Bí Mật Trên Đỉnh Núi

Chương 597: Bí Mật Trên Đỉnh Núi



“Mấy năm nay mẹ đều lo quần áo cho ông ngoại con, lo cho cả cậu cả và dì cả của con nữa. Đôi khi cậu út của con cũng muốn có phần, mẹ cũng không làm khó cậu con làm gì. Dù sao ông bà ngoại con cũng ở cùng với gia đình cậu út, họ đã chăm sóc lo lắng cho ông bà ngoại con thì cho dù mẹ có phải bỏ ra chút tiền cũng thấy vui lòng"

Bảo Sơn nghe mẹ nói những chuyện đó, cười hỏi:

"Vậy cậu cả trở về không ở cùng ông ngoại sao ạ? Không phải tất cả mọi người đều nói là sẽ ở cùng với con trai cả sao ạ?"

“Không phải đâu, cậu cả con cũng đã rời đi nhiều năm rồi, ít nhất cũng phải hơn 30 năm rồi đó, thói quen sinh hoạt của bọn họ không giống nhau, sao có thể ở chung với nhau được? Vẫn là nên ở riêng thì tốt hơn, mẹ cảm thấy như vậy cũng khá tốt, hiện tại cũng đâu còn bất tiện như trước kia” Bảo Sơn gật đầu:

"Vậy con của cậu cả đâu ạ? Không phải đều kết hôn rồi chứ mẹ? Lần này phải cách xa nhau ngàn dặm xa xôi sao ạ?"

Thích Ngọc Tú lắc đầu:

"Không có, tất cả đều đã trở về hết rồi"

Nói đến chuyện này, Thích Ngọc Tú lại có chuyện muốn nói, cô ấy nói:

"Chị họ cả của các con đã ly hôn rồi. Cho nên cả gia đình đã cùng dọn về, đúng lúc thay đổi hoàn cảnh sống, mẹ cảm thấy như vậy cũng khá tốt.

Nói đến con gái nhà anh cả, đây là đứa cháu gái gả chồng sớm nhất của cô ấy, cũng là đứa lớn tuổi nhất. Chẳng qua sau khi gả chồng gặp phải bà mẹ chồng hay hạch sách, người chồng lại gia trưởng, cháu cô phải chịu nhiều đau khổ, sau đó lại sinh ra ba đứa con gái, bên nhà chồng suốt ngày bởi lông tìm vết, đặc biệt là từ lúc chồng của cháu cô được thăng chức, thì hắn tự cho bản thân mình là ghê gớm, ở bên ngoài đi lăng nhăng với người khác, về nhà thì mặt sưng mày xỉa, thậm chí còn ra tay đánh cháu gái cô.

Nhưng cũng vừa khéo, đúng lúc Đại Bảo – con trai cả nhà cậu út đưa vợ sang đó trị bệnh, nghe được chị họ của mình bị đánh, cậu lập tức dẫn theo một đám người, cùng với hai đứa con trai nhà cậu cả, trực tiếp đến đánh cho anh rể một trận, đánh đến mặt mũi bầm dập, còn đem việc làm không đứng đắn của anh rể báo lên cấp trên.

Chuyện này trở nên náo loạn, kết quả con gái nhà cậu cả quyết định ly hôn, ba đứa con gái đều đi theo cô ấy. Tuy nhiên cô ấy cũng phải nén giận để không trừng trị gia đình kia một trận, nếu không phải vì suy nghĩ cho con gái sau này thì cô ấy đã cho người chồng này đi tù từ lâu rồi. Thời điểm này chỉ cần làm chuyện không đứng đắn là sẽ bị bắt.

Chuyện này trở nên quá ồn ào, căn bản cũng không đẹp mặt gì, rốt cuộc thời đại này chính là như vậy, rõ ràng là người chồng làm sai, nhưng nếu như người phụ nữ không bao dung thì sẽ thành ra là người phụ nữ không đúng.

