Bí Mật Trên Đỉnh Núi

Chương 625: Bí Mật Trên Đỉnh Núi



Còn hiện tại mới là năm 83.

Vì bọn họ không thể biết trước được cho nên cũng không hề nỗ lực.

Bọn họ sẽ không thể nào nghĩ tới được xa như vậy, nhưng Bảo Châu là người có thể biết rõ xã hội sẽ phát triển như thế nào. Trác Tuyệt nhanh chóng khuếch trương, trường luyện thi Trác Tuyệt, nhà xuất bản Trác Tuyệt thậm chí ngay cả xưởng in ấn Trác Tuyệt cũng đều toàn lực phát triển, nhìn nhận chung thì họ giống như đang ngồi trên hỏa tiễn vậy.

Nhà xuất bản Trác Tuyệt cũng chỉ là từ nhà xuất bản tài liệu giáo trình đơn thuần mà bắt đầu gia tăng công việc rồi làm sách tiểu thuyết.

Vì thế Bảo Châu còn cho ra bản thảo để quảng cáo. Vấn đề này hiện tại rất ít, hiện tại mặc dù cũng có quảng cáo nhưng chỉ là cơ bản và không thể coi là ngành sản xuất. Yêu cầu bản thảo thế này thật sự là lần đầu tiên họ gặp phải, mặc dù có hiếm thấy thật nhưng hiệu quả lại không tệ, khắp nơi trong cả nước đều yêu cầu bản thảo, giống như bông tuyết bay tới khắp mọi nơi.

Mỗi ngày mọi người đều phải tăng ca, tuy nhiên tất cả đều không cảm thấy khó chịu, ngược lại họ còn vỗ tay tán dương là vì thấy được rất nhiều thành quả.

Thật sự giáo viên ở trường học của Bảo Châu đều là những người rất có trình độ, nhưng đụng tới một vài tác phẩm văn chương hay thì họ vẫn muốn than ngắn thở dài một tiếng, bản thân tự cảm thấy rất không bằng, có một vài tác phẩm văn chương quả thật là rất đỉnh. Mặc dù mọi người đều bận rộn muốn chết đi sống lại nhưng Bảo Châu cũng phát hiện ra một vấn đề mới, đó là họ vẫn còn thiếu rất nhiều lực lượng lao động.

Có cảm giác chỗ này của bọn họ lúc nào cũng đều phải tuyển thêm người nhưng cho dù là như vậy thì hiện tại lực lượng vẫn đang trong tình trạng thiếu.

Đặc biệt là bên nhà xuất bản.

Giáo viên còn có thể bồi dưỡng thêm, nhưng biên tập thuần thục ở nhà xuất bản thì thật sự không dễ tìm. Mọi người đều đang làm việc cho nhà nước, chắc chắn là không thích đến làm ở xí nghiệp tư nhân. Mặc dù xí nghiệp tư nhân cũng không kém cạnh gì, nhưng trong mắt rất nhiều người thì lại thấy làm bên nhà nước vẫn ổn định hơn. Trời ơi cái tình trạng thiếu người này!

Hiện tại Bảo Châu chia người làm ở xí nghiệp thành ba bộ phận, bộ phận thứ nhất là trường luyện thi, cô sắp xếp lão Trần làm người tổng phụ trách, chủ yếu phụ trách trường luyện thi, các trường học bên dưới đều có riêng từng hiệu trưởng, nửa năm qua Bảo Châu đã mở rộng trường học đếnnăm cơ sở, cô mở rộng vô cùng nhanh chóng, điều này làm cho rất nhiều người không thể hiểu nỗi, thậm chí cảm thấy cô làm như vậy quá vội vã, nhưng dù có mở rộng đến năm trường học thì số lượng học sinh của bọn họ vẫn luôn đầy ắp.

Điều này càng làm cho nhiều người cảm thán rằng Điền Bảo Châu thật sự rất có tài năng.

Còn bộ phận thứ hai chính là nhà xuất bản, vị trí tổng biên của nhà xuất bản ngay từ đầu là do Bảo Châu tự mình đảm nhận, còn bây giờ Bảo Châu đã mời bạn học đại học của mình đến làm, bộ phận này có hai lĩnh vực, Quan Tâm chủ yếu phụ trách lĩnh vực tài liệu giáo trình, còn Đinh Lan phụ trách tiểu thuyết, hai người này đều là người thân quen của Bảo Châu, bọn họ cũng đã đi theo cô nhiều năm rồi.

Tuy lĩnh vực tiểu thuyết trên thị trường không thể nào so sánh với tài liệu giáo trình nhưng Đinh Lan vẫn rất tin tưởng rằng mình có thể làm tốt.

Còn lại là xưởng in ấn, Bảo Châu cũng phải mời người bên ngoài về, người này là người địa phương do lão Trần giới thiệu, nhân phẩm cũng không có gì để bàn cãi cả.

Nhưng mà ai có thể ngờ tới, hiện tại bọn họ không phải sợ không kiếm được tiền, mà là lực lượng công nhân không đủ, xưởng in ấn thì vẫn còn hoạt động tốt, nhưng trường luyện thi và nhà xuất bản thì mỗi năm vẫn luôn thiếu người.

“Thịch thịch thịch. Bảo Châu đang bận rộn công việc thì nghe thấy tiếng đập cửa:

"Mời vào.

Người đẩy cửa đi vào chính là Đinh Lan, Đinh Lan tỏ ra vô cùng hứng thú:

"Lão đại à tôi có việc cần nói với cậu"

Trước kia mọi người cũng không kêu Bảo Châu như vậy nhưng từ khi Bảo Châu điên cuồng sai em trai Bảo Nhạc làm việc, Điền Bảo Nhạc u sầu nói:

"Chị là lão đại của em, em lúc nào cũng nghe lời chị hết, haizzz. Chỉ sau một câu nói đó mà mọi người đồng loạt nói giỡn kêu Bảo Châu là ‘lão đại, kêu thường xuyên rồi cũng thành biệt danh, mọi người cũng quen dần với điều đó.

Từ trên xuống dưới ai ai cũng đều kêu như vậy.

Bảo Châu cũng không cưỡng ép mọi người phải sửa, đối với cô thì thế nào cũng được.

“Chúng ta không phải vẫn luôn thiếu người sao? Ha ha, tôi nghe ngóng được có một người tài giỏi nè."

Bảo Châu:

"Hả? Cậu nói thử một chút xem nào."

Có thể làm một người cao ngạo như Đinh Lan gọi là tài giỏi, vậy thì nhất định người đó phải thật sự tài giỏi rồi.

Đinh Lan:

"Là người cùng quê với tôi, là bạn học cấp ba, tên là Lâm Tiếu Tiếu, lúc thi đại học bởi vì trong nhà cậu ấy xảy ra biến cố nên ảnh hưởng đến kết quả thi đại học, cậu ấy chỉ thi vào một trường đại học bình thường, kỳ thực tập là ở nhà xuất bản Giang Nam, sau khi tốt nghiệp thì ở lại đó, chắc là cậu cũng biết, vào năm trước ở đó có tổ chức hai lần hoạt động đều không tồi, chính là cậu ấy tổ chức đó. Cuối cùng hiệu quả xuất bản cũng rất tốt. Dù sao cũng là xí nghiệp của nhà nước nên cuối cùng trên danh nghĩa lại không phải của cậu ấy. Không chỉ có trên danh nghĩa không phải cậu ấy không thôi đâu, mà người đứng đầu đơn vị cũng sợ cậu ấy lộ diện nữa, cho nên trước giờ vẫn luôn chèn ép cậu ấy. Chèn ép đến mức khiến người ta phải đi ra ngoài làm việc, tôi nghĩ với am hiểu của cậu ấy thì đúng là đáp ứng được yêu cầu của chúng ta, không bằng chúng ta cho cậu ấy đến đây làm thử đi"