Bí Mật Trên Đỉnh Núi

Chương 643: Bí Mật Trên Đỉnh Núi



"Năm nay bạn gái cháu tốt nghiệp nghiên cứu sinh, cô ấy là nghiên cứu sinh hệ kinh tế Bắc Đại, lúc trước là Trạng Nguyên thi đại học Cát Tỉnh, vừa học giỏi vừa thông minh lại đáng yêu, cháu có thể tìm được cô ấy làm bạn gái thật đúng là phước đức tu được từ tám đời......"

Bảo Sơn căn bản không cho người khác có cơ hội nói chen vào, anh vẫn tiếp tục lải nhải:

"Cháu cảm thấy bạn gái cháu......

Lúc mấy ông lão ấy rời đi, cảm thấy lỗ tai giống như biến thành cái kén, trước kia ít tiếp xúc, các ông ấy chỉ nghe nói người trẻ tuổi này không thích trò chuyện cho lắm.

Nhưng mà không ngờ tới lại là người nói không ngừng nghỉ như vậy.

Quả nhiên tình yêu sẽ khiến con người ta mù quáng.

“Tôi cảm thấy thời gian gần đây cũng không có ai lải nhải bên tai tôi như vậy.

“Đúng đó tôi cũng thấy thế"

Một người trong số họ cảm thán:

"Này...... Tôi thật sự chưa từng gặp qua người nào có thể khoác lác như vậy. Điều mấu chốt nhất là sau khi tôi nghe hắn lải nhải, tôi lại có một loại ảo giác, hắn không phải khoác lác.......

Mấy người bọn họ đều bật cười.

Mà lúc này Bảo Sơn đẩy ông nội vào trong hoa viên tản bộ, bây giờ đã là tháng mười hai, thời tiết vô cùng lạnh lẽo, ông đắp một cái chăn trên đùi, ông Lôi nói:

"Cháu nói nhiều như vậy nên khiến cho các ông đều rất đau đầu.

Bảo Sơn mỉm cười:

"Cháu chỉ muốn cho mọi người biết cháu có một người bạn gái thật tốt.

So với người khác thì ông Lôi quá hiểu Bảo Sơn, ông nhẹ nhàng bâng quơ:

"Biểu hiện hôm nay của cháu đủ để người khác sẽ không bao giờ nghĩ tới chuyện giới thiệu bạn gái cho cháu"

Bảo Sơn nhướng mày:

"Vậy không phải là chuyện tốt sao? Cháu đã có bạn gái nên càng không thể để người khác có ý đó.

Bảo Sơn mới đến đây một thời gian chưa lâu cho nên thật ra không có ai chú ý đến vấn đề cá nhân của anh, nhưng chuyện giới thiệu đối tượng là chuyện phổ biến cả nước, cho dù là nơi nào cũng đều giống nhau, mọi người đều không biết mệt đối với việc này.

Có tiền hay không có tiền thì vẫn có không ít người yêu thích, hiện tại không có không có nghĩa là về sau cũng không có, cho nên Bảo Sơn đã sớm muốn công khai chuyện mình có bạn gái.

Tuy nhiên dù cho có công khai chuyện mình có bạn gái thì Bảo Sơn cũng tuyệt đối không muốn người khác coi thường bạn gái của mình, dù cho Bảo Châu căn bản không thèm để ý đến cái nhìn của những người không quan trọng nhưng anh vẫn phải làm tốt chuyện này. Anh càng phải để cho người khác biết được bạn gái của anh quan trọng cỡ nào.

Trận đấu hôm nay xem ra đã có hiệu quả không tồi.

Tâm trạng Bảo Sơn vô cùng tốt, nói:

"Ông nội à, ông đứng về phía cháu đúng chứ?"

Anh chỉ là nói giỡn, ông Lôi trợn mắt:

"Ông không đứng về phía cháu thì còn có thể đứng về phía ai?"

