Đương nhiên người ta là sinh viên tốt nghiệp trường danh tiếng, được phân công tác cũng không đến mức kém, vì cái gì mà người ta làm việc cho xí nghiệp tư nhân, còn không phải là vì muốn kiếm nhiều tiền một chút sao?
Bảo Châu biết bọn họ có tình nghĩa bạn học nhưng mà làm gì có ai uống ‘sương sớm mà lớn lên đâu chứ.
Cho nên cô rất thấu hiểu những điều đó.
“Cuối năm mọi người sẽ được thưởng thêm tiền lương tháng 13!"
“Tuyệt quá đi! Lão đại à, cô là tốt bụng nhất!"
Bảo Châu cười xua tay:
"Mọi người hãy mau tập trung làm việc đi ạ. Làm việc vui vẻ nhé!"
Một tháng tiền thưởng lận ư? Điều này thật sự quá tuyệt vời rồi còn gì nữa!
Mọi người thấy Điền Bảo Châu quầng thâm mắt to như vậy còn phải mở họp, bọn họ cảm thán người này vì kiếm tiền mà liều mạng như vậy sao?
Lão đại của bọn họ bận rộn như vậy, người làm công nhân như bọn họ nhất định phải lấy đó làm gương để noi theo.
Cứ như vậy, Bảo Châu bận rộn công việc đến 29 tháng chạp, mọi người nhận tiền đầy túi cũng vui vẻ trở về nhà, tuy công việc thật sự rất bận, nhưng bận như vậy rất có giá trị. Buổi sáng ngày 30, Bảo Châu còn đang mơ màng ngủ, cô đi ra mở cửa thì thấy Điền Chiêu Đệ.
Cô kinh ngạc nói:
"Sao chị lại ở đây?"
Điền Chiêu Đệ:
Thích Ngọc Tú:
"Không phải mẹ đã nói với con rồi sao, chị họ Chiêu Đệ của con dự định đến đây cùng chúng ta ăn tết"
Mấy đứa trẻ này có nhà mà không thể về, Thích Ngọc Tú nghĩ đến lúc bọn họ ở Thẩm Quyến cũng có qua lại với nhau không ít cho nên đã đón bọn họ đến đây.
Bảo Châu gõ đầu:
"Đúng đúng đúng, mẹ đã nói rồi, chẳng qua là con quên mất"
Cô nói:
"Do con bận rộn quá thôi.
Thích Ngọc Tú lo lắng nhìn cô, nói:
"Mẹ biết con muốn kiếm tiền nhưng cũng không đến mức phải như vậy"
Bảo Châu:
"Thật ra mọi chuyện vẫn còn rất suôn sẻ mẹ ạ, con không cảm thấy nhọc nhằn gì đâu. Bận hết đợt này, sau này con sẽ tiết chế lại bớt"
Thích Ngọc Tú nghe xong, lắc đầu không tin, nói:
"Con đâu có ghét bỏ việc làm kiếm ra tiền, bận xong đợt này thì con sẽ lại tìm chuyện mới"
Bảo Châu cũng không phủ nhận, cười rồi đổi đề tài:
"Thôi mà mẹ, mẹ đừng nói con nữa, à đúng rồi, Tưởng Đệ bọn họ đâu rồi ạ?"
“Đều đang ở phòng bếp cả rồi"
Chiêu Đệ nhìn Bảo Châu, do dự một chút rồi nói:
"Bảo Châu à, nghe nói em đang có tình yêu đúng không?"
Bảo Châu gật đầu:
"Đúng vậy ạ?
Chiêu Đệ cảm thán:
"Nhanh thật đấy!"
Trong ấn tượng của Chiêu Đệ, Bảo Châu vẫn là một đứa bé, nhưng sang năm cũng đã hai mươi ba tuổi rồi.
“Em và cậu Lôi rất xứng đôi."
Bảo Châu không nghĩ tới cô ấy lại xưng hô Bảo Sơn như vậy nhưng cũng không thấy có vấn đề gì, mỉm cười nhẹ rồi nói:
"Người ta gọi đó là trai tài gái sắc đấy ạ.
