Bí Mật Trên Đỉnh Núi

Chương 599: Bí Mật Trên Đỉnh Núi



Đều là những người tốt nghiệp trường danh tiếng, nếu như trả lương thấp thì liệu người ta có nguyện ý làm cho mình hay không?

Cho nên một khi đi làm ở chỗ Bảo Châu đều sẽ kiếm được rất nhiều tiền, nhưng ở thủ đô này mà nói, chỗ này cũng chưa hẳn là đặc biệt xuất sắc.

Có thể nói cô ở trong ngành giáo dục rất có danh tiếng, nhưng nếu nói cô là người có tiền thì mọi người lại không nghĩ như vậy.

Nhưng tự bản thân Bảo Châu biết, quả thật là mỗi ngày bọn họ đều hốt bạc. Cô đã từng nghe qua một câu nói, thập niên 80 chỉ cần chịu làm, dù làm cái gì cũng đều có thể kiếm ra tiền. Tuy nhiên Bảo Châu nghĩ cho dù có kiếm được bao nhiêu thì cũng vẫn không đủ. Bản thân cô hiểu được ở bên này lợi nhuận không được bao nhiêu. Về chuyện tài liệu giáo trình, cô không thể lo liệu quá nhiều việc nên cần phải có sự hỗ trợ của người khác, mọi người đều bận rộn, máy móc cũng không làm hết được vì quá nhiều việc.

“Nhưng ở cái thị trường này, tóm lại sẽ không có khả năng một người cứ nắm giữ mãi được, dù mình có là người đầu tiên bước chân vào lĩnh vực này, có nhanh chóng nắm bắt được thị trường đi chăng nữa. Cho dù là khôi phục thi đại học hay là tiến hành cải cách mở cửa, tất cả đều sẽ theo tuần tự mà xảy đến, rất nhiều người không có thói quen làm kinh tế thị trường, cũng vì những chuyện trước kia mà lá gan trở nên nhỏ hơn. Nhưng theo thời gian, số lượng người muốn gia nhập vào ngành sản xuất này tuyệt đối là không ít, bọn họ đều muốn cắn chung cái ‘bánh kem ngon ngọt này.

Bảo Sơn phân tích cho Bảo Châu nghe:

"Nhà xuất bản của em ở bên này muốn phát triển ngày một tốt hơn thì nhất định không thể chỉ có một.

Bảo Châu:

"Em sẽ cân nhắc kỹ càng hơn.

Bảo Sơn mỉm cười, nói:

"Anh nghe qua ý của em thì thấy em không dự định làm lớp học bổ túc quá lớn đúng không?"

Bảo Châu cố ý khoa trương, nói:

"Như thế này còn chưa lớn sao ạ? Rất nhiều người đều nói lớp học bổ túc của chúng ta là rộng lớn nhất!"

Bảo Sơn bật cười:

"Chẳng qua là do chúng ta dạy nhiều kiến thức, bản thân anh và em đều biết như thế này chưa được xem là rộng lớn mà Bảo Châu:

"Mục tiêu của em là mở 5 trường ở thủ đô, 5 trường ở Thượng Hải, còn những thành thị khác, em không có ý định mở.

Bảo Sơn kinh ngạc nhìn về phía Bảo Châu.

Bảo Châu:

"Giáo dục không phải là một ngành sản xuất, em không muốn phạm phải sai lầm, đương nhiên nếu em nguyện ý thì có thể mở càng nhiều trường luyện thi càng tốt, nhân lúc hiện tại là giai đoạn ban đầu, em có thể chiếm lĩnh trước thị trường đang mọc lên như nấm này. Nhưng em không muốn làm như vậy, em không có khả năng đi tuyển chọn giáo viên cho từng trường, nhưng nếu sau khi mở lớp học bổ túc mà chất lượng không đồng đều, tất nhiên cũng sẽ ảnh hưởng đến danh tiếng của nhà xuất bản. Hiện tại nhà xuất bản tài liệu giáo trình của em hoạt động dựa vào danh tiếng của trường luyện thi. Nếu danh tiếng bị hỏng rồi, làm sao em bán được tài liệu giáo trình nữa?” Bảo Sơn:

"Cho nên ngay từ ban đầu em đã không có dự định mở rộng lớp học bổ túc trải rộng khắp cả nước. Tạm dừng một chút, anh thấp giọng:

"Nhưng mà em cũng nên biết rằng ngành sản xuất xuất bản sau vài thập niên nữa..."