Ông nói:

"Cháu yên tâm, ông sẽ không khiến cháu khó xử, ông sẽ dốc hết toàn lực giúp cháu và Bảo Châu ở bên nhau"

Bảo Sơn bật cười, tâm trạng càng tốt hơn nữa:

"Ông nội à, cháu biết ông là người tốt bụng nhất trên thế giới này mà Ông Lôi sờ sờ cánh tay của mình, nói:

"Thật ra cháu cũng không cần phải nói mấy câu nịnh hót như vậy, ông nổi hết cả da gà rồi đây.

Bảo Sơn bật cười, cười đủ rồi, anh nói:

"Ông xem ông kìa, cháu nhiệt tình một chút cũng không được sao?"

Ông Lôi:

"Thôi cho ông xin Ông Lôi:

"Được rồi, cháu đỡ ông lên một lát đi"

Thật ra ông không tới nỗi phải ngồi xe lăn, ông hoàn toàn có thể đi lại bình thường nhưng ông lại có một thú vui rất quái lạ, ở nhà thì đi xe lăn, đôi khi sẽ kêu Bảo Sơn đẩy ông ra ngoài dạo một vòng.

Cũng không biết như vậy thì có gì mà lại thích.

Nhưng Bảo Sơn không thèm để ý, ông nội muốn như vậy thì anh sẽ chiều theo ý ông, sức khỏe của ông không tốt lắm, anh cảm thấy thay vì cứ quản chuyện này chuyện kia, chi bằng cứ để cho ông muốn làm gì thì làm.

Hai ông cháu đi cùng nhau, ông Lôi:

"Nghe nói mấy ngày nữa cháu có một bộ phim mới?"

Bảo Sơn gật đầu, nói:

"Chính là tiết mục mừng năm mới ạ.

“Tiết mục mừng năm mới sao?” Ông Lôi không hiểu lắm, hiện tại mọi người còn chưa dùng nhiều khái niệm như thế hệ sau, cái khái niệm này mọi người chưa từng nghe qua.

Bảo Sơn giải thích đơn giản một chút, ông nghe xong thì đã hiểu ra, nói:

"Đầu óc cháu đúng là nhạy bén."

Tuy nhiên cũng không nói thêm gì nhiều, cái ngành sản xuất này ông không hiểu lắm, tuy trước kia rạp chiếu phim cũng làm không tồi nhưng không bằng hiện tại.

Tuy mới một năm nhưng ông Lôi cũng không phải kẻ ngốc, ông thấy được rất rõ.

“Ông già rồi nên mấy cái khái niệm mới mẻ ông đều không hiểu lắm.

Bảo Sơn mỉm cười:

"Khái niệm thì cũng chỉ là vì kiếm tiền mà thôi ạ, điện ảnh còn có thể xem là thứ giúp mình giải trí nhưng cổ phiếu thì chưa chắc đâu ạ"

Ông Lôi nghe ra trong lời nói của anh có ẩn ý, lập tức nói:

"Có chuyện gì sao nào?"

Ông nói:

"Cháu cứ việc nói thẳng ra đi"

Bảo Sơn:

"Tượng Tinh Điện Tử gần đây truyền ra một tin trọng đại, công ty bọn họ nghiên cứu ra một thiết bị mới ạ. Ông Lôi:

"Chuyện này đối với cháu mà nói không phải chuyện tốt sao?"

Ông biết tháng hai năm nay, cháu nội ông đã đem số tiền nhàn rỗi trong tay đầu tư vào Tượng Tinh Điện Tử, bởi vì Bảo Sơn có sự tin tưởng quá lớn cho nên ông Lôi cũng đầu tư một ít, chẳng qua nửa năm nay vẫn không có sự tăng trưởng gì nhiều, đương nhiên cũng không hẳn là không có, xem như cũng nhích lên được xíu.

Ngày hôm qua truyền ra tin tức trọng đại, hai ngày nay đã tăng như điên rồi.

Bảo Sơn gật đầu, nói:

"Đúng vậy, với cháu mà nói là chuyện tốt nhưng cháu chỉ tính giữ đó đến cuối năm, bây giờ chỉ còn có một tháng, trước khi bước sang năm mới, cháu nhất định phải bán ra toàn bộ."