“Cũng không phải vậy đâu, xét về tất cả các phương diện thì cả hai đều rất xứng đôi, em có tài hoa hơn cậu Lôi nhiều mà. Chiêu Đệ cảm thấy như vậy cũng tốt, kiếp trước Bảo Sơn và Bảo Châu phải trải qua một vài khúc mắc mới có thể kết hôn, hiện tại thì đã tốt và thuận lợi hơn nhiều. Quả nhiên việc cô ấy trọng sinh giống như một tác động khiến cho mọi chuyện thay đổi theo chiều hướng khác.
Tuy nhiên như vậy cũng tốt thôi mà.
Bảo Nhạc thì trở nên khỏe mạnh.
Bảo Sơn và Bảo Châu cũng không có khúc mắc gì nữa.
Chiêu Đệ cười:
"Trong lòng chị thì em lợi hại hơn cậu ấy nhiều. Chúc mừng các em"
Bảo Châu cười nói:
"Cảm ơn chị, nhưng mà lúc này vẫn chưa đâu vào đâu cả. Mà này chị Chiêu Đệ, chị không quen hay yêu ai sao?"
Chiêu Đệ lắc đầu:
"Chị không muốn kết hôn.
Kiếp trước cô ấy bị gả đi hai lần, căn bản cũng sinh được hai đứa nhỏ.
Nhưng cho dù là chồng hay là con thì cũng chỉ khiến cô ấy thêm đau lòng, kiếp này cô không có ý định kết hôn, càng sẽ không muốn sinh con.
Bảo Châu:
"Không kết hôn cũng không có nghĩa là không thể yêu đương, với lại đâu có ai quy định yêu đương thì nhất định phải kết hôn đâu ạ."
Chiêu Đệ sửng sốt một chút, ngay sau đó gật đầu:
"Em nói cũng có lý.
Hai chị em họ ngồi cùng nhau, Chiêu Đệ nhỏ giọng nói:
"Đưa chị đi ra ngoài một chút được không?"
Bảo Châu:
"Được chứ, chị đợi em mặc cái áo bông"
Cô sợ lạnh, Bảo Châu cảm thấy mình đúng là làm ra dáng thiếu nữ, vừa sợ lạnh lại vừa sợ nóng nhưng quý trọng bản thân là tốt nhất. Cô mặc quần áo xong rồi cùng Chiêu Đệ ra sân tản bộ, Chiêu Đệ nói:
"Có thể là do chị đã làm sai?
Bảo Châu:
"Tại sao ạ?” Chiêu Đệ:
"Chị muốn chăm sóc tốt cho mấy đứa Tưởng Đệ, nhưng ngược lại đã làm cho tụi nhỏ có một loại ảo giác, chị phải trả giá cũng là đương nhiên Bảo Châu nghiêng mắt nhìn Chiêu Đệ, hỏi:
"Bọn họ vong ơn bội nghĩa sao ạ?” Chiêu Đệ lắc đầu, ngay sau đó lại thở dài:
"Vọng Đệ...... Nó tìm được cho mình một đối tượng, nó muốn chị sắp xếp cho người ta làm lãnh đạo ở nhà máy. Chị biết người đó trong tâm là chỉ vì tiền nên đã từ chối nó. Không ngờ Vọng Đệ bị người đàn ông đó xúi giục, nó cảm thấy một người phụ nữ như chị có nhiều tiền như vậy cũng vô dụng mà thôi. Hơn nữa, mấy năm nay cũng là nhờ có mấy đứa nó giúp đỡ chị, nó bảo em cũng không đòi hỏi nhiều nên chỉ muốn phân chia một phần tư."
Bảo Châu nhíu mày, nói:
"Như thế này thật là quá ngu xuẩn, chị sẽ không để người đó tùy ý muốn làm gì thì làm đúng chứ?"
Chiêu Đệ cười khổ:
"Đúng vậy, chị sẽ tìm người giáo huấn cho hắn một trận, dù sao cũng chỉ là một trò hề, chị cũng không để tâm làm gì, cái chị buồn là trái tim băng giá của em chị. Lần này đưa nó tới đây cũng là hy vọng thay đổi hoàn cảnh có thể giúp nó giải sầu, cũng là để đầu óc nó được thông suốt hơn một chút"