻ tuổi, ở bên này anh thật sự không có sức ảnh hưởng, mặc dù bây giờ anh làm rất tốt nhưng chỉ mới hơn một năm cũng không đủ để anh biết được nội tình.

Hơn nữa lâu lâu anh lại quay về Bắc Kinh, ngoài ra còn phải bận rộn lo chuyện ở rạp chiếu phim và công ty giải trí, ngay cả công ty xe buýt cũng tìm anh suốt ngày.

Cho nên anh thật sự không có thời gian để đi thăm dò tình hình.

“Cháu cảm thấy Tượng Tinh Điện Tử đang tung tin ảo và bọn họ không nghiên cứu chế tạo thành công sao?"

Bảo Sơn cười cười, gật đầu, cùng là người trong nhà nên không cần phải giấu giếm, anh nói:

"Mặc dù công ty bọn họ làm cũng tốt lắm nhưng mà cháu thấy có chút không thích hợp cho lắm ạ. Tinh thần ông Lôi trở nên tỉnh táo, nói:

"Vậy cháu nói ông nghe thử một chút đi. Ông hoàn toàn không thấy có chỗ nào là không thích hợp cả.

Dừng một chút, ông lại nói:

"Hiện tại không phải ‘Thị trường gấu , trên cơ bản cổ phiếu cũng đều không hơn kém nhau bao nhiêu, cháu về nước lại trực tiếp lựa chọn mua cái này, kỳ thật ông cũng không hiểu lắm, hơn nữa hơn nửa năm nay, nó cũng chỉ tăng một chút, tuy là cũng không giảm nhưng ông cảm thấy không giống với phong cách của cháu. Ông thấy rằng cháu đã sớm biết Tượng Tinh Điện Tử sẽ tuyên bố tin tức này. Chỉ là cháu đang chờ đến thời khắc này.

Bảo Sơn bật cười:

"Ông nội, không phải là ông đang cảm thấy là cháu biết trước chứ? Nếu cháu thật sự biết trước, cháu đã sớm khiến cho chú hai, chú ba và cô gặp xui xẻo rồi.

Ông Lôi:

"..... Cháu đúng là rất thẳng thắn.

Bảo Sơn:

"Con người của cháu chính là như vậy, yêu hận rõ ràng"

Ông Lôi:

"Những chuyện cháu làm thật sự rất rõ ràng......"

Bảo Sơn:

"Ông nội à, cháu chọn công ty bọn họ đương nhiên là cũng hy vọng bọn họ có hạng mục nghiên cứu phát minh thành công, đây là tin tức trọng đại nhưng hơn nửa năm nay thì cháu lại cảm thấy không khả quan cho lắm. Hiện tại bọn họ tuyên bố đã nghiên cứu phát minh thành công, cháu căn cứ vào nhiều dấu hiệu nên phán đoán bọn họ đã nghiên cứu phát minh thất bại” “Nhưng mà không phải cháu nói công ty viết báo mỗi năm ra một lần, hiện tại cháu không cho rằng bọn họ cũng như vậy sao?"

Bảo Sơn lắc đầu:

"Cháu không thấy vậy, nhưng mà cháu không cần xem cũng biết bọn họ nhất định có vấn đề. Ông nội à, nghiên cứu cổ phiếu có rất nhiều chuyện đều để lại dấu vết. Nếu không hiểu biết thì khi đi vào chính là đánh cược, nhưng mà cháu không phải như thế. Anh cười:

"Trước tiên chúng ta nói về thiết bị điện tử, thiết bị điện tử này của bọn họ thì trong đó thiếu đi một tấm vật liệu, bọn họ muốn nhập khẩu. Bọn họ cũng xác thật vẫn luôn thuê cảng container, nhưng mấy tháng nay rồi bọn họ đã dần dần giảm bớt. Cháu đã đến hiện trường nhìn thử, có mấy cái đều để không. Đương nhiên ông có thể nói là bọn họ nghiên cứu chế tạo thành công nên giảm bớt nhưng điều này như vậy mà hợp lý sao ạ? Nếu thật sự nghiên cứu thành công, cháu cảm thấy họ sẽ càng phải đẩy mạnh hơn nữa, bởi vì bọn họ có lợi thế nhiều hơn. Nhưng bây giờ bọn họ lại làm theo cách ngược lại, như vậy đã nói lên bọn họ không chỉ thất bại, hơn nữa họ còn từ bỏ...."

“Cháu biết bọn họ từ bỏ vậy sao còn không sớm bán tháo đi?"

Bảo Sơn:

"Ông cứ nhìn nhân phẩm của lãnh đạo bọn họ đi, cháu đã nghiên cứu qua một chút về cuộc đời của người này, cháu cảm thấy mặc kệ là hắn có thành công hay không, hắn đều sẽ nói là mình thành công, hắn kiêu ngạo, hắn dám đánh cược, hơn nữa còn rất tự phụ. Hơn nữa trong một vài trường hợp, hắn đều biểu hiện ra cho mọi người tin tưởng, trong lời nói có hàm ý là đã gần thành công. Rõ ràng không làm được mà còn cố tình làm như vậy, cháu đoán là hắn muốn lừa gạt người khác” Ông Lôi:"