Đặc biệt là ở một vài người phụ nữ, bản thân họ không hề khiển trách đàn ông, nhưng ngược lại họ còn bị cho là người phụ nữ không hiền huệ .

Bảo Sơn đã đi 4 năm, bây giờ trở về thật sự cảm thấy có rất nhiều người và rất nhiều chuyện khác xưa nên anh lắng nghe rất nghiêm túc.

Bảo Nhạc thấy mọi người cứ nói chuyện liên tục, chân thành tha thiết cảm thán:

"Hình như chúng ta có 10 000 chuyện cần nói, người này hỏi người kia, người kia lại hỏi người này, cứ vậy mãi không dứt"

Mọi người đều mỉm cười, gật đầu tán thành.

Cho dù có như vậy thì cũng có vấn đề gì đâu? Sau khoảng thời gian dài xa cách bây giờ gặp lại, không phải mọi người đều sẽ ngồi trò chuyện như vậy sao?

Thích Ngọc Tú:

"Đây đều chẳng phải chuyện trong nhà sao? Lúc nào cũng có chuyện để nói mà.

Hơn nữa không phải con cũng tò mò sao?"

Bảo Nhạc:

"Đúng vậy, là do con tò mò thôi mà! Anh à, anh ở nước ngoài mỗi lần xem chương trình TV có giống như chúng ta không?"

Bảo Sơn suy nghĩ, lắc đầu:

"Không giống lắm, đương nhiên cũng có cái tương tự, nhưng cũng có rất nhiều cái khác biệt. Tuy nhiên, so với trong nước không giống nhau cho lắm, văn hóa xã hội lại càng không giống nhau, trong thời gian nghỉ anh cũng đã được đến một vài quốc gia, cảm giác đều không khác biệt nhau lắm"

Bảo Châu nghe thấy câu này, cô vội nói:

"Anh kêu em nỗ lực so tài, vậy mà anh lại ra ngoài đi chơi sao?"

Đây là chuyện mà con người có thể làm ư?

Bảo Sơn lập tức nói:

"Không có đâu, anh cũng rất nỗ lực mà, từ lúc sang bên kia hơn nửa năm, anh đã dần thích ứng, ban đầu chủ yếu luyện tập ngôn ngữ. Ngôn ngữ không thành thạo thì rất bất tiện. Sau này anh quen rồi, cũng thích ứng được rồi thì mới bắt đầu cân nhắc đến những chuyện khác. Vào những thời điểm thích hợp thì anh đều sẽ làm một số việc đầu cơ trục lợi. Chỗ anh ở sản lượng cà phê tương đối nhiều, anh đã bắt đầu từ cái này, sau đó dần dần kiếm được chút tiền lời, anh đi đầu tư cổ phiếu......"

Hoàn cảnh xã hội của bọn họ không giống nhau, phương diện nỗ lực lại càng khác nhau.

Bảo Sơn từ từ kể ra, Bảo Châu cũng nghiêm túc lắng tai nghe, tuy nhiên bản thân cô chợt phát hiện, quả thật là hoàn toàn khác biệt.

Nhưng cũng không hẳn là không thể so sánh, ví dụ như có rất nhiều người đến Thẩm Quyến lấy quần áo rồi trở về chỗ mình sinh sống để bán, không phải cũng giống nhau sao?

“Cái cổ phiếu này, mẹ thấy con nên hạn chế dính vào đi, mẹ cảm thấy thứ này dính vô rồi có thể sẽ gặp rủi ro nguy hiểm. Thích Ngọc Tú còn nhớ rõ, cô đã từng xem qua thời địa này, không phải cô không hiểu mấy thứ kia nhưng cô cảm thấy thứ cổ phiếu này rất đáng sợ.

Bảo Sơn mỉm cười gật đầu, nói:

"Con sẽ chú ý cẩn thận hơn. Anh bổ sung:

"Con chỉ tham gia một chút thôi, chẳng qua là luyện tập một chút."