Bảo Châu ngẩng đầu:

"Anh cũng nói là vài thập niên nữa mà"

Cô nói:

"Hai mươi năm cũng không có vấn đề gì đúng không? Cho dù là ba mươi năm nữa thì vẫn có khả năng làm mà. Như vậy tại sao em lại không thể nỗ lực thêm một chút kia chứ?"

Bảo Sơn cười, đi đến bên cạnh Bảo Châu, anh nhìn đầu tóc cô, thuận thế đưa tay lên, nói:

"Em thật hung dữ"

Bảo Châu:

"? ??"

Cô hung dữ chỗ nào hả?

Không phải bọn họ đang thảo luận sao?

Tại sao anh lại vô duyên vô cớ nói cô như thế?

Bảo Châu hơi híp mắt, nói:

"Anh."

Bảo Sơn ôn nhu:

"Em vẫn còn dự định làm ngành sản xuất này sao?"

Bảo Châu lắc đầu:

"Em không có ý đó.

Nói thẳng ra nếu là người khác, Bảo Châu chưa chắc sẽ nói, nhưng Bảo Sơn không phải là người khác, cô nói:

"Thật ra đến bây giờ em vẫn làm mọi chuyện chậm mà chắc, không phải do con người em có tính cách ổn thỏa, mà là một mình em rất khó làm gấp gáp. Dù sao cũng vừa mới bắt đầu, có rất nhiều chuyện đều phải tự tay làm lấy, nếu không xây dựng nền tảng vững chắc một chút, về sau sẽ gây ra bất lợi. Thật ra em vẫn đang đợi, em đang đợi Bảo Nhạc tốt nghiệp, bỏ qua thời gian thực tập thì Bảo Nhạc còn khoảng một năm nữa thôi. Bảo Nhạc mà tốt nghiệp, em nhất định sẽ bắt người ngay, mà thật ra em còn có suy tính khác nữa.

Bảo Sơn cũng không hỏi nhiều, thấp giọng bật cười, nói:

"Em biết không? Bộ dạng có dã tâm của em trông rất xinh đẹp.

Khuôn mặt Bảo Châu đột nhiên đỏ ửng lên, cô ngẩng đầu nhìn về phía Bảo Sơn, thấy trong mắt anh tràn đầy ý cười, Bảo Châu ngập ngừng một chút, cô cảm thấy có chút không thoải mái, cô hơi ngả người về phía sau một chút, nói:

"Chúng ta hãy nói về vấn đề chính đi Bảo Sơn:

"Anh khích lệ em bộ không được sao?"

Anh nói:

"Vậy được rồi, chúng ta nói chuyện khác đi, em có từng suy xét qua việc làm tiểu thuyết nguyệt san không?"

"Tiểu thuyết nguyệt san ư?"

Cô nhướng mày, hỏi:

"Anh cảm thấy hứng thú sao?"

Bảo Sơn thẳng thắn:

"Ở Hong Kong anh có một học viện, còn có một công ty chế tác điện ảnh nhưng không có bao nhiêu người cả, nếu chúng ta đều biết ở thời đại này ngành sản xuất điện ảnh nhất định sẽ phát triển rực rỡ, vậy chi bằng chúng ta hãy tự mình làm đi. Anh bán một ít sản nghiệp ở Anh quốc, sửa sang lại 28 viện. Nói thật, anh rất tin tưởng, nhưng mà em cũng biết rồi đó, Hong Kong không lớn, có rất nhiều tài nguyên ưu tú đều đã bị một số người chiếm đoạt. Đất đai bị như thế, ngành sản xuất điện ảnh cũng bị như vậy. Cho nên anh muốn tự mình sáng lập con đường mới"