Bí Mật Trên Đỉnh Núi

Chương 598: Bí Mật Trên Đỉnh Núi



Dừng lại một lát, anh hạ giọng:

"Hơn nữa nếu như gặp phải chuyện lớn, con đều có thể né tránh được."

Trước kia bọn họ đã download rồi xem rất nhiều thứ nên trong lòng cũng hiểu rõ. Thích Ngọc Tú nghe xong, rốt cuộc cũng gật đầu:

"Như vậy thì mẹ yên tâm hơn nhiều rồi"

Lần này Bảo Sơn trở về nhưng thời gian ở lại không được bao lâu, cho dù có như thế thì anh vẫn muốn về quê một chuyến.

Anh đã đi hơn 4 năm rồi, trước khi đi anh còn không về quê được lần nào, đương nhiên bây giờ về rồi anh cũng muốn về quê để cúng bái cha mình. Mà ngoại trừ chuyện này ra, lần này trở về, anh cũng hy vọng có thể tu sửa lại một chút mồ mả của cha mẹ ruột và bà nội mình.

Trước kia khi anh còn là đứa trẻ được nhận nuôi, đương nhiên sẽ không thể quay trở về, nhưng tóm lại hiện tại anh vẫn muốn qua đó một chuyến.

Nghe nói sau khi ông nội tìm được anh cũng đã sắp xếp cho người về quê tu sửa lại mồ mả, nhưng bản thân ông nội không có nhiều kí ức về quá khứ, bên trong còn có chút hơi mê tín, Bảo Sơn nghe xong cũng phải suy nghĩ rất lâu. Ông nội anh không thể đi nhưng anh thì có thể. Lúc này đây Bảo Sơn trở về, căn bản là dự định đi khắp nơi xem thử. Hiện tại thương nhân nước ngoài trở về nước cũng không còn giống như 4 năm trước nữa, chính sách đã thoáng hơn rất nhiều, tương đối tùy ý có thể làm những gì mình muốn. Cho nên lúc này đây bọn họ cũng không cần ai đi cùng, chỉ cần cả nhà sắp xếp xong công việc là có thể xuất phát. Tuy nhiên trước khi đi, Bảo Sơn cũng theo chân Bảo Châu tới tham quan trường luyện thi của bọn họ. Lúc trước khi anh đi, nơi này thậm chí không chưa trang trí xong, nhưng hiện tại đã vô cùng khang trang và náo nhiệt rồi.

“Bên này là em cho người xây dựng thêm sao?"

Bảo Châu gật đầu, nói:

"Đúng vậy ạ, chỗ này ban đầu không đủ để sử dụng nên phải xây dựng thêm bên này"

Cô chỉ cho Bảo Sơn nhìn xem, nói:

"Bên này chủ yếu là nhà xuất bản, hiện tại nơi này đều hoạt động dựa vào lớp học bổ túc, xuất bản tài liệu giáo trình. Em còn có một cái xưởng in, cách nơi này hơi xa một chút, đợi có thời gian em sẽ đưa anh đến đó xem thử.

Bảo Sơn mỉm cười gật đầu, anh đi theo Bảo Châu lên lầu, nói:

"Trường học cũng đông học sinh quá nhỉ!"

Bảo Châu:

"Hôm nay là cuối tuần, cuối tuần thì tương đối bận rộn, ngày thường thì sẽ ít người đi học hơn. Nhưng mà bây giờ là kỳ nghỉ đông, người đến đây nhất định là không ít, cũng có rất nhiều phụ huynh tìm đến để đăng ký học.

“Bảo Châu em làm rất tốt"

Bảo Châu nhướng mày, nói:

"Anh nói thế này trông giống như khẩu khí khen ngợi của một nhà lãnh đạo nha"

Bảo Sơn:

"Anh đâu có"

Tuy bề ngoài anh có sự thay đổi không nhỏ, khí chất cũng có chút thay đổi, nhưng rất nhanh chóng, bọn họ đã có sự ăn ý trở lại, giống như chưa từng có sự chia ly vậy.

