“Nếu bây giờ nhận ra được thì cũng không muộn. Vậy còn Tưởng Đệ và Muội Tuyệt thì sao ạ?"
Chiêu Đệ chần chờ một chút, nói:
"Chị biết Tưởng Đệ thích Lý Kiến Kỳ, nó chưa từng mở miệng nói với chị, nhưng chị là chị gái của nó làm sao có thể không biết được? Nó biết tâm tư của chị cho nên không mở miệng nói với chị, nhưng trong lòng chị rất khó chịu. Như vậy xem ra chỉ có Muội Tuyệt là ít phải lo lắng nhất, tuy nhiên thì mọi việc nó đều ỷ lại chị, bản thân không có chủ kiến gì cả.
Vậy nên chị mới nghĩ, mấy năm nay chị hao tâm tổn sức vì bọn nó có phải là do chị đã làm sai rồi không? Ý chị không phải là chị giúp bọn nhỏ làm việc sai trái, mà là mọi chuyện chị đều thay bọn chúng quyết định cả, vì ba đứa mà che mưa chắn gió, không dám để cho đứa nào phải chịu một chút cực khổ, có phải chị đã làm sai rồi không?"
Những lời như vậy, Chiêu Đệ không biết nên nói với ai, bác cả dù sao cũng là trưởng bối, không thể có cùng suy nghĩ với cô ấy, khó lắm mới gặp được Bảo Châu cho nên không thể không nói ra.
“Chị thật sự rất hâm mộ em, hâm mộ em và Bảo Nhạc có thể ở chung với nhau. Chị sống nhiều năm như vậy nhưng chưa từng thấy con trai nhà nào tốt như Bảo Nhạc.
Cô ấy đã thấy rất nhiều thằng em trai tranh đoạt với chị gái. Càng thấy nhiều người làm cha mẹ mà trọng nam khinh nữ.
Bảo Nhạc xem như cũng là một đứa con trai tốt bụng.
Cô ấy biết Bảo Châu chính là Bảo Châu, Bảo Nhạc căn bản không muốn bất cứ thứ gì của chị gái, bởi vì bản thân cậu cũng có thể làm được. Đây mới là nguyên nhân thật sự khiến cô ấy cảm thấy Bảo Nhạc được giáo dục rất tốt.
Cậu có năng lực đồng thời cũng rất quyết đoán.
Thật ra Chiêu Đệ không hề để bụng đến vấn đề tiền bạc, cô ấy không để bụng chuyện chia tiền cho Vọng Đệ, nhưng cô không muốn phải sử dụng phương thức này, trong lúc đó cô sẽ cảm thấy những thứ bản thân toàn tâm toàn ý gầy dựng trong nhiều năm như vậy bỗng dưng tan thành mây khói. Chính vì như vậy nên cô mới thật sự khó chịu.
Bảo Châu bật cười:
"Bởi vì bọn em và những người nhà khác không giống nhau, bọn em là nâng đỡ nhau cùng lớn lên Cô nghiêm túc:
"Chị Chiêu Đệ, chị có thể nói chuyện với bọn họ giống như nói chuyện với em. Đương nhiên hoàn toàn chỉ là nói chuyện chứ đừng dạy dỗ. Có lẽ sau khi nói xong chị sẽ phát hiện ra có lẽ bọn họ cũng đều biết những gì chị phải trả giá, có lẽ bọn họ cũng biết là bọn họ nhất thời làm sai. Cho dù là không biết cũng không sao, bây giờ sửa vẫn còn kịp mà. Không thể sửa cho đúng thì để bọn họ chịu trách nhiệm, bọn họ cũng không còn là con nít lên ba nữa, bây giờ đã có thể chịu trách nhiệm vì những chuyện mình làm.
Không có ai muốn mình hoàn toàn chịu trách nhiệm vì những chuyện mà người khác làm. Chị toàn tâm toàn ý vì bọn họ mà chịu trách nhiệm mọi chuyện, vậy bản thân chị thì sao? Hơn nữa chị làm như vậy chưa chắc là bọn họ đã muốn, chị hãy nhìn mẹ em mà xem, mẹ em chưa bao giờ can thiệp vào chuyện của các con mình, đó là bởi vì mẹ em hoàn toàn yên tâm về con mình sao? Không hẳn là vậy đâu ạ, mà là bởi vì mẹ em hy vọng bọn em được nếm trải cuộc sống nhiều hơn. Rốt cuộc thì cuộc sống là của chính bọn em mà Chiêu Đệ trầm mặc một chút, nói:
"Được rồi, chị cảm ơn lời khuyên của em"
Muốn thành danh thì phải tranh thủ lúc còn sớm, thành thật mà nói, làm cái gì cũng đều phải tranh thủ lúc còn sớm.
Câu nói này rất phổ biến trong tất cả các ngành nghề, giống như nhà xuất bản của Bảo Châu làm tài liệu giáo trình, lúc này các loại tài liệu giáo trình trên thị trường vẫn còn rất ít. Bọn họ chiếm được vị trí “sớm”, họ đã sớm bước vào cái ngành sản xuất này, hơn nữa rất nhanh đã đứng vững.
Hiện tại trên thị trường nhà xuất bản tư nhân là cực nhỏ, trên cơ bản đều là xí nghiệp của nhà nước.
Mà các xí nghiệp của nhà nước thì đều như nhau, đây là một ngành sản xuất tập thể, làm tốt và không tốt, chênh lệch thật sự cũng không lớn lắm, như vậy phần lớn mọi người đều sẽ không có động lực.
Hơn nữa lực lượng của bọn họ cũng không sung túc và nhiệt tình bằng Trác Tuyệt, cho nên dù có vội mở rộng xưởng in ấn, Trác Tuyệt còn phải liên tục tăng ca nhưng vẫn không đáp ứng đủ.
Hiện tại việc xuất bản tài liệu giáo trình thì Trác Tuyệt gần như đã được chiếm hai phần ba thị trường, đây thật sự là một con số đáng sợ.
Thật sự mà nói cũng có một vài nhà xuất bản ý thức được điểm này, nhưng ý thức được hay không thì cũng vô dụng, bọn họ rất khó có thể cải thiện. Rốt cuộc thì ngành sản xuất của bọn họ và những ngành sản xuất khác không hề giống nhau, ngành sản xuất này của bọn họ đòi hỏi phải có giáo viên có năng lực đứng ra chống đỡ. Chỉ dựa vào nhà xuất bản tự biên tập là rất khó để có thể làm được.
Hơn nữa sau khi học xong đại học không phải ai cũng có thể làm một giáo viên ra được đề hay, điều này chắc chắn không phải ai cũng như nhau.
Cho nên mặc dù biết rõ Trác Tuyệt càng ngày càng chiếm được phần lớn thị trường, những người khác cũng đành phải bất lực. Hơn nữa có vài người trực giác mách bảo họ rằng không cần phải lo lắng về vấn đề này, dù sao thì bọn họ cũng là xí nghiệp của nhà nước.
Bọn họ không cần phải cam đoan về doanh số, đồng thời cũng sẽ không có nguy cơ phải đóng cửa, điều này càng làm cho rất nhiều người không có chí tiến thủ.
Đây không phải là nói con người không biết nhìn xa, mà tập thể chính là như vậy, ví dụ như là một số ít công nhân cả đời xem nhà máy chính là ngôi nhà thứ hai của mình. Chỉ là đâu có ai ngờ tới, vào thập niên 90 sẽ có một làn sóng nghỉ việc."