Bảo Châu dẫn Bảo Sơn vào văn phòng làm việc, văn phòng được bố trí tương đối đơn giản nhưng vẫn toát lên nét sang trọng.

Bảo Sơn ngồi trên sô pha, nói:

"Thật là thoải mái quá đi.

Bảo Châu cười nói:

"Em đặc biệt chú trọng đến sự thoải mái"

Bảo Sơn nhìn cô ngồi trên bàn làm việc, ánh mắt cô di chuyển linh động, không biết đang nghĩ cái gì trong đầu nữa đây.

Bảo Châu nói:

"Anh từ nước ngoài trở về, không ấy anh tới đây dạy tiếng Anh luôn đi?"

Bảo Sơn bật cười, quả nhiên anh đã đoán ra được cô sẽ ngỏ ý như vậy mà, đúng là anh hiểu rất rõ về con người Bảo Châu.

Bảo Sơn:

"Được thôi"

Anh nói:

"Nhưng mà anh có thể giảng cái gì?"

Bảo Châu:

"Tùy tiện giảng chút gì đó, hiểu biết về nước ngoài thì tốt chứ sao? Hay là phát âm hoặc giảng về ngữ pháp? Trước giờ em luôn cảm thấy chúng ta học ngoại ngữ quá khuôn khổ” Nhiều lúc bọn họ nói tiếng Anh giống như nói tiếng Trung Quốc với người nước ngoài, nhưng không có nghĩa là họ nói sai, chỉ là nghe qua sẽ thấy rất kỳ quái. Khó lắm anh mới ở đây, Bảo Châu đương nhiên là muốn tận dụng rồi.

Tuy không thể làm giáo viên cho bọn họ nhưng giảng một tiết thì vẫn có thể.

“Lớp học bổ túc của em làm tốt lắm.” Bảo Sơn đứng dậy đi ra phía cửa sổ, vừa đúng lúc đến giờ tan học, mỗi người đi một hướng.

Cô nói:

"Hiện tại ở đây em có 3 trường, trường nào cũng đều chiêu sinh rất tốt, em còn dự định làm thêm 2 trường nữa, 5 trường này dùng để hỗ trợ cho nhà xuất bản. Nhưng mà em không dự định tiếp tục khuếch trương lớp học bổ túc, trên cơ bản mở 5 trường ở thủ đô, em thấy như vậy là quá đủ rồi, nhiều thêm sẽ càng nhiều thứ phải lo. Bây giờ em còn 2 trường cần làm nữa.

Bảo Sơn nghiêng đầu, nói:

"Nhà xuất bản của em làm cũng rất tốt đó, nhưng mà chỉ làm tài liệu giáo trình thì thật sự quá đơn điệu.

Bảo Châu mỉm cười:

"Vậy anh có biết em chỉ làm tài liệu giáo trình mà thu vào được bao nhiêu tiền không?” Người khác đều cảm thấy lúc này là thời cơ tốt nhất để phát tài, căn bản là đang có thời cơ như vậy thì nhất định phải làm ăn buôn bán, như vậy mới có thể kiếm được một khoản tiền lớn. Có thể nói, không cần biết trường luyện thi Trác Tuyệt của bọn họ náo nhiệt cỡ nào thì mọi người cũng đều không cảm thấy được, nhưng bọn họ kiếm được cực kỳ nhiều tiền. Đây là do nhiều phương diện tạo thành, đầu tiên là do hoàn cảnh chung của xã hội, ngành sản xuất giáo dục trước nay chưa từng được công nhận là ngành kiếm được nhiều tiền. Hơn nữa lúc này mọi người cũng không có nhiều hiểu biết đối với ngành này, đối với lớp học bổ túc mọi người cũng chỉ mới có cái nhìn tương đối.

Thứ hai chính là bởi vì mọi người đều biết tiền lương của công nhân thật sự cao đến đáng ngạc nhiên.

Chuyện này cũng không có gì kỳ quái, giáo viên hiện tại của bọn họ đều là người có chút danh tiếng. Cho dù không có danh tiếng thì cơ bản cũng đều là bạn cùng trường của Điền Bảo